Giọng nói của cậu ta mang theo tiếng nức nở: “Buông ta ra! Buông ra…”
Bùi Tây An dừng lại, Triệu Cảnh Minh lập tức quấn chăn, ôm gối khóc nức nở.
Trong phòng tối om, khi đôi mắt quen với bóng đêm, Bùi Tây An lờ mờ thấy khuôn mặt thanh tú của Triệu Cảnh Minh ướt đẫm nước mắt, bèn nhỏ giọng trấn an: “Là lỗi của ta, ta sẽ chịu trách nhiệm. Đệ đừng sợ, ta sẽ ra ngoài giải thích.”
Triệu Cảnh Minh không nói gì, chỉ khóc thôi.
Bùi Tây An mặc áo ra khỏi phòng, Triệu Cảnh Minh nhìn bóng lưng của hắn, trong đôi mắt đỏ hoe ánh lên ý cười.
Người này có tài, lại có khí khái. Đời trước đúng là tiện nghi cho Triệu Cảnh Thanh rồi.
Nghĩ đến kiếp trước, gương mặt Triệu Cảnh Minh tràn đầy oán hận. Khi đó, nghe lời mẫu thân, cậu ta gả cho Viên Mục, đêm tân hôn thì ầm ĩ không vui, chẳng động phòng nổi. Viên Mục tức giận, né tránh cậu ta, hôm sau lấy cớ muốn vào núi săn thú ở núi Tuyết Phong để kiếm tiền xài Tết. Ai ngờ bị ngã gãy chân trong núi, nằm bốn năm ngày mới bò ra được. Thời gian kéo dài, vết thương bị rét lạnh, tốn không ít bạc, bán luôn ruộng đất, hao hết gia sản mà chân vẫn tàn phế.
Nhà mất ruộng, Viên Mục què chân không kiếm nổi tiền, phía trên còn hai ông bà già, nhà chẳng còn gì ăn, ngày đói ngày no.
Còn cậu ta, ra ngoài bị người ta chê cười chỉ trỏ, vốn đã chẳng ưa y, nay càng ghét cay ghét đắng.
Còn Triệu Cảnh Thanh gả cho Bùi Tây An, hai phu phu hòa thuận yêu thương, Triệu Cảnh Thanh bán đậu hủ, Bùi Tây An không thấy xấu hổ, ngày nào cũng đón đưa, kề vai mà đi, cười nói vui vẻ. Năm năm sau, Bùi Tây An thi đỗ, làm quan, cả nhà dọn đi nhậm chức, Triệu Cảnh Thanh cũng trở thành phu nhân quan gia.
Nhiều năm sau gặp lại, Triệu Cảnh Thanh bước xuống xe ngựa, mặc lụa là gấm vóc, đeo vàng ngọc sáng loáng, có người hầu kẻ hạ hầu hạ, sống an nhàn sung túc, dung mạo vẫn thanh tú như xưa.
Còn cậu ta, chẳng khác nào dân phu khốn khổ, bị cuộc sống cơ cực ép đến mức cong lưng, bàn tay chai sạn nứt nẻ, kẽ tay đen nhẻm bùn đất rửa không sạch.
Triệu Cảnh Minh tức giận đến run người, ganh tị đến mức đôi mắt như muốn nhỏ máu. May thay, ông trời thương xót, cho cậu ta cơ hội chọn lại. Lần này, cậu ta phải gả cho Bùi Tây An.
Người làm quan, hưởng phúc… Phải là cậu ta mới đúng.
Bùi Tây An vừa ra khỏi phòng, ngoài kia lại vang lên tiếng cãi nhau, Triệu Cảnh Minh lấy lại tinh thần, vội dỏng tai lắng nghe.