Liễu Dao rụt người vào trong, trong lòng không nhịn được nảy sinh ý định rút lui.
Hay, hay là ngủ lại trong kiệu hoa vậy.
Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị Liễu Dao tự mình gạt bỏ.
Bên ngoài thật sự quá lạnh, chiếc kiệu hoa hai người khiêng mà cậu đang ngồi chỉ được làm bằng tre.
Không thể giữ ấm cũng chẳng thể chắn gió, nếu thật sự ở ngoài cả đêm cậu rất có thể sẽ bị chết cóng.
Nỗi sợ cái chết tạm thời lấn át nỗi sợ hãi với hoàn cảnh xung quanh, Liễu Dao tự cổ vũ bản thân, lúc đang định bước ra khỏi kiệu hoa, cậu bỗng nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ trong bóng tối.
Tiếng bước chân truyền đến từ không xa, tốc độ cực chậm, giẫm lên tuyết phát ra tiếng sột soạt rõ ràng, Liễu Dao lạnh sống lưng vội vàng ngồi thẳng lại, trái tim như nhảy lên tận cổ họng.
Là đám người Phan thúc quay lại rồi sao?
Không, lúc rút thẻ đỏ lý chính đã nhắc đi nhắc lại.
Cô nương hay tiểu ca nhi làm vật tế phải ở lại trong miếu đủ ba ngày, dù có sống sót trở về hay không thì trong thôn cũng sẽ bồi thường đối phương mười quan tiền.
Còn nếu người này có gan dám bỏ trốn giữa chừng, vậy thì không những toàn bộ tài sản trong nhà sẽ bị tịch thu sung công, mà ngay cả cha mẹ người nhà cũng bị đuổi khỏi làng, về sau vĩnh viễn không được bước chân vào thôn Cửu Kiều.
Bây giờ mới vừa lên núi, cho dù đám người Phan thúc có thương xót cậu đến đâu thì cũng không dám đến tìm cậu vào lúc này.
Nếu không phải người trong thôn thì cũng không thể nào là vị Sơn Thần trong miếu này chứ.
Nhưng Liễu Dao từng nghe người ta nói, Sơn Thần thực ra là thú dữ trong núi thành tinh. Vì sống lâu nên ít nhiều có chút dị thường, cứ thế khiến dân làng xung quanh cung phụng như thần minh.
Nhưng tiếng bước chân bên ngoài dù chậm lại rất rõ ràng, nghe giống tiếng bước chân của con người hơn.
Liễu Dao càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, lại không dám vén màn kiệu lên, chỉ có thể mặc cho tiếng bước chân bên ngoài càng lúc càng gần, cho đến khi dừng lại sau lưng kiệu hoa.
"Phan thúc?"
Liễu Dao không dám quay đầu lại, cậu run rẩy lên tiếng nhưng không nhận được câu trả lời mình mong muốn.
“Rắc” một tiếng, giống như tiếng cành cây bị giẫm gãy, người nọ đi quanh một vòng qua kiệu hoa, cuối cùng chỉ cách Liễu Dao một lớp màn che.
Liễu Dao nắm chặt tay áo giá y, mặt mày trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra trên trán, thậm chí di chúc sau khi chết cũng nghĩ xong rồi.
Vài năm qua cậu thường vào thành làm tiểu nhị cho người khác nên tích góp được không ít tiền, tất cả đã đổi hết thành bạc vụn giấu trong lỗ tường ở phòng ngủ, ban đầu cậu vốn định dùng chúng để làm chút buôn bán nhỏ sau này, bây giờ e là không dùng được nữa rồi, chỉ mong cha cậu sớm tìm ra kẻo lãng phí bạc.
Còn nữa, sau khi cậu chết, hy vọng cha và mẹ kế nể tình số bạc vụn này mà chôn cậu bên cạnh mẹ để cậu và mẹ được đoàn tụ dưới suối vàng.
Một bàn tay đưa tới, cuối cùng cũng vén lớp màn che ngoài cùng lên.
Liễu Dao nín thở, chỉ thấy một đôi giày gấm nhuộm đầy máu dừng lại trước mặt mình.
Máu từ từ chảy xuống từ hoa văn mây vàng, chẳng mấy chốc đã nhuộm đỏ cả lớp tuyết xung quanh.
Chút may mắn cuối cùng lập tức tan biến.
Nước mắt kìm nén bấy lâu ào ạt tuôn rơi, chóp mũi Liễu Dao đỏ hoe, cậu vừa nức nở vừa hỏi: "Ngài, ngài là quỷ sao? Ngài… Ngài đến để ăn thịt ta sao?"