Chương 19

Ba người cứ thế chậm rãi đi về nhà. Vì cùng che chung một chiếc ô nên Cố Quân Xuyên và Thẩm Liễu tự nhiên đi càng lúc càng sát hơn.

Cố Quân Xuyên một tay cầm ô, một tay chống gậy đi tập tễnh cả quãng đường dài, tiếng thở dốc nặng nề khiến tai Thẩm Liễu đỏ ửng. Cậu thầm nghĩ, đoạn đường xa thế này cậu đi lại thuận tiện mà còn mất nhiều thời gian, vậy chắc từ lúc bắt đầu lác đác mưa Cố Quân Xuyên đã lập tức ra khỏi nhà rồi.

Là để đón bảo muội sao? Hay vì cả mình nữa?

Thẩm Liễu chợt thấy trong lòng ấm áp, len lén liếc sang người bên cạnh. Tiểu ca nhi tưởng rằng mình kín đáo lắm, nhưng vẫn bị bàn tay to ấm áp kia vỗ vỗ lên đầu, nhắc: “Nhìn đường cẩn thận.”



Khi cả ba về tới nơi mưa vẫn chưa ngớt, như thể cả trời đều dột thủng.

Triệu Xuân Mai đang đứng đợi từ trong bếp, thấy họ về thì vội vã lấy khăn: “Vào mau đi, ta đã nấu canh gừng rồi, uống cho ấm người.”

Cố Tri Hỉ chạy thẳng một mạch vào bếp, chỉ dừng lại ở cửa để thu ô: “Mưa to quá chừng nương ạ, lạnh lắm luôn.”

Triệu Xuân Mai cầm khăn lau thấm nước cả đầu, cả người cho cô bé: “Ôi chao, sao không tìm chỗ trú mà để ướt sạch thế này.”

“Chợ xa quá, tụi con không kịp tìm chỗ tránh.”

Cố Tri Hỉ nhận bát nước gừng, hớp một ngụm lớn dù phải lè lưỡi vì cay. Xong rồi cô bé rút từ trong ngực áo ra một bọc giấy dầu, kiểm tra một lượt bên trong.

“May ghê không ướt… A nương xem này!”

“Cho ta sao? Đứa nhỏ này lại phung phí rồi.” Dù miệng trách móc, mắt Triệu Xuân Mai vẫn ánh lên tươi cười, vui vẻ tràn khắp mặt.

“Là ý của ca phu đó nương, con chỉ chọn màu vải thôi.” Cố Tri Hỉ vắt vạt áo ướt, lí lắc nói: “Nương xem thử có thích không.”

Triệu Xuân Mai mở gói giấy dầu rút tấm vải bên trong ra, vuốt thử bề mặt mà tấm tắc: “Đẹp quá.”

Bà nghiêng đầu nhìn Thẩm Liễu đang cẩn thận ôm giỏ vào trong: “Cảm ơn con ngoan, còn nhớ đến ta.”

Gương mặt Thẩm Liễu đỏ bừng, nhỏ giọng nói: “Chỉ cần nương thích là tốt rồi.”

Cố Tri Hỉ ghé lại góp chuyện: “Ca phu thấy giày của nương mòn đế nên định mua tặng một đôi mới. Nhưng con xem thấy tay nghề của người ta chẳng bằng nương nên mới chuyển thành mua vải. Nương thích không?”

“Ta thích lắm.”

Bàn tay sần sần của Triệu Xuân Mai không ngừng vuốt ve tấm vải, ngoảnh lại hỏi Thẩm Liễu: “Hẳn là không rẻ đâu nhỉ, tốn của con nhiều tiền không?”

“Không tốn bao nhiêu đâu ạ.” Thẩm Liễu hơi nghiêng đầu, lén nhìn Cố Quân Xuyên, lí nhí: “Là tiền huynh ấy cho, có tốn mấy đâu.”

Cố Tri Hỉ nheo mắt, hí hửng cố tình trêu: “Huynh ấy” nào cơ…”

Thẩm Liễu ngượng ngùng, tay gãi gãi má, lắp bắp: “Là Quân Xuyên cho… Bảo muội à…”

Cố Quân Xuyên hiện tại đã tháo áo tơi và nón lá, giờ đang dựa vào vách tường, vờ như chỉ lơ đãng nhìn Thẩm Liễu mà khóe miệng nhoẻn cười.

Mấy người ai nấy đều dính nước, đặc biệt là Thẩm Liễu và Cố Tri Hỉ, từ đầu tới chân chẳng còn chỗ nào khô ráo. Triệu Xuân Mai lại giục mọi người uống thêm canh gừng, rồi mau mau lau người, thay sang y phục khô ráo.

Nhà cửa không rộng rãi, dù là ca nhi thì nam nữ vẫn cách biệt, Thẩm Liễu nhường Cố Tri Hỉ tắm trước: “Ta ra phòng củi lau khô cho bầy gà con đã.”

“Ta pha nước ấm xong rồi, hay ta bê vào phòng cho con nhé, kẻo lát nữa lại nguội mất." Triệu Xuân Mai nhắc.

“Không sao đâu ạ. Con cũng không lạnh lắm, chờ thêm một lát cũng không hề gì.” Thẩm Liễu ôm giỏ trẻ đi, gà con bên trong sũng nước rét run, rúc vào nhau chiêm chϊếp kêu.

Cố Quân Xuyên không bị dính mưa mấy, chỉ ướt tóc và vạt áo phía trước ngực, hắn lại chống gậy đứng lên gọi theo: “Ta đi cùng ngươi.”

"Xuyên nhi, con cầm theo cái này.” Triệu Xuân Mai nhét khăn vào tay hắn: “Con nhớ lau mặt cho Tiểu Liễu, đừng để Tiểu Liễu bị lạnh.”

Cố Quân Xuyên vắt cái khăn lên vai, ra cửa bung ô che cho Thẩm Liễu, hai người cùng đi về phía nơi chứa củi.

Trong bếp, Cố Tri Hỉ bụm miệng cười khúc khích: “A nương thấy không, ca ca tốt với ca phu ghê, chân không tiện mà chịu khó đi xa vậy đón người ta.”

Triệu Xuân Mai không tỏ ý rõ ràng, chỉ hiền hòa nói: “Biết chu đáo cũng tốt. Ta thấy Tiểu Liễu cũng được, tính tình ngoan ngoãn, thật thà, lại quan tâm tới người khác. Biết đâu sau này nó lại ưng ý ca ca của con, thế là chuyện tốt tự nhiên thành rồi.”

Cố Tri Hỉ nghiêng đầu tháo dải tóc, buột miệng: “Huynh ấy ưng mà.”

“Sao cơ?”

Cố Tri Hỉ biết mình lỡ lời vội bụm miệng, mắt tròn xoe: “Úi, con có nói gì đâu!”

“Mau nói cho ta nghe có chuyện gì?”



Phòng củi ở phía đối diện nhà bếp, chỉ cần đẩy cửa ra là đã thấy từng bó củi chất cao ngất, nằm gọn bên tường. Gian phòng này tứ phía vách tường đều kín mít, chẳng có cửa sổ nên hơi oi bức, nhưng thích hợp cho bầy gà con.

Thẩm Liễu nhẹ nhàng đặt sọt xuống đất, rồi cũng ngồi xuống bên cạnh, tay tựa đầu gối, tỉ mỉ quan sát bầy gà con. May sao hơn chục con này đều đã xấp xỉ một tháng tuổi, tuy đều bị ướt mưa những vẫn rất lanh lợi, chúng ngoảnh đầu nhỏ ngó tứ phía, kêu chíp chíp không ngừng.

Cố Quân Xuyên thu ô đặt tựa vào tường, vì cẳng chân yếu nên hắn không ngồi xuống chỉ đứng một bên, nhắc Thẩm Liễu: “Ngươi lau khô cho mình đã rồi hẵng chăm chúng.”

Cậu nhận khăn từ Cố Quân Xuyên. Thực ra trước đó cậu đã lau qua tóc với mặt mũi, nhưng áo ướt thì chưa thay nên vẫn dính rịt vào người, dù có lau mấy vẫn khó chịu thôi.

Vừa động đậy một cái, món đồ giấu trong ngực lại cộm lên nhắc nhở.

Thẩm Liễu ngửa đầu nhìn trộm Cố Quân Xuyên một cái rồi lại cúi đầu lấy tay xoa xoa mặt, nhỏ giọng nói: “Chẳng là… sáng nay đi chợ, ta mua cho ngươi ít đồ.”

Nghe vậy, Cố Quân Xuyên hơi nghiêng đầu, khóe môi cong lên nụ cười mà chính hắn chẳng hay: “Gì vậy?”

Thẩm Liễu đứng lên, rút gói giấy dầu thuôn dài từ trong vạt áo ra. Đường xa ngấm nước, gói giấy dầu cũng nhăn nheo cả, ngón tay ẩm của Thẩm Liễu cố gắng miết thẳng: “Ướt hết rồi… nhìn chẳng ra làm sao.”

Cố Quân Xuyên đưa tay nhận lấy, trên bọc giấy vẫn còn hơi ấm của người vừa cất giữ nó. Hắn nhẹ nhàng vuốt trong tay: “Ta mở ra xem được không?”

“Được, được chứ.”

Thật ra vừa cầm lấy, Cố Quân Xuyên đã đoán được là gì, nhưng khi mở cái gói ra, trái tim của hắn vẫn gợn lên từng đợt sóng bồi hồi.

Qua mười mấy năm học hành hắn cũng đã thấy không ít bút mực giấy nghiên thượng hạng, ngay cả trong sính lễ nhà cho nhà họ Tô cũng có một bộ văn phòng tứ bảo cực phẩm. Vậy mà nhìn cây bút lông tím đơn sơ này, trong lòng hắn vẫn vui mừng như gặp trân bảo.

Một cảm xúc lạ lẫm từ ngực dâng lên cổ họng, rồi từ từ lan ra khắp cơ thể, miệng hắn khô khốc thốt lên được một câu: “Ta rất thích, cảm ơn ngươi.”

Thẩm Liễu xấu hổ lấy hai tay vò vò mặt, trong lòng mềm nhũn như được rót mật: “Ngươi thích là tốt rồi.”

Cố Quân Xuyên nhìn cậu thật lâu, rồi đi lấy chiếc ghế đẩu từ góc phòng tới đặt sau lưng Thẩm Liễu: “Ngươi ngồi xuống mà làm.”

Thẩm Liễu vẫn chưa tìm đủ can đảm để ngẩng đầu lên, chỉ quờ tay ra sau tìm ghế rồi ngồi phịch xuống. Từ tai đến cổ Thẩm Liễu đỏ bừng một mảng, tất cả đều lọt hết vào mắt Cố Quân Xuyên, đột nhiên hắn cảm thấy ngứa ngáy tay chân.

Hắn tự thấy mình vốn không thích trêu chọc người khác, nhưng đối diện với Thẩm Liễu, hắn không kìm được mà chỉ muốn đưa tay nhéo nhéo vành tai nóng rực kia.