“Không thắp thì thôi, ca, ca sang phòng của ta đi, xuất giá từ phòng của ta.” Triệu Cảnh Minh nói thêm một câu: “Chúng ta cùng nhau xuất giá.”
Triệu Cảnh Thanh liếc mắt nhìn cậu ta một cái, rồi lại rũ mắt: “Mẫu thân của ngươi sẽ không đồng ý đâu.”
“Ta nói với mẫu thân rồi, mẫu thân sẽ không nói gì đâu…” Triệu Cảnh Minh mím môi, rồi nói tiếp: “Hôm nay khách khứa nhiều, họ hàng bên phía mẫu thân của ca cũng tới. Mẫu thân sợ mất mặt, để người ta nói ra nói vào, nên muốn ca sang phòng của ta. Chúng ta cùng nhau xuất giá ở đó.”
“Ca…” Triệu Cảnh Minh nắm lấy tay của Triệu Cảnh Thanh, một bên mềm mại, một bên chai sạn, sự tương phản rõ ràng. Cậu ta kéo dài giọng nói: “Ca sang phòng của ta đi, có được không?”
Lông mi của Triệu Cảnh Thanh khẽ run, sau một lúc lâu mới đáp: “Được.”
Triệu Cảnh Minh lập tức vui mừng khôn xiết, kéo Triệu Cảnh Thanh đi ra ngoài. Triệu Cảnh Thanh nói: “Chậm thôi, ta lấy áo cưới đã.”
“Đừng lấy nữa, ta đã dành dụm tiền riêng, đặt may cho ca một bộ mới rồi.” Triệu Cảnh Minh chớp chớp mắt, giọng nói đầy tự hào: “Ta muốn cho ca một niềm bất ngờ vào hôm nay.”
Triệu Cảnh Thanh sửng sốt một lúc, bị Triệu Cảnh Minh kéo ra khỏi phòng, đưa đến phòng của cậu ta. Phòng của Triệu Cảnh Minh là căn phòng thứ hai ở Đông sương phòng, rộng rãi sáng sủa, tuy cách trang trí đã cũ kỹ nhưng mọi thứ đều đầy đủ. Ánh mắt của Triệu Cảnh Thanh dừng lại trên bàn trang điểm cạnh cửa sổ một lát, rồi lại dời đi.
Đó là đồ hồi môn năm xưa của mẫu thân cậu.
Triệu Cảnh Minh bảo Triệu Cảnh Thanh ngồi xuống, rồi chuẩn bị đi lấy áo cưới. Cậu ta vừa bước ra một bước, cửa đã bị đẩy mở, khiến cậu ta suýt nữa giật mình nhảy dựng lên.
Trên tay của Lý Trường Cúc bưng một cái chén sứ, bên trong là rượu nếp với vài viên chè trôi nước, còn có hai quả trứng gà. Bà ta hấp tấp đi vào, đặt chén lên bàn: “Minh ca nhi, ăn chút cho ấm bụng đi, hôm nay còn nhiều việc phải làm đó.”
Nói xong, bà ta trừng mắt nhìn Triệu Cảnh Thanh ở trong phòng, rồi lại rời đi một cách hấp tấp.
Triệu Cảnh Minh thở ra một hơi, mượn hoa hiến Phật, bưng chén chè đến trước mặt Triệu Cảnh Thanh: “Ca, ca ăn đi.”
Triệu Cảnh Thanh lắc đầu: “Ta không ăn, ngươi ăn đi.”
“Chúng ta cùng ăn, ca không ăn thì ta cũng không ăn.” Triệu Cảnh Minh giận dỗi, đẩy chén về phía cậu: “Ca ăn trước đi.”
Triệu Cảnh Thanh đành phải ăn. Cậu ăn một quả trứng, ba muỗng rượu nếp rồi không ăn nữa.