Chương 8

Bên ngoài có tiếng hô, Viên Nguyệt vội phủ lại khăn đỏ, đỡ Triệu Cảnh Thanh ra khỏi phòng, Viên mẫu ôm chăn bông trải lên xe lừa, sắp xếp cho cậu nằm yên.

Viên Mục dắt xe, trên xe là Triệu Cảnh Thanh, hai bên là Viên Nguyệt và Viên mẫu, phía sau là mấy người họ hàng, tổng cộng hơn hai mươi người rầm rộ đi về phía cuối thôn, nơi nhà họ Bùi ở chân núi.

Động tĩnh lớn như vậy khiến không ít người chú ý. Trong thôn toàn bà con họ hàng, chỉ cần hỏi một câu thì biết đầu đuôi, nhiều người cũng tò mò đi theo xem náo nhiệt.

Chẳng bao lâu, nhóm người đã tới nhà họ Bùi.

Khách khứa bên Bùi gia đã về hết, trong sân còn ngổn ngang bàn ghế, đồ ăn thừa, một ca nhi gầy gò đang dọn dẹp.

Đó là con út của Bùi gia. Viên mẫu bước lên hỏi: “Tiểu Thụ à, đại ca của ngươi đâu? Tân phu lang đưa nhầm rồi, chúng ta đem người đến trả.”

Tiểu Thụ giật mình quay lại, thấy người đứng chật kín ngoài cửa, nắm chặt chổi, giọng nhỏ như muỗi: “Ở… Ở trong nhà.”

Mọi người liếc nhìn nhau, sắc mặt đều không dễ coi lắm.

Chưa kịp nói thêm, một người nữ nhân gầy nhỏ bước ra từ trong nhà, trên mặt hằn sâu vết nhắn: “Lâm Thúy Nga, nhi tử của bà cưới phu lang, đêm tân hôn không lo ở nhà ôm phu lang, lại dắt cả nhóm người sang nhà ta làm gì, muốn hù chết ta à?”

Viên mẫu, cũng chính là Lâm Thúy Nga, chẳng để ý lời nói khó nghe, việc quan trọng trước mắt là giải quyết chuyện này. Bà ôn hòa nói rõ đầu đuôi: “Chúng ta đổi lại người đi, chuyện này coi như xong.”

Bùi mẫu nghe vậy, chống nạnh hừ lạnh: “Đã vào động phòng rồi, nhi tử của ta không đến mức không nhận ra phu lang của mình. Muốn kiếm chuyện thì cứ nói thẳng, không cần kiếm chuyện trong ngày vui lớn của nhà ta!”

“Đã… Đã vào động phòng rồi?” Lâm Thúy Nga hốt hoảng.

“Nhưng… Nhưng mà…”

Viên Mục bước lên, mặt lạnh như nước: “Bùi Tây An đâu, bảo hắn ra đây.”

Bùi mẫu khẽ cười khẩy: “Ngươi hét thì hét, ngươi là ai chứ?”

-

Bên ngoài cãi cọ ầm ĩ, Triệu Cảnh Minh ở trong phòng nghe được tiếng động, biết ngay Viên gia đã phát hiện tân phu lang bọn họ cưới về không phải cậu ta, liền tìm đến đây.

Triệu Cảnh Minh nằm sấp trên gối, Bùi Tây An ở phía sau cậu ta, chăn bông phủ lên hai cơ thể đang quấn chặt lấy nhau, chuyển động nhịp nhàng.

Gạo đã nấu thành cơm chín, Triệu Cảnh Minh chẳng sợ Bùi Tây An bị cướp đi nữa.

“Ngươi…” Triệu Cảnh Minh quay đầu, vùng dậy, giọng nói run run: “Ngươi… Ngươi không phải Viên Mục sao?”