Sau cơn mưa nắng đã lên nhưng nền đất vẫn còn ẩm ướt, vì vậy không tiện kê bàn ra sân dùng bữa. Cả nhà chuyển sang bày biện bát đũa ở gian bên của chính sảnh, vốn là chỗ họ thường ngồi ăn khi trời trở lạnh.
Bốn người ngồi quây quanh bàn tròn, ở giữa đặt một tô sứ lớn đựng bánh canh cà chua, trước khi bắc khỏi bếp Triệu Xuân Mai còn rắc thêm một nắm hành hoa, khiến món ăn tăng thêm cả sắc, hương, lẫn vị, mùi thơm nghi ngút lan khắp gian nhà.
Bên cạnh đó còn ba quả trứng rán bày trên đĩa sứ trắng tinh. Trứng hai mặt đều vàng ươm, rìa ngoài giòn rụm còn lòng đỏ bên trong mềm chảy, ánh mỡ lấp lánh.
Nhà họ Cố trước đây không nuôi gà, muốn ăn trứng thì phải đem rau đổi với hàng xóm. Tuy Triệu Xuân Mai không phải người keo kiệt, nhưng nhà họ cũng chẳng thuộc hàng giàu sang nên chi tiêu trong nhà bà đều phải cân nhắc tính toán cẩn thận. Trong canh dùng hai quả trứng, còn lại phần trứng rán chỉ làm cho ba đứa con.
Triệu Xuân Mai múc bánh canh ra các bát, mỉm cười bảo: “Ta làm vội, nên bữa này hơi đơn sơ.”
Cố Tri Hỉ đón lấy bát, cúi đầu húp một hơi dài: “Bánh canh nương nấu là ngon nhất trên đời, sao nói đơn giản cho được.”
“Từ từ mà ăn, coi chừng bỏng đấy.” Triệu Xuân Mai vừa đưa bát cho Thẩm Liễu vừa dặn: “Trứng rán đang còn nóng, con nếm thử xem.”
“Vâng.” Thẩm Liễu vội gật đầu, mắt không rời đĩa trứng, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Trước kia ở nhà, trứng là món quý giá. Hồi đó chỉ khi bệnh nặng không dậy nổi mới được uống một quả trứng đánh với nước sôi. Còn trứng rán với mỡ lợn như thế này là mỹ vị họ chưa từng có.
Cố Quân Xuyên đã sớm nhìn rõ tính Thẩm Liễu, dẫu có thèm thế nào thì vẫn chẳng dám động đũa, vì vậy hắn liền gắp một quả trứng rán bỏ vào bát cậu. Quả nhiên, tiểu phu lang ban đầu tròn mắt nhìn món ăn trong bát mình, sau đó mắt cong cong nhìn sang hắn, cười rạng rỡ như hoa nở đầu xuân.
Còn hai quả trên đĩa, Cố Quân Xuyên đều lẳng lặng gắp cho Cố Tri Hỉ và Triệu Xuân Mai.
“Ấy đừng, ta có thích ăn trứng rán đâu.” Triệu Xuân Mai vội xua tay từ chối: “Ba đứa con mỗi người một phần, ta đã tính hết cả rồi.”
“Nương ăn đi ạ.”
Bất chợt, Thẩm Liễu lên tiếng, cậu xẻ đôi miếng trứng trong bát rồi gắp nửa to hơn sang cho Cố Quân Xuyên: “Ta, ta với phu quân.. ăn chung một quả là được.”
Vế sau chỉ còn là một câu thì thào nhưng cả bàn đều nghe rành rọt. Cố Tri Hỉ vừa nhai vừa liếc nhìn hai người, cười toe toét chỉ thấy răng chẳng thấy mắt. Còn Triệu Xuân Mai vốn định khước từ nhưng nghe thấy câu này cũng cao hứng.
Bà đặt bát xuống, cười cười: “Được rồi được rồi, ta không khách sáo nữa, con ngoan với tướng công chia nhau là được rồi.”
Cố Tri Hỉ bật cười khúc khích, còn Thẩm Liễu lại đỏ chín từ tai lan xuống má rồi tới tận cổ, cậu cúi gằm mặt như muốn chui luôn vào bát, lẩm nhẩm: “Bảo muội, đừng cười nữa mà...”
Cố Quân Xuyên mím môi cố nén cười, cuối cùng không nhịn được mà nâng tay lên nhẹ vỗ vỗ sau gáy phu lang của mình.
…
Nhà bắt đầu nuôi gà thì Thẩm Liễu trở nên bận rộn hơn.
Đàn gà con vẫn còn bé, nếu thả chúng ngoài sân chỉ sợ ban đêm cáo đến tha đi mất, vì vậy cậu đành tạm cho vào phòng củi.
Triệu Xuân Mai nói đợi mấy hôm nữa rảnh tay sẽ dẫn cậu lên núi cùng kiếm gỗ để rào chỗ nuôi gà ngoài hậu viện, nhặt ít đá về chất ổ cho chúng nữa, vậy là đêm xuống lũ gà cũng có nơi ngủ. Phòng củi tứ phía đều không có cửa sổ, sợ gà ở trong đó cả đêm sẽ ngộp nên Cố Tri Hỉ mới lăn một hòn đá to ra chặn cửa, chỉ để hé ra một khe nhỏ đủ thoáng khí, gà con không lách ra được.
Trăng treo lưng trời, sao sáng lấp lánh, tựa hồ cơn mưa tầm tã hôm trước đã cuốn theo cả mùa hạ. Cái oi ả mấy hôm rồi bị những cơn gió se se đuổi đi, dường như thu đã đến rồi.
Thẩm Liễu đang cho đàn gà ăn lần nữa, lo gà còn bé chưa nhai được hạt, cậu cẩn thận nghiền ngô vụn ra rồi mới rải cho chúng. Đám này chẳng biết no là gì, ăn xong vẫn còn rướn cổ chạy theo, líu ríu đòi thêm.
Thẩm Liễu nhẹ dí dí vào mấy cái đầu xù lông tơ: “Không được ăn nữa đâu, coi chừng chướng bụng đấy.”
Cẩn thận trải thêm một tầng rơm khô lên trên, cậu rời giỏ vào sâu trong gian chất củi rồi mới xoay bước đi về nhà bếp. Nhìn chừng giờ giấc cũng vừa, nồi nước đã bắt đầu sùng sục sôi.
Thẩm Liễu nhận việc chuẩn bị nước ngâm chân cho Cố Quân Xuyên, kỳ thực gọi là tiện thì làm cũng không sai: cậu tắm rửa xong sẽ bắc một nồi nấu thêm nước, ra ngoài xem gà con một lượt, lúc về thì nước cũng vừa sôi.
Cậu pha nước rồi lấy tay thử, hơi nguội – có lẽ cho nước lạnh quá tay, cậu lại đổ thêm nửa gáo nước nóng rồi mới bê chậu lên nhà.
Cố Quân Xuyên từ sớm đã trở về phòng ngủ, bởi vì chiều nay không ra ngoài nên tóc hắn vẫn chỉ buộc hờ sau lưng. Khi nghe thấy tiếng mở cửa hắn liền đặt sách sang một bên, tự mình dịch tới mép giường.
Thẩm Liễu biết hắn không thích bị chạm vào chân nên chỉ đặt chậu xuống cạnh giường, để khăn vào chỗ hắn có thể thuận tiện lấy, rồi ngồi sang một bên chờ khi nào hắn xong thì đem nước đi đổ.
Ánh nến lặng lẽ nhuốm vàng lên căn phòng, hai người ngồi gần kề, tình ý vô thanh tự khởi.
Cố Quân Xuyên đặt chân vào chậu, tuy chỉ một bên còn cảm giác nhưng cả người cũng thấy ấm lên. Hắn mở lời: “Lũ gà con sao rồi?”
“Ta vừa cho ăn thêm ngô nghiền.” Nhắc đến cái đám chϊếp chϊếp ấy Thẩm Liễu bất giác cũng nói nhiều hơn: “Đàn này toàn gà đã gần tháng tuổi rồi, con nào cũng khỏe mạnh mập mạp cả.”
Cố Quân Xuyên thấy cậu hào hứng thấy rõ thì trong lòng cũng vô thức vui theo: “Chúng có chạy theo em đòi ăn không?”
“Sao ngươi biết hay vậy? Đúng thế, cứ như là chúng nó không biết no là gì ấy.” Thẩm Liễu tiếp tục ríu rít: “Nhưng ta không dám cho nhiều, lỡ đâu no quá lại sinh bệnh.”
Cố Quân Xuyên ngắm cậu, nhẹ giọng nói: “Ăn nhiều mới lớn nhanh.”
Thẩm Liễu gật gật: “Lớn nhanh rồi đẻ trứng sớm, đến lúc ấy nhà mình sẽ có nhiều trứng ăn. Như vậy nương sẽ không cần phải dè sẻn từng quả nữa.”
“Em với a nương thật hòa thuận.”
“Nương vừa hiền, lại đối xử với ta rất tốt.” Thẩm Liễu cười: “Nương còn nói mấy hôm nữa rảnh sẽ cùng ta lên núi nhặt đá với gỗ để xây chuồng gà sau vườn, như vậy đám gà không phải chen nhau trong phòng củi nữa.”
Nghe vậy Cố Quân Xuyên hơi chau mày, tỏ ra nghĩ ngợi: “Nữ nhi của tiểu di bên nhà đại bá mẫu phía đằng ngoại vừa sinh một hài tử, a nương phải may giày đầu hổ, e rằng chưa rảnh ngay được đâu.”
“À…” Thẩm Liễu ngơ ngác rồi ỉu xìu, khều khều vạt áo: “Vậy ta nhờ bảo muội đi cùng vậy.”
Cố Quân Xuyên hơi nheo mắt. Tìm người này rồi nhắc người kia, nhưng tuyệt nhiên không đả động gì đến mình.
Hắn không ngần ngại bán nốt muội muội: “Con bé từ nhỏ đã vụng về, em tìm nó thì có ích gì?”
Thấy Thẩm Liễu im thin thít, Cố Quân Xuyên ra vẻ chỉ hỏi bâng quơ: “Sao không nói với ta một tiếng?”
“Ngươi đang bận viết chữ, ta không muốn làm phiền. Dù sao cũng không phải chuyện gấp mà.”
“Ừm.” Nam nhân khẽ thở dài: “Ta cũng sắp viết xong rồi, dành thêm thời gian cho việc khác cũng không phải không được…”
Thẩm Liễu mừng rỡ thẳng lưng lên: “Thật ạ?”
Cố Quân Xuyên cố kìm nụ cười, chỉ nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.