Dưới lớp khăn đỏ che mặt, những người ra vào thỉnh thoảng liếc qua cũng chẳng phát hiện điều gì khác thường.
Mãi đến khi tiễn xong khách khứa, lang quân cưới thê tử trong ngày hôm đó mới bước vào phòng, vén khăn đỏ trên đầu Triệu Cảnh Thanh lên.
-
Viên Mục cầm chiếc khăn đỏ trong tay, nhìn rõ gương mặt tân lang, lập tức sững sờ đứng yên tại chỗ.
Ánh sáng trước mắt Triệu Cảnh Thanh thay đổi, cậu ngẩng đầu nhìn lên một cách khó khăn, ánh mắt mơ hồ, phải nhìn rất lâu mới nhận ra người đã vén khăn đỏ của mình.
Thân hình cao lớn, khuôn mặt tục tằng, là… Là Viên Mục.
Cậu từng nhìn thấy y từ xa, đó chính là vị hôn phu mà kế mẫu chọn cho đệ đệ của cậu.
Vậy tại sao người vén khăn lại là y?
Trong khoảnh khắc, gương mặt tái nhợt ướt đẫm mồ hôi lạnh của Triệu Cảnh Thanh càng khó coi hơn, mặt xám như giấy, giống như rơi vào hầm băng, đầu óc hỗn loạn, không biết phải phản ứng thế nào.
Thấy vậy, Viên Mục buông khăn xuống, quay người sải bước ra ngoài, chẳng bao lâu sau quay lại cùng ba người khác, miệng nói gì đó.
Triệu Cảnh Thanh nghe không rõ, tai như bị ngăn cách bởi một lớp mỏng. Cậu nhìn ra được sắc mặt và cảm xúc của bọn họ đều chẳng tốt, bàn tay đặt bên người nắm chặt, cơn đau nhói khiến đầu óc cậu tỉnh táo đôi chút, nhưng vẫn không thoát khỏi cảm giác như đang chìm dần xuống vực sâu.
Người nữ nhân trẻ đi cùng nói vài câu rồi bước lên kiểm tra tình trạng của Triệu Cảnh Thanh, bàn tay khô ấm đặt lên trán cậu. Triệu Cảnh Thanh mơ màng nhìn nàng, thấy nàng quay người ra ngoài, nhanh chóng cầm khăn ướt trở lại, lau đi mồ hôi lạnh trên gương mặt cậu.
Mấy người kia lại nói đôi câu, sau đó để người nữ nhân trẻ và một bà lão ở lại, còn lại đều ra ngoài.
Người nữ nhân mấp máy môi, Triệu Cảnh Thanh cố gắng lắng nghe, mơ hồ nghe được nàng nói: “Ta là Viên Nguyệt, tỷ tỷ của Viên Mục, đệ đừng sợ… Có lẽ do lúc rước dâu quá vội vàng nên nhầm đệ với Cảnh Minh. Viên Mục đã ra ngoài kéo xe rồi, lát nữa chúng ta chia nhau đi, một bên đi báo bên thông gia, một bên đến nhà Bùi Tây An ở trong thôn… Đệ đừng lo, sẽ không đưa đệ tới nhầm đâu...”
Viên Nguyệt lại ngẩng đầu nói với người nữ nhân lớn tuổi: “Mẫu thân, đệ ấy trông không ổn, cả người lạnh toát.”
Viên mẫu từng trải hơn, liếc qua Triệu Cảnh Thanh mơ màng vô hồn, trong lòng đã hiểu chuyện này chẳng đơn giản. Bà nhíu mày nói: “Trải chăn bông lên xe, đừng để xóc quá. Tinh ca nhi đi mời Thất thúc công đến, lát nữa đến nhà Bùi gia, để ông ấy bắt mạch xem sao.”