Ngôi nhà vào lúc chập choạng tối trở nên âm u ảm đạm, Liễu Dao run rẩy vịn tường, cuối cùng cũng tìm thấy gian bếp nhỏ mình nhìn thấy lúc trước ở ngã rẽ tiếp theo.
Không kịp xem xét kỹ trong phòng còn có gì, Liễu Dao kinh hồn bạt vía, xách một cái nồi sắt cùng hai bó củi rồi chạy vội về phòng.
Đợi đến khi về phòng mới phát hiện, ngoài củi ra thì cậu còn tiện tay vớ được mấy cây nến trắng chỉ dùng trong tang lễ.
Toàn thân loại nến này có màu trắng sữa, trên thân khắc đầy chú vãn sinh, giá thành rất cao, một cây rẻ nhất cũng phải hơn mười hai lạng bạc trắng, là vật quý giá chỉ có quan to hiển hách mới dùng được.
Liễu Dao hoảng sợ, suýt nữa đánh rơi toàn bộ đồ trong tay xuống đất.
Chân tay bủn rủn nhìn chú văn kỳ quái trên nến, Liễu Dao không nỡ vứt đi cũng không dám giữ lại, trong lòng xoắn xuýt một lúc lâu, cuối cùng cậu cắn răng đặt nến sang một bên.
So với mấy cây nến dùng cho người chết, cậu sợ hãi việc phải ở trong ngôi miếu này suốt đêm mà không có ánh sáng hơn.
Có đá lửa và que đánh lửa Phan thúc để lại, Liễu Dao nhanh chóng thắp nến, ánh nến vàng mờ le lói sáng lên, trong phòng lập tức ấm áp hơn khiến tâm trạng vốn đang căng thẳng của Liễu Dao cũng dịu đi đôi chút.
"Bây giờ ta phải nhóm lửa, chắc là sẽ hơi khói đấy, nếu huynh thấy khó chịu thì có thể ngồi xa ra một chút." Liễu Dao quay đầu lại nói.
Người ngồi trên ghế vẫn nhắm mắt im lặng, không nói cũng không động đậy.
Đương nhiên dù hắn không nói câu nào thì cũng chẳng sao cả, trong hoàn cảnh này mà có một người sống ở bên cạnh đã là một sự an ủi rất lớn với Liễu Dao rồi.
Liễu Dao cắm cây nến xuống đất, tự mình nói tiếp: "Ta sẽ đun nước nóng trước để lau vết thương trên người huynh, sau đó ta sẽ nướng bánh hành và thịt khô, những miếng thịt khô này đều do Phan thúc tự tay làm đó, bình thường thì chỉ có đến Tết mới được ăn thôi."
Nghĩ đến vẻ mặt áy náy của Phan thúc lúc đến, Liễu Dao cụp mắt xuống. Nhưng rất nhanh cậu đã lấy lại tinh thần, ngẩng đầu mỉm cười với người ngồi trên ghế.
"Ta từng làm tiểu nhị ở cửa hàng lụa một thời gian, nhìn y phục trên người huynh chắc là từ kinh thành đến nhỉ, huynh đừng chê mấy món đồ này, phải ăn chút gì đó mới có thể nhanh chóng hồi phục thể lực, miệng vết thương cũng sẽ mau lành hơn."
Liễu Dao vừa nói vừa dùng đá xếp thành một cái bếp lò đơn giản, lại xách một thùng nước từ giếng nước trong sân vào.
Đồ đạc chuẩn bị xong xuôi, nước được đun sôi rất nhanh, Liễu Dao do dự hồi lâu, cuối cùng cậu cũng không dám dùng những tấm lụa trắng treo trong sân, đành phải xé một mảnh vải từ lớp áo trong của mình, dùng nước giặt mảnh vải sạch sẽ rồi tiến lại gần chỗ ngồi.
"Huynh đừng cử động, nếu đau chỗ nào thì nhất định phải nói cho ta biết." Liễu Dao dừng lại một chút, thấy đối phương không có ý định chống cự bèn cẩn thận giơ mảnh vải trong tay lên.
Khi vết máu dần dần được lau sạch, dung mạo của người trước mặt dần lộ ra. Dù dưới ánh nến mờ ảo trong phòng, Liễu Dao cũng không khỏi ngẩn người ra một lúc.
Đường nét tinh xảo, làn da trắng sứ gần như trong suốt, môi mỏng mũi cao, dù nhìn từ góc độ nào cũng gần như không tìm thấy một chút khuyết điểm.
Mà ngay lúc Liễu Dao đang ngây người, người ngồi đối diện cậu bỗng nhiên mở mắt.
Gió lạnh đột ngột thổi tung cửa sổ, bóng đen trên tường lay động, dường như có vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về đây.
Liễu Dao rùng mình một cái, trong khoảnh khắc quên mất phải phản ứng thế nào.
Đôi mắt đen láy của nam tử trẻ tuổi nhìn lướt qua mảnh vải ướt đẫm trước, sau đó lạnh lùng nhìn về phía Liễu Dao trước mặt, hắn tích chữ như vàng thốt ra hai chữ.
"Vật tế?"