Chương 1: Sát mã

Yến Thành nằm gần biên giới tây bắc cách kinh thành năm sáu ngàn dặm, nổi tiếng khắp thiên hạ vì tiết trời giá lạnh khắc nghiệt, còn chưa vào đông mà tuyết đã rơi lả tả, phóng mắt nhìn chỉ thấy một trời tuyết trắng mênh mông.

Ra khỏi Yến Thành chưa đầy hai mươi dặm, dưới chân núi thôn Cửu Kiều, một bà già tóc hoa râm đang đứng giữa tuyết, trong tay cầm một con gà trống, miệng lẩm bẩm không ngừng.

Không biết qua bao lâu, cơ thể con gà trống đang liều mạng giãy giụa trong tay bà ta bỗng cứng đờ, một giọt máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe mỏ, rơi trên nền tuyết tạo thành những đường vân kỳ dị.

Gió lạnh thổi qua mang theo tuyết vụn, rừng cây xa xa âm u đen kịt, đám người đang chờ đợi nghi thức kết thúc đồng loạt rùng mình.

Phan Trình phụ trách khiêng kiệu hoa xoa xoa cánh tay, nhỏ giọng nói với người bên cạnh: "Không phải đã nói để ông từ Thẩm chủ trì buổi lễ tế hôm nay à, sao lại đổi thành mụ già kỳ quái này thế?"

"Nhỏ tiếng thôi." Thạch Tuấn cũng phụ trách khiêng kiệu cùng hắn ta kéo người sang một bên: "Đây chính là sát mã mà lý chính cố ý mời từ bên ngoài đến, có thể thông linh với quỷ thần, sở hữu thần lực, đừng có nói năng bừa bãi."

"Sát mã?" Phan Trình nghe mà sững sờ.

“Sát mã” là tiếng Khương Ngô, nghĩa là người có thể giao tiếp với quỷ thần.

Khương Ngô là quốc gia gần biên giới Đại Thừa, hai mươi năm trước từng giao chiến với Đại Thừa, sau khi thua trận thì triều đình tan rã, những bộ tộc còn sót lại di cư lên phía bắc, rất ít khi xuất hiện gần Yến Thành.

Tuy Khương Ngô đã bị diệt, nhưng vì hai nước quá gần nhau nên rất nhiều tập tục của họ vẫn còn lưu truyền lại, ví dụ như tháng bảy tế thủy, ví dụ như quỷ lễ Bách Hoa.

Mà bà già “sát mã” tinh thông quỷ ngữ chính là một trong những thứ còn sót lại của Khương Ngô xưa.

Ngày thường trong thôn nếu nhà nào có đứa nhỏ khóc đêm ầm ĩ, cha mẹ sẽ dọa nạt nó, dọa rằng nếu còn không chịu ngủ ngay thì sẽ có mụ sát mã gọi tiểu quỷ đến ăn thịt.

"Không đúng." Phan Trình bỗng nhiên nhận ra, tim đập nhảy dựng lên: "Không phải trước kia Khương Ngô chỉ luôn thờ cúng hung thần thôi sao, vì sao lý chính lại mời một sát mã đến chủ trì lễ tế Sơn Thần?"

"Bởi vậy..." Thạch Tuấn cười khổ, biểu cảm trên mặt đã nói rõ mười mươi.

Bởi vậy vật tế hôm nay từ đầu đã không phải dâng lên cho Sơn Thần.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, Phan Trình bất giác nhìn về phía chiếc kiệu hoa mà hắn ta và Thạch Tuấn vừa tự tay khiêng xuống chân núi cách đó không xa, tấm màn che trên kiệu bị gió thổi bay, để lộ một thiếu niên diện mạo thanh tú bên trong.

Thiếu niên mặc giá y hai mắt nhắm nghiền, nét mặt còn chút thơ ngây, dường như vẫn chưa biết tình cảnh mình sắp gặp phải, chỉ mê man bất tỉnh trong kiệu hoa.

Nghi thức diễn ra rất nhanh, chỉ chốc lát sau, mụ sát mã đã dừng động tác, đứng tại chỗ lẩm bẩm.

Ông lão vẫn luôn đứng bên cạnh vẫy tay với Phan Trình, ra hiệu cho hai người đến khiêng kiệu.

Lão tên Hình Phó Lâm, là lý chính của thôn Cửu Kiều.

Không kịp thương xót cho thiếu niên, Phan Trình vội gật đầu đồng ý, hắn ta và Thạch Tuấn nửa quỳ xuống đất, mỗi người một bên khiêng chiếc kiệu hoa hai người khiêng lên vai.

"Lên!" Mụ sát mã hô lớn, ném con gà trống đã chết vào đống lửa.

Củi gỗ nổ lách tách, chiếc kiệu hoa phủ màn đỏ chở theo thiếu niên đang mê man được khiêng lên.

"Tiễn…”

Lần này giọng mụ sát mã kéo rất dài.

Phan Trình ép mình dừng suy nghĩ, khiêng chiếc kiệu bước lên bậc đá đi về phía đỉnh núi.

Trời đã xế chiều, kiệu hoa lắc lư trên đường núi.