Chương 20

Đột nhiên ngoài cánh cửa vốn chưa khép vang lên tiếng gõ nhè nhẹ, theo sau đó là Triệu Xuân Mai bước vào.

“Ta có quấy rầy các con không?” Bà tủm tỉm: “Cái giỏ kia cũng ướt cả rồi nên ra mang cái khô đến.”

Âm thanh ấy phá vỡ bầu không khí trầm lặng giữa hai người, Thẩm Liễu vội đứng dậy đỡ lấy: “Cảm ơn nương, là nương chu đáo ạ.”

Triệu Xuân Mai đảo mắt qua lại giữa hai người mấy lần, mím môi cười rồi mới quay sang Thẩm Liễu: “Được rồi, ta còn có việc khác, lát bảo muội xong thì con nhớ vào sớm nhé, kẻo cảm mất.”

“Dạ, con biết rồi.”

Giỏ tre to vừa phải, vuông vức, còn lót sẵn vải đủ êm ái bên trong, Thẩm Liễu đặt xuống bên cạnh rồi lại ngồi lên ghế tiếp tục chăm cho đàn gà.

Cậu biết Cố Quân Xuyên vẫn còn đứng bên cạnh, thân hình cao cao của hắn chắn mất hướng ánh sáng, khiến căn phòng không đủ nắng giờ đây càng thêm tối tăm. Dưới tiếng mưa nặng hạt chưa dứt ngoài kia, sinh ra những xúc cảm khiến người ta bối rối.

Thẩm Liễu chỉ còn cách chuyên tâm vào việc trong tay để trấn an suy nghĩ, nếu không tâm trí của cậu sẽ lại trôi đến người phía sau.

Thẩm Liễu bế từng con gà con từ giỏ ra, lấy khăn khô lau kỹ, rồi mới chuyển vào giỏ tre sạch bên cạnh. Cậu làm rất ân cần, thấy hai con gà nhỏ đang mổ nhau chí chóe còn đưa tay chặn chúng tách ra, rồi nhẹ vuốt đầu hai đứa như dỗ dành trẻ nhỏ.

Cố Quân Xuyên nghe tiếng mưa ngoài cửa, ngắm dáng hình cặm cụi trước mắt mà chợt thấy trong lòng bình yên đến lạ.

Ca nhi lưng gầy dáng nhỏ, trông có vẻ mềm yếu nhưng kỳ thực lại như cỏ dại, dù có gió mưa dập vùi vẫn cố vươn lên sống tiếp. Cậu trầm lặng hiền hòa, chưa từng oán trách số phận, luôn lấy tấm lòng nhỏ bé mà chân thành để săn sóc người bên cạnh. Cố Quân Xuyên chợt thấy… đáng yêu.

Thẩm Liễu chẳng hay biết cõi lòng người bên cạnh đang nổi phong ba, thu dọn xong cho đàn gà con, lại cho chúng ăn thêm một lượt thì cậu mới đứng dậy.

Vừa hay bên ngoài vọng vào tiếng của Cố Tri Hỉ: “Ca phu, muội xong rồi, huynh vào lau người đi.”

“Ơi, ta ra ngay!”

Má Thẩm Liễu lại ửng hồng, cậu quay sang Cố Quân Xuyên nhưng mắt vẫn né tránh: “Ừm, ta ra ngoài trước đây.”

Cố Quân Xuyên vẫn mân mê cây bút lông trên tay, đầu ngón tay lướt qua những nét khắc “cao sơn lưu thủy”, buông một câu: “Tóc ta vẫn còn ướt.”

Thẩm Liễu chưa hiểu ý lắm, dè dặt hỏi: “Vậy, ta giúp ngươi gội đầu nhé?”

“Ừm, được.”

“Vậy…” Thẩm Liễu cắn cắn môi: “Ta xong sẽ gọi ngươi.”

Thấy Cố Quân Xuyên gật đầu làm tim cậu đập rộn ràng, cậu vội chạy ào ra dưới làn mưa về phía bếp. Ở trong này đã chuẩn bị sẵn sàng cho cậu: thau gỗ sạch, nước nóng đã đun, khăn vải cũng xếp ngay ngắn bên cạnh.

Thẩm Liễu đóng chặt cửa, tay lạnh xoa xoa hai má nóng rực như than bỏng. Cậu dựa lưng vào cửa một hồi lâu cho bình tĩnh rồi mới bắt đầu pha nước tắm. Trước hết múc từ chum hai gáo nước lạnh rồi đổ vào nửa thau nước nóng, thử tay thấy vừa rồi thì mới dần cởϊ qυầи áo.

Cảm giác nước ấm lướt qua da thịt thật dễ chịu, Thẩm Liễu thở dài một tiếng khoan khoái.

Hồi trước, khi còn ở trong thôn, nhà cậu không có giếng, muốn lấy nước thì phải gánh từ đầu làng. Khi ấy cậu còn nhỏ, dù có quen làm việc nặng hơn các ca nhi đồng lứa thì gánh hai thùng nước vẫn chẳng dễ dàng gì. Trong nhà hay thiếu nước nên dùng từng giọt đều phải tính toán.

Bây giờ được tắm rửa thoải mái vừa được gội đầu thế này, thật hiếm có.

Nền bếp nhà họ Cố vốn chỉ là đất nện, sau này để tiện cho việc rửa ráy, Triệu Xuân Mai cùng Cố Quân Xuyên và Cố Tri Hỉ vào núi nhặt đá, cẩn thận chọn lựa từng phiến bằng phẳng đem về lát nền. Dù phải mất mấy ngày mới xong nhưng việc rửa ráy trở nên dễ dàng hơn nhiều, cũng không lo dính bẩn giày dép nữa.

Thau đặt trên giá, Thẩm Liễu rửa mặt trước rồi nhúng khăn vào nước, vắt vừa phải đủ để lau từ mặt xuống cổ, làm đi làm lại vài lượt thì sạch sẽ cả người. Sau hai lượt đổi thêm nước cậu mới vắt kiệt khăn rồi bắt đầu lau khô người.

Người nhẹ nhõm rồi nhưng mái tóc ướt vẫn khiến người khó chịu. Thẩm Liễu nghĩ đã tắm rồi thì gội đầu cũng không ngại, vả lại ở kia đã nấu sẵn nước bồ kết để nguội, chắc là chuẩn bị cho cậu.

Trông Thẩm Liễu gầy gò, dáng dấp vẫn chưa nở nang, nhưng tóc lại rất dày. Thẩm Liễu vốc ít nước bồ kết xoa lên tóc, bọt trắng nhỏ li ti nổi lên mang theo mùi thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, tựa như cả người cũng được phảng phất mùi hương.

Đến khi xong xuôi Thẩm Liễu lấy khăn quấn tóc, huơ tay định lấy y phục thì… Thôi rồi, cậu vỗ tay lên trán, lúc nãy vội quá nên quên mang theo đồ để thay rồi.

Y phục hôm qua thay ra của cậu đã được giặt sạch rồi phơi sau vườn, nhưng nay mưa lớn thế này chắc nương đã mang vào trong nhà. Răng Thẩm Liễu day day môi dưới, nhìn bộ đồ ướt vừa thay rồi thở dài một hơi, cậu nhón chân bước tới cạnh cửa, thò nửa cái đầu ra: “Ừm, nương ơi, bảo muội ơi…”

Với tính cách nhút nhát thì dù ở trong sân nhà mình, Thẩm Liễu cũng chẳng dám kêu to, vì vậy âm thanh rào rào của cơn mưa đã át hết tiếng gọi thỏ thẻ như mèo kêu của cậu.

Không thấy ai đáp lại, Thẩm Liễu ủ dột rụt đầu vào trong, nhẩm tính hay là cứ vò sạch bộ đồ ướt kia rồi mặc tạm vào nhà lấy đồ thay, xong lại lau người lần nữa vậy.

Bất chợt, có tiếng gõ cửa vang lên, Thẩm Liễu ngẩng đầu hé mắt ra, vừa ngạc nhiên lẫn vui mừng khi thấy Cố Quân Xuyên đang đưa quần áo cho mình.

Hắn hỏi: “Có lạnh không?”

Mặt Thẩm Liễu lập tức đỏ bừng vì chợt ý thức hiện tại trên người chẳng mặc gì: “Uống nước gừng rồi, không lạnh lắm đâu.”

Cố Quân Xuyên thoáng thấy đôi má hồng hồng lấp ló của cậu bèn đẩy quần áo vào trong thêm chút nữa. Thẩm Liễu co người, nhận lấy quần áo từ khe cửa: “Cảm ơn.”

Cửa kép lại, mưa bên ngoài vẫn rơi nhưng không còn nặng hạt nữa, lộp độp trên mái hiên nghe mà yên lòng.

Sau khi mặc đồ chỉnh tề, Thẩm Liễu dọn dẹp sơ căn phòng, đổ nước bẩn vào thùng, rửa sạch chậu nước. Rồi lại nhóm bếp đun thêm một nồi nước nóng nữa, xong xuôi lúc ấy cậu mới mở cửa bước ra.

Mưa cuối cùng đã dứt, làn gió quyện mùi đất ẩm lướt qua dưới bầu trời đã trong xanh trở lại. Thẩm Liễu quan sát thấy có vẻ trời sẽ không mưa trận nào nữa, bèn mang quần áo ra hậu viện phơi, đổ sạch thùng nước bẩn rồi mới quay vào tìm Cố Quân Xuyên.

Đúng như cậu đoán, Cố Quân Xuyên đang ngồi viết chữ trong thư phòng, hắn không bị dính mưa nhiều nên vừa rồi lau qua cả người đã khô gần hết rồi.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn buông bút xuống rồi ngẩng đầu lên, khi thấy người đang đứng ở đằng trước thì yết hầu lăn lăn. Thẩm Liễu mặc chiếc áo lụa màu trăng, mái tóc chưa khô được buộc lỏng thả xuống lưng.

Cậu mỉm cười: “Ta đun nước rồi, ta giúp ngươi gội đầu nhé?”

Cố Quân Xuyên dẫu chân què nhưng vẫn là một người trưởng thành, nên chưa từng để ai phải đỡ đần mình việc rửa ráy, mà hắn cũng không chịu. Khi nãy chẳng qua là hắn muốn trò chuyện thêm với tiểu ca nhi này, muốn ở bên lâu hơn chút nên kiếm cái cớ vụng về đó.

Vậy mà Thẩm Liễu lại thật thà tin còn chủ động đến tìm, khiến hắn vừa hào hứng vừa lúng túng, đành im lặng nuốt nước bọt: “Ta ra đây.”