"Ừm, thật sự muốn vào sao?" Né tránh mấy tờ tiền giấy bay quanh người, Liễu Dao lắp bắp hỏi.
Người nọ dường như không nghe thấy câu hỏi của cậu, trên mặt không chút biểu cảm, lập tức thẳng bước vào trong sân.
"Cũng, cũng được." Liễu Dao không còn cách nào khác đành phải cắn răng đi theo: "Dù sao sớm muộn gì cũng phải vào trong, chúng ta làm bạn đi cùng cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau."
Liễu Dao bước nhanh hơn, không dám nhìn toàn cảnh xung quanh.
"Rầm" một tiếng, cánh cửa bị gió đóng sập lại.
Mà ở nơi Liễu Dao không nhìn thấy, bóng đen dưới chân nam tử trẻ tuổi bỗng nhiên khẽ động đậy.
Có lẽ là do bị kinh hãi quá độ, khi thật sự đi theo đối phương vào nhà trong thì Liễu Dao không còn cảm thấy sợ hãi như trước nữa.
Nói là nhà trong cũng không chính xác, tuy nhìn từ bên ngoài toàn bộ ngôi nhà còn khá chỉnh tề nhưng bố cục bên trong lại rất kỳ quặc, vừa vào cửa đã thấy hai gian đình nhỏ mái ngói chồng lớp, cả hai bên đặt một chiếc bàn dài giống như bàn thờ.
Qua khỏi đình nhỏ là một hành lang uốn lượn tối om không thấy điểm cuối, ở giữa có nhiều ngã rẽ. Liễu Dao đi theo sau người nọ không biết bao lâu, cuối cùng mới bước vào một căn phòng dường như là nội đường.
Cửa sổ trong phòng đều đóng kín mít, trong phòng hầu như không có nhiều đồ trang trí, chỉ có duy nhất một chiếc ghế dựa đặt ở vị trí cao nhất, người nọ thuần thục ngồi xuống rồi lập tức nhắm mắt lại không phát ra bất kỳ tiếng động nào nữa.
Hắn... mệt rồi sao?
Liễu Dao ngơ ngác ôm bọc vải trong lòng, cậu quay đầu nhìn xung quanh, bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh.
Sờ vào quần áo mới phát hiện, chắc là do lúc trước bị dọa quá sợ hãi nên quần áo sau lưng cậu đã ướt đẫm, bây giờ bị gió thổi qua lại càng lạnh thấu xương.
Thêm vào đó là cơn đau quặn thắt trong dạ dày.
Từ sáng đến giờ Liễu Dao chỉ uống bát thuốc kia, hơn nửa ngày rồi vẫn chưa ăn gì, bây giờ vừa đói vừa rét.
Mặc dù biết rõ nơi trước mắt cũng không an toàn, Sơn Thần trong miếu cũng có thể quay lại bất cứ lúc nào nhưng cậu vẫn muốn đợi ăn uống no đủ rồi mới tính tiếp.
Lòng dũng cảm của con người khi đói khát là vô hạn, Liễu Dao nhìn sắc trời ngày càng tối bên ngoài, thử thăm dò lên tiếng.
"Ừm, trong phòng lạnh quá, ta muốn kiếm ít củi gỗ để đốt lửa, tiện thể nướng thêm chút đồ ăn nữa, như vậy có được không?"
Người ngồi trên ghế không lên tiếng.
"Nếu huynh không nói gì thì ta coi như huynh đồng ý rồi nhé." Liễu Dao mặt dày nói, cẩn thận đặt bọc vải trong tay xuống bên cạnh chỗ ngồi: "Huynh trông hộ ta cái này nhé, lúc nãy đi ngang qua hình như ta thấy có một gian bếp nhỏ, chắc cũng có không ít đồ dùng được, nếu huynh muốn lấy thứ gì thì ta cũng có thể lấy hộ ."
Người ngồi trên ghế vẫn im lặng bất động, y hệt một pho tượng người bằng băng lạnh lẽo.
Liễu Dao nhìn hắn bằng ánh mắt thương hại.
Nghe nói đường xá từ Đoạn Long Bảo đến nơi này rất xa, giữa đường còn phải vượt hai ngọn núi lớn, đường núi khó đi đã đành, vậy mà còn luôn có nguy cơ bị quan binh bắt lại bất cứ lúc nào.
Nhìn bộ dạng đầy máu me của người trước mặt mình, chắc hẳn hắn vừa mới chạy trốn ra nên mới mệt mỏi đến mức không muốn nói chuyện.
Liễu Dao nhỏ giọng nói: "Thôi được rồi, nếu huynh thật sự mệt mỏi thì cũng không cần trả lời, để ta tiện thể xem có thể đun chút nước ấm giúp huynh xử lý vết thương trên người hay không."
"Bây giờ trời lạnh thế này, chắc là vết thương không dễ bị sưng tấy mưng mủ đâu. Nhưng vẫn nên xử lý một chút thì hơn, kẻo ban đêm lên cơn sốt thì phiền phức."
Lần này vẫn không nhận được hồi âm từ đối phương, Liễu Dao cũng không để ý lắm, cậu ngó đầu ra ngoài cửa sổ mượn chút ánh sáng cuối cùng đẩy cửa phòng ra.