Trong nội đường mờ tối, hai chữ đột ngột thốt ra từ đối phương khiến Liễu Dao sững sờ, một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
"Ồ... Đúng rồi." Liễu Dao lúng ta lúng túng buông mảnh vải xuống, đoán chắc người này đã nhìn thấy giá y trên người cậu.
Ở vùng quê như nơi họ sống, việc dâng vật tế lên Sơn Thần hoặc Hà Bá để cầu mùa màng bội thu, trừ tà khử họa là chuyện rất phổ biến.
Nhưng vì liên quan đến mạng người nên hầu như tất cả đều được tiến hành lén lút, trong mắt người ngoài có phần không được chính thống.
Liễu Dao không muốn tiếp tục nói về chuyện này bèn vội vàng chuyển chủ đề: "Đúng rồi, huynh lên núi bao lâu rồi, có gặp Sơn Thần ở đây không, nó trông như thế nào, có hung dữ lắm không?"
"Sơn Thần?" Đôi mắt sâu thẳm như giếng cổ của thanh niên thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
"Ừm, giống như tinh quái ấy.” Thật ra Liễu Dao mới chỉ từng nghe qua chuyện về Sơn Thần thôi, cậu chỉ có thể dựa vào suy đoán của mình để giải thích qua loa: "Hổ già, sói dữ, cũng có thể là mãng xà gì đó. Nói chung là thú dữ có ngoại hình hơi kỳ lạ một chút."
"Không có." Thanh niên im lặng một lúc, sau đó đáp lại bằng giọng điệu lạnh nhạt.
Liễu Dao ngẩn người, không có nghĩa là sao, là nói gần đây không có thú dữ nào trông kỳ lạ, hay là trên đỉnh núi này căn bản không có thứ gọi là Sơn Thần.
Nhưng... nếu không có Sơn Thần thì bọn họ đưa cậu lên đây làm gì? Cứ ở đây qua loa ba ngày rồi tự dưng kiếm được mười quan tiền sao?
Chưa kịp để Liễu Dao hỏi kỹ, thanh niên đã nhắm mắt lại, trở về dáng vẻ im lặng như trước, Liễu Dao đành nuốt hết những thắc mắc trong bụng xuống.
Sắp xếp lại tâm trạng, Liễu Dao tiếp tục giúp thanh niên lau vết máu trên mặt và người, nhanh chóng xác nhận tuy bề ngoài đối phương có vẻ chật vật nhưng không có vết thương ngoài nào quá nghiêm trọng.
Liễu Dao cất mảnh vải đi, thở phào nhẹ nhõm.
Không bị thương nặng là tốt rồi, ở một nơi hoang vu hẻo lánh này thế này, dù đối phương thật sự có thương tích nghiêm trọng thì cậu cũng không biết phải làm sao.
Đổ chậu máu loãng ra ngoài, bắc lại nồi sắt lên bếp, Liễu Dao lấy hai miếng thịt khô trong bọc vải ra xé nhỏ rồi thả vào nồi.
Nước nhanh chóng sôi lên, mùi thơm đặc trưng của thịt khô nhanh chóng bay ra, sau khi nướng chín bánh hành trên lửa, cuối cùng Liễu Dao cũng được ăn một bữa tối nóng hổi.
Chỉ tiếc dù cậu có khuyên thế nào, người thanh niên ngồi trên ghế cũng không chịu nhận bánh hành và canh thịt khô của cậu, Liễu Dao không có cách nào khác đành phải thôi.
Ăn tối xong, Liễu Dao sưởi ấm bên bếp lửa, cậu cảm thấy mơ màng buồn ngủ, thầm nghĩ nếu như xung quanh đây không có Sơn Thần thật thì cuộc sống hiện tại dường như cũng không tệ lắm.
Tốt nhất là vị Sơn Thần đó đợi cậu rời đi rồi mới xuất hiện, khi đó cậu đã có mười quan tiền trong tay rồi, cùng lắm thì chuyển ra ngoài thôn sống thôi.
Liễu Dao mơ một giấc mơ đẹp, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cậu bỗng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên từ bên ngoài, tiếp theo là tiếng binh khí va chạm chói tai.
"Tối quá." Liễu Dao ngáp dài ngồi dậy dụi dụi mắt, phát hiện củi lửa và nến bên cạnh đã tắt hết.
Trong phòng tối om, thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng bay vào từ ngoài cửa.
Mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi khiến Liễu Dao lập tức tỉnh táo lại.
"Xảy, xảy ra chuyện gì rồi?"
Liễu Dao vội vàng cầm lấy hòn đá lửa, nhưng cậu thử mấy lần vẫn không thắp được nến lên, chỉ có thể nắm chặt vạt áo thanh niên, ánh mắt dán chặt vào cánh cửa cách đó không xa.
Âm binh…