Người đối diện không nói gì, xung quanh chìm vào sự im lặng chết chóc.
Liễu Dao nhắm chặt mắt, hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác vọt ra từ đáy lòng.
Thôn Cửu Kiều nằm gần biên quan, mà núi Chỉ Qua nơi cậu đang ở lại từng bạo phát vài trận đại chiến.
Nghe nói trên núi chôn cất thi cốt của mấy vạn tướng sĩ, ngay cả thợ săn lão luyện nhất trong thôn cũng không dám một mình bước chân lên núi Chỉ Qua sau hoàng hôn.
Âm binh, thủy quỷ đủ loại yêu ma trong truyền thuyết, Liễu Dao cố gắng mở to mắt, thầm nghĩ muốn nhìn thử xem con quỷ sắp lấy mạng mình rốt cuộc trông như thế nào, ngay sau đó cậu nhìn thấy một bóng đen rõ rệt in xuống dưới chân mình.
Bóng đen…
Không đúng, Liễu Dao đột nhiên bừng tỉnh bất giác ngẩng đầu lên.
Ác quỷ sẽ không có bóng, vậy nên thứ trước mặt cậu căn bản không phải quỷ quái như cậu tưởng tượng.
“Huynh…” Liễu Dao nghẹn ngào, mượn ánh nắng mờ nhạt cẩn thận đánh giá người xa lạ trước mặt.
Đây dường như là một nam tử trẻ trung mới hơn hai mươi tuổi, vóc dáng rất cao, trên mặt dính đầy vết máu loang lổ, chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt đen thẫm lạnh lẽo.
Liễu Dao run rẩy đưa một bàn tay ra, đầu tiên sờ thử vạt áo đối phương, sau đó mạnh dạn nắm lấy đầu ngón tay hắn, cuối cùng có thể xác nhận người này không phải quỷ mà là người sống!
Uổng công vừa rồi cậu sợ chết khϊếp, cứ tưởng hắn đến bắt cậu làm quỷ chết thay.
Nhưng cũng phải, hiện tại bây giờ trời vẫn chưa tối hẳn. Dù có quỷ thật thì cũng không nên xuất hiện lúc này mới đúng.
Người sống… Liễu Dao xúc động đến độ sắp khóc tới nơi. Trước không bàn người này rốt cuộc tốt hay xấu, dù hắn có là bọn thổ phỉ cường đạo thì chỉ cần sống thôi là cậu đã cảm thấy mãn nguyện rồi.
Dường như rất bối rối trước hành động đột ngột nắm lấy ngón tay mình của Liễu Dao, đôi mắt đen thẳm của nam tử liếc cậu một cái, sau đó xoay người đi về phía ngôi nhà trong rừng.
“Ta tên là Liễu Dao, sống ở thôn dưới chân núi, huynh tên gì vậy?”
Có thêm một người sống bên cạnh, cuối cùng Liễu Dao cũng không sợ hãi như lúc trước, cậu vội vàng ôm lấy bọc vải trong lòng chui ra khỏi kiệu hoa, giữa chừng còn suýt nữa vấp ngã.
“Ta thấy huynh hơi lạ mặt, chắc là người từ nơi khác đến, sao huynh lại đến thôn Cửu Kiều?”
Người nơi khác, lưu dân.
Liễu Dao từng nghe người ta nói, phía bắc Yến Thành có một nơi vốn thuộc lãnh thổ Khương Ngô gọi là Đoạn Long Bảo, sau này bị triều đình Đại Thừa chiếm đóng.
Do hoàn cảnh khắc nghiệt, địa thế hiểm trở nên thường có quan lại bị hạch tội và gia quyến bị đày đến đây.
Cái gọi là "đày đi tây bắc" đa phần chính là chỉ vùng lân cận Đoạn Long Bảo.
Tuy bề ngoài người trước mắt nhìn có vẻ chật vật nhưng y phục trên người hắn đều là gấm vóc thượng hạng, chỉ riêng đôi giày trên chân đã có giá cả xa xỉ, chắc hẳn là thân quyến của tội thần chạy trốn khỏi Đoạn Long Bảo.
Chưa kịp để Liễu Dao nói hết lời, người đi phía trước bỗng nhiên đẩy cửa ra, tiếng kẽo kẹt khiến người nghe ê răng vang lên, cánh cửa chậm rãi mở rộng.
Liễu Dao nhìn vào bên trong, trong khoảnh khắc không nhịn được phải rùng mình.
Khác với tưởng tượng của cậu về miếu Sơn Thần, thay vì nói ngôi nhà trước mắt là miếu thờ cung phụng Sơn Thần thì nó lại càng giống quỷ trạch thường được nhắc đến trong thoại bản hơn.
Đối diện cổng chính là hai chiếc đèn l*иg trắng bệch, lụa trắng buông xuống từ mái hiên, vô số tiền giấy bị gió thổi bay, xoáy tròn trên không trung rồi từ từ rơi xuống.
Tay chân Liễu Dao lạnh ngắt, lập tức nước mắt lưng tròng.
Lấy một nơi như này làm miếu Sơn Thần, ánh mắt của vị Sơn Thần này cũng thật kỳ quái.