Chương 2: Miếu Sơn Thần

Không biết qua bao lâu, Liễu Dao trong kiệu hoa chậm rãi mở mắt, mơ màng nhìn bốn phía xung quanh.

Ánh nắng mờ nhạt le lói lọt qua khe hở, trời hơi se lạnh.

Vì trước khi đi bị người khác ép uống một bát thuốc lớn, đầu óc Liễu Dao còn đang choáng váng, cậu chỉ nhớ mang máng hẳn bây giờ mình đã được khiêng vào núi rồi.

Vật tế...

Liễu Dao nhìn xuống đầu gối, trong lòng đau như bị ai bóp nghẹt.

Theo luật lệ, người rút trúng thẻ đỏ làm vật tế thực ra không phải Liễu Dao mà là cha cậu, cũng có nghĩa vật tế chỉ có thể chọn giữa Liễu Dao hoặc cô con gái trong nhà của mẹ kế.

Từ trước đến nay Liễu Dao vốn không được cha và mẹ kế yêu thương, thực ra cậu đã chuẩn bị tâm lý ai sẽ được chọn làm vật tế từ sớm rồi.

Nhưng có thế nào cậu cũng không ngờ tới, cha cậu một đằng giả vờ an ủi cậu sẽ tìm cách khác, đằng khác lại lén chuốc thuốc mê làm cậu bất tỉnh, không chút do dự đẩy cậu vào hố lửa.

"Liên Nhi là cô nương, nếu con bé thật sự trở thành vật tế thì e là sau này cũng không còn đường sống nữa."

"Đừng trách cha, cha cũng không muốn như vậy."

"Con chịu đựng một chút, chờ con trở về, cha sẽ nuôi con cả đời."

Phải rồi, cậu còn có thể trách ai đây, Liễu Dao lập tức cười khổ.

Có lẽ cha lo sợ cậu sẽ bỏ chạy, dù sao một bên là con gái bảo bối, một bên là đứa con không ai đoái hoài của người vợ đã khuất, dù cho là ai cũng không gánh nổi rủi ro này.

Cảm xúc xót xa không kiềm chế được trào dâng, đầu mũi Liễu Dao cay xè, suýt nữa thì khóc. Nhưng mà nước mắt còn chưa kịp rơi thì Liễu Dao bỗng cảm thấy kiệu hoa rung lắc dữ dội.

"Sao vậy?" Liễu Dao hoảng sợ, vội vàng bám chặt ghế ngồi để giữ thăng bằng.

"Đã, đã tới rồi." Phan Trình bên ngoài dường như nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ kinh khủng, giọng nói run rẩy.

Tới rồi?

Liễu Dao sửng sốt, rõ ràng lúc cậu vừa tỉnh dậy kiệu hoa mới đi được đến gần lưng chừng núi, sao bỗng dưng đã đến nơi?

Không đợi Liễu Dao kịp suy nghĩ cẩn thận xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, kiệu hoa đã được đặt xuống đất, Phan Trình xốc màn che lên nhét bọc vải trong ngực vào tay cậu.

"Căn nhà phía trước... Trong này có đá lửa, que đánh lửa, hai bộ xiêm y, còn có mấy cái bánh hành mà thím làm cho con."

Liễu Dao hơi ngơ ngác, gần như không biết phải đáp lại thế nào.

Bên kia Thạch Tuấn đã vội vàng thúc giục: "Đi thôi, nhanh lên đi!"

"Trên núi có thú dữ, con ngoan ngoãn ở trong nhà, cố gắng đừng ra ngoài, chờ đủ ngày chúng ta sẽ đến đón con."

Tốc độ nói của Phan Trình rất nhanh, trên mặt xen lẫn cả sự lo lắng và sợ hãi, hắn ta nắm chặt cổ tay Liễu Dao, sau đó quay đầu bỏ chạy cùng Thạch Tuấn.

"Phan thúc..." Liễu Dao muốn gọi người lại, nhưng chỉ nghe thấy tiếng bước chân hai người vội vã rời xa.

Bên ngoài kiệu trời dần tối, nỗi bất an trong lòng Liễu Dao ngày càng lớn. Vì mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, lý chính căn bản không nói rõ cho cậu nghe cụ thể quá trình lễ tế, chỉ bảo cậu yên tâm chờ đợi ở trong miếu Sơn Thần là được.

Nhưng Liễu Dao không được đưa đến đỉnh núi, cũng không rõ thứ được gọi là miếu Sơn Thần rốt cuộc là nơi như thế nào.

Siết chặt bọc vải trong tay, Liễu Dao do dự hồi lâu, cuối cùng mới cẩn thận vén màn kiệu lên.

Ngước mắt nhìn về phía trước, Liễu Dao nhẹ nhàng hít vào một hơi, rốt cuộc đã hiểu trước đó hai người Phan Trình sợ hãi thứ gì.

Người sống ở thành trấn từ nhỏ có lẽ khó mà tưởng tượng được sự đáng sợ của rừng núi ban đêm, bóng cây lay động, khắp nơi vang lên tiếng xào xạc, thậm chí không thể phân biệt được những âm thanh đó đến từ đâu.

Gió lạnh mang theo tuyết thổi vào mặt như dao cắt, còn căn nhà kia thì nằm sừng sững giữa rừng sâu, bị bóng tối bao phủ, chỉ mơ hồ nhìn thấy vết máu loang lổ trên cổng lớn và tường.

Đây là... miếu Sơn Thần?