Triệu Cảnh Minh lấy áo cưới đưa cho Triệu Cảnh Thanh thay. Ngón tay của Triệu Cảnh Thanh khẽ vuốt qua lớp vải, tốt hơn hẳn những bộ quần áo mà cậu từng mặc trước kia.
“Đẹp lắm, thật sự rất đẹp.” Triệu Cảnh Minh khen, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt vàng vọt của Triệu Cảnh Thanh trong chốc lát, rồi mỉm cười mà nhìn sang chỗ khác.
Triệu Cảnh Thanh chỉ vào chén sứ trên bàn: “Ăn mau đi, kẻo nguội.”
“Được, ta ăn ngay đây.” Triệu Cảnh Minh đáp, vừa chỉnh lại áo cưới của mình, vừa định ăn thì lại chẳng kịp.
Bà lão được mời đến để làm lễ khai diện* đã tới, sau một lúc bận rộn thì chén rượu nếp trên bàn đã nguội lạnh từ lâu.
(*Lễ khai diện: hay còn gọi là lễ mở mặt, là một nghi thức truyền thống trong hôn lễ cổ đại của Trung Quốc, đặc biệt là khi tân nương che khăn đỏ. Sau khi tân nương (hoặc trong trường hợp này là “ca nhi” được gả đi) được phủ khăn đỏ lên đầu, người ta sẽ mời một phụ nhân có vận may, con cháu song toàn đến “khai diện”, tức là vén khăn đỏ lên để lộ mặt tân nương. Lễ này tượng trưng cho: Bắt đầu một cuộc sống mới (từ nay “mở mặt” để gặp người phối ngẫu). Cầu chúc tân hôn thuận lợi, phu thê hòa hợp, sớm sinh quý tử.)
Bên ngoài bắt đầu náo nhiệt, sắp đến giờ lành rồi, bà mối cũng đến.
Bà mối họ Lưu, chuyện hôn sự của cả Triệu Cảnh Thanh và Triệu Cảnh Minh đều là do bà làm mai. Hôm nay xuất giá, Lưu bà mối sẽ đích thân tiễn Triệu Cảnh Minh đến nhà chồng, đây là việc đã định sẵn từ trước.
Lưu bà mối bận rộn chuẩn bị che khăn đỏ, mọi thứ của Triệu Cảnh Thanh đều đã sắp xếp xong xuôi. Cậu ngồi ngay ngắn trên ghế dài, chiếc khăn đỏ phủ xuống, đôi mắt chỉ còn nhìn thấy một chút tay chân của mình.
Triệu Cảnh Thanh ngồi được một lúc, tiếng ồn ào bên tai giống như bị một lớp sương mỏng ngăn cách, vừa xa xăm vừa mơ hồ, không thể nghe rõ được. Cậu khẽ lắc đầu, cơn choáng váng càng dữ dội hơn, Triệu Cảnh Thanh không nhịn được giơ tay lên nhẹ nhàng xoa xoa cái trán.
“Ca, ca bị sao vậy?” Triệu Cảnh Minh vội vàng bước tới, thấy cậu không trả lời thì vén khăn đỏ lên, lo lắng nói: “Sắc mặt của ca khó coi quá…”
Triệu Cảnh Thanh nghe không rõ, đôi mắt mờ mịt, cậu ngẩng đầu lên nhìn Triệu Cảnh Minh, chỉ cảm thấy gương mặt của cậu ta vặn vẹo, giống như biến thành hình dạng kỳ quái.
Thấy vậy, vẻ lo lắng trên mặt Triệu Cảnh Minh biến mất trong chốc lát. Cậu ta nắm cằm của Triệu Cảnh Thanh, chăm chú quan sát một lúc, chậm rãi nói: “Ca đúng là có vận may, nhưng ta mới là người được ông trời ưu ái hơn.”