Bếp lò cháy rực, trong nồi nước sôi sùng sục đầy sức sống. Thẩm Liễu ngồi thụp xuống lấy que cời lửa tắt bếp, sau đó thoăn thoắt đặt thau gỗ lên bệ, múc nửa chậu nước lạnh vào rồi thêm một gáo nước nóng.
Thử nóng lạnh xong cậu mới quay sang hỏi: “Ta lấy ghế trong chính đường dùng được không?”
Thấy Cố Quân Xuyên gật đầu Thẩm Liễu lập tức chạy vội ra ngoài, chẳng mấy chốc đã khệ nệ vác hai chiếc ghế quay lại, mỗi bên tay một cái. Ghế thái sư ở vị trí chủ tọa quá nặng, lại còn làm từ gỗ quý nên cậu không dám động vào, chỉ lấy hai chiếc dựa sát tường.
Thẩm Liễu nói Cố Quân Xuyên ngồi xuống một cái ghế, sau đó kê ghế còn lại phía sau, còn đặt lên đó một chiếc ghế đẩu.
Lúc này Cố Quân Xuyên mới hiểu ý định của cậu, phu lang của hắn thật thông minh.
Thẩm Liễu đặt chậu gỗ lên ghế đẩu, khẽ nói: “Ta tháo búi tóc cho ngươi nhé.”
Dù không ngoảnh lại, ánh mắt của hắn đã trở nên hiền hòa: “Ừ.”
Trâm ngọc rút ra làm tóc bung xõa, đuôi tóc rơi vào chậu nước, Thẩm Liễu nói: “Ngươi tựa lưng vào ghế rồi ngả đầu ra sau đi.”
Cố Quân Xuyên làm theo, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng róc rách, dòng nước ấm len vào tóc tràn qua da đầu hắn.
Từ trước đến nay việc tắm rửa gội đầu hắn đều tự làm, chỉ là cẳng chân vô dụng khiến việc đứng lên ngồi xuống rất khó khăn, phần lớn thời gian hắn đều chật vật. Giờ có Thẩm Liễu giúp, được đầu ngón tay cậu xoa nhẹ da đầu khiến hắn thấy dễ chịu mà lim dim mắt.
Cậu làm rất cẩn thận múc nước bồ kết lên, lại nhẹ nhàng xoa vào tóc Cố Quân Xuyên cho ra bọt, cả căn phòng thoang thoảng mùi thơm bồ kết.
Hiện tại đã tới giữa giờ trưa, Triệu Xuân Mai và Cố Tri Hỉ vừa định vào bếp thì vừa khéo chứng kiến được. Bà vội vã nhưng vẫn đủ khẽ khàng kéo tay con cùng lùi bước, cảnh này ai nỡ xen ngang chứ.
Cố Tri Hỉ ngẩn ra rồi cũng hấp tấp theo nương tránh đi, che miệng thì thào: “Ca ca còn để ca phu gội đầu cho cơ à?”
“Đúng là hiếm thấy thật.” Triệu Xuân Mai không ngừng tặc lưỡi.
Tính con mình bà còn lạ gì, nói nó cứng cỏi thì cũng là cứng đầu. Từ khi bị thương nó càng kiên quyết không để ai giúp, sợ trong mắt người khác mình trở thành kẻ yếu đuối, vô dụng. Vậy mà giờ nó lại chịu để Thẩm Liễu gội đầu cho.
Cố Tri Hỉ gật gù: “Con bảo rồi mà, ca ca để tâm đến ca phu lắm. Tối hôm qua còn chịu để ca phu bóp chân cho cơ.”
Triệu Xuân Mai ngạc nhiên nhìn sang, không tin nổi.
“Tuy chỉ là chân phải thôi ạ, chân trái vẫn chưa cho đυ.ng vào.” Cố Tri Hỉ cười toe: “Nhưng ca ca vui là con cũng vui rồi.”
Triệu Xuân Mai im lặng hồi lâu, bỗng chợt nhớ đến sáng hôm qua khi bà và Cố Quân Xuyên đến nhà họ Tô đòi công đạo.
Hóa ra Tô lão gia vốn không hề hay biết chuyện tráo đổi này, khi vỡ lẽ ông cực kỳ tức giận đến cả mức run rẩy. Ngay lập tức ông gọi Tô Thanh Lam ra, quát tháo rằng có trói cũng phải trói bằng được mà đưa về nhà họ Cố.
Tiểu ca nhà họ vẫn nấn ná ở nhà thêm một ngày vì chưa chịu đi Tấn Châu tạm lánh thì vừa hay sự việc vỡ lở. Khi đó cậu ta khóc lóc van nài đến mức khó thở, Tô phu nhân – Lư thị cũng đi theo vừa khóc vừa cầu xin. Cuối cùng Cố Quân Xuyên nể tình cũ nên chấp nhận nhượng bộ.
Giờ nghĩ lại, Triệu Xuân Mai lại thấy sự việc không như vẻ bề ngoài. Nếu nhi tử nhà mình thật sự không muốn thì chắc chắn sẽ không lấy ai cả. Chính bà cũng đề xuất để Tiểu Liễu ở trong nhà coi như con nuôi, vài năm sau cho hai đứa hòa ly là được.
Ấy vậy mà khi đó Cố Quân Xuyên nói gì nhỉ? Tiểu Liễu hiền lành, hiểu chuyện… Có vẻ từ lúc ấy đã để ý người ta rồi.
Thấy Triệu Xuân Mai không nói gì, Cố Tri Hỉ lay lay cánh tay bà: “Nhưng mà nương ơi con đói quá…”
Sáng dậy rất sớm để ra chợ, lúc về gặp mưa, nhìn trời lúc này chắc cũng sắp giờ Mùi(*), bụng cô bé đã đói meo rồi.
“Chờ thêm chút nữa thôi, sắp xong rồi.” Triệu Xuân Mai thấy con gái trề môi thì cười bất đắc dĩ, an ủi: “Chút nữa ta rán trứng cho, đảm bảo rìa mỏng giòn rụm.”
Cố Tri Hỉ vui ra mặt: “Dạ được ạ!”
Trở lại trong bếp, Thẩm Liễu lo Cố Quân Xuyên ngồi dựa vào ghế lâu quá, gỗ cứng làm hắn đau cổ, do vậy rất chu đáo mà lấy một tấm khăn khô, gấp thật dày rồi lót sau gáy cho hắn.
Ngồi một lúc mà Cố Quân Xuyên vẫn chưa mở mắt, hẳn là đang cảm thấy thư thái nhỉ.
Thẩm Liễu lại thay thêm một lượt nước, ban nãy cậu cho bồ kết nhiều nên giờ ra bọt quá đà, phải xoa bóp và dội xả tóc vài lần nước mới trong.
Cậu lấy khăn bọc tóc Cố Quân Xuyên lại, tóc hắn cũng dày và dài không kém, lau đôi ba lượt vẫn ẩm nước. Cậu lại giũ khăn ra vắt kiệt rồi lại lau tóc hắn thêm lần nữa. Khi tóc gần khô, Thẩm Liễu thu ghế sau và ghế con đi, người kia vẫn nằm im nhắm mắt, tóc dài xõa buông, vẻ sắc bén ngày thường nay đã bị sự biếng nhác, tĩnh tại xoa dịu đi không ít.
Nắng đổ xiên qua cửa chia phòng bếp thành hai gian sáng tối, nửa mặt Cố Quân Xuyên đắm mình trong ánh sáng, làn da sạch sẽ, mi mắt ánh hồng dưới nắng ấm, sống mũi cao rõ ràng.
Thẩm Liễu có cảm giác như mình đang lạc trong mộng cảnh, rón rén chạm nhẹ vào đôi môi mỏng của hắn: “Đẹp thật…”
Cậu giật mình, nín thở rụt tay rồi lại hoảng hốt nhìn lên mặt Cố Quân Xuyên, thấy hắn vẫn chưa tỉnh thì mới thở phào. Chắc mình bị trúng tà mất rồi.
Sau một lúc lấy lại bình tĩnh, Thẩm Liễu mới vỗ nhẹ lên vai hắn: “Ta gội xong rồi.”
Cố Quân Xuyên hé mắt, ánh nhìn dừng trên gò má đỏ rực của cậu mà vẫn chỉ mím môi chẳng nói gì.
Tóc hắn vẫn chưa khô hẳn nên Thẩm Liễu không búi vào vội mà lấy lược chải sơ rồi buộc lại vào cho hắn.
Hai người cùng dọn bếp, Thẩm Liễu cất ghế đẩu, lau sạch ghế dựa rồi mang về sảnh, khi cậu quay lại thì thấy Cố Quân Xuyên đã đổ nước bẩn rồi, thau chậu cũng rửa sạch sẽ, sắp đặt đâu vào đấy.
…
Vì đã trễ giờ nên bữa trưa hôm nay họ ăn đơn giản. Triệu Xuân Mai quyết định nấu bánh canh trứng cà chua.
Nửa bát bột mì, một gáo nước lạnh; tay trái Triệu Xuân Mai rót đều làm dòng nước chảy mảnh như tơ, tay phải đồng thời đánh đều hỗn hợp bằng đũa, chẳng mấy chốc bột đã tơi.
Bắc nồi đun dầu, thêm nửa muôi mỡ heo chảy sôi, hành gừng tỏi đảo thơm lừng khắp gian bếp. Cà chua hái từ vườn nhà hôm qua, sắc xanh lẫn đỏ, sờ ở ngoài thì cứng tay rắn chắc, nhưng qua một nhát dao thịt quả mọng trào nước óng ánh.
Cà chua cho vào đảo đều cho đến khi ra nước, lại thêm vào hai gáo nước đun cho đến khi bọt hồng nổi sùng sục. Đến lúc này lại thả vào những miếng bột cắt gọn, tiếp tục đợi sôi thì rưới trứng đã đánh tan vào.
Lấy đũa khuấy nhẹ vài vòng, chẳng mấy chốc canh đã sôi bùng lên, vân trứng vàng nổi giữa màu nước đỏ thắm của cà chua, nêm chút xì dầu và giấm, nhỏ vài giọt mè càng bừng thêm hương thơm.
–
(*) Giờ Mùi: 13h - 15h.