Triệu Cảnh Thanh không vui không buồn, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời xám xịt dần chuyển sang màu sáng. Cậu chuẩn bị thay đồ cưới, vừa cởi chiếc nút đầu tiên thì có tiếng gõ cửa.
“Ca, ta vào có được không?” Là giọng nói rụt rè của Triệu Cảnh Minh.
Triệu Cảnh Minh là đệ đệ do kế mẫu mang đến, chỉ nhỏ hơn cậu nửa tuổi. Giữa hai người vốn chẳng hòa thuận gì. Từ trước đến nay, Triệu Cảnh Minh dựa vào kế mẫu mà cướp đồ vật của cậu, bắt nạt cậu.
Tất nhiên là Triệu Cảnh Thanh không chịu, từng phản kháng, từng tranh cãi, nhưng có kế mẫu thì cũng có kế phụ. Không có chỗ dựa, đứa trẻ bảy tuổi chẳng làm được gì ngoài chịu đựng. Mười năm qua, cậu đã quen với việc im lặng chịu đòn, yên lặng liếʍ láp vết thương.
Nhưng nửa tháng trước, Triệu Cảnh Minh bị cảm lạnh mấy ngày. Khi hết bệnh, tính tình lại thay đổi. Không còn gọi thẳng tên của cậu, mà đổi sang gọi cậu là “ca”.
Cậu ta còn lén để dành bánh bao cho cậu, dùng giấy dầu gói lại, giấu trong áo mang tới. Khi đưa thì bánh bao vẫn còn ấm, vỏ mỏng, mềm xốp, cắn nhẹ một cái thì nước thịt thơm lừng tràn vào miệng, rất ngon. Triệu Cảnh Thanh đã quên mất mình đã bao lâu rồi chưa được ăn bánh bao ngon như thế.
Lúc đầu những thứ Triệu Cảnh Minh mang tới, cậu không dám ăn, giữ nguyên không đυ.ng vào, sợ Triệu Cảnh Minh trở mặt, lúc đó có kêu oan cũng vô ích. Nhưng mấy ngày sau, Triệu Cảnh Minh vẫn cứ mang tới, thấy cậu không ăn thì giận dỗi nói nếu cậu không ăn thì vứt đi.
Một miếng đậu hũ có giá hai đồng, một cái bánh bao cũng có giá hai đồng. Cậu bán một miếng đậu hũ mới mua được một cái bánh bao, mà bên trong còn có thịt. Triệu Cảnh Thanh xót của, cuối cùng đành ăn.
Cậu chờ xem Triệu Cảnh Minh có giở trò không, nhưng đợi mãi chẳng thấy, chỉ thấy Triệu Cảnh Minh mỉm cười vui vẻ đến mức đôi mắt cong cong, nhìn cậu ăn mà như chính mình được ăn vậy.
Triệu Cảnh Minh còn chân thành nói xin lỗi: “Trước kia là ta sai, sau này ta sẽ sửa. Lâu ngày ắt thấy lòng người, ca đừng cứ đẩy ta ra xa được không?”
Nói không cảm động là nói dối, nhưng Triệu Cảnh Thanh cũng chẳng hiểu vì sao Triệu Cảnh Minh lại thay đổi như thế. Cậu co lại như con ốc sên trong vỏ, chỉ dám thò đầu ra nhìn, rồi lại nhanh chóng rụt vào.
Triệu Cảnh Thanh cài lại nút áo, mở cửa để cho Triệu Cảnh Minh bước vào.
Thấy trong phòng tối đen, Triệu Cảnh Minh nói nhỏ: “Ca, sao ca không thắp đèn vậy?”
Triệu Cảnh Thanh nói ngắn gọn: “Vẫn nhìn thấy được.”