Trong hang động đá, Cố Vô Song mở mắt.
Một đệ tử đang canh gác bên cạnh lập tức tiến lại gần, “Cố sư huynh, huynh tỉnh rồi?”
Đệ tử này nghĩ, thần hồn của cao thủ khó luyện hóa đến mức đó mà Cố sư huynh chỉ mất nửa ngày đã luyện hóa thành công rồi?
Không hổ danh là thiên tài nghìn năm khó gặp.
Sắc mặt của Cố Vô Song tái nhợt, hắn mím môi nhìn chằm chằm về phía cửa hang một lúc lâu.
Ngay khi đệ tử bên cạnh nghĩ ánh mắt của hắn sắp xuyên thủng cửa hang thì đột nhiên nghe thấy Cố Vô Song lạnh lùng thốt lên một câu.
“Vẫn chưa trở về.”
Hai vị sư huynh mải chiến đấu với con Hỏa Tiêu Thú kia nên quay lưng lại với Vân Túc. Không biết từ đâu lại xuất hiện thêm một con Hỏa Liệt Ma Điểu cấp bảy. Với móng vuốt khổng lồ của mình, nó cắp lấy Vân Túc bay thẳng lên trời. Vân Túc còn chưa kịp hét lên đã bị nó đưa đến nơi cách đó cả ngàn dặm.
Hỏa Liệt Ma Điểu cấp bảy một bước đi ngàn dặm, nó có phương thức bay đặc biệt của loài chim tương tự như phép thu nhỏ không gian của tu sĩ. Loại ma thú với sức mạnh ngang ngửa một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ này khó có thể bị thuần phục. Các đệ tử tham gia bí cảnh hầu như đều không thể đối đầu với nó.
Nó là sự tồn tại có thể dễ dàng tiêu diệt tất cả nhân loại có mặt tại đây.
Tính tình Hỏa Liệt Ma Điểu hunh hăng ngang ngược nhưng thường không tấn công tu sĩ. Nhưng một khi nó đã tấn công thì hậu quả để lại rất khôn lường, sống không bằng chết hoặc chết ngay lập tức. Vân Túc không biết mình đã làm gì đắc tội với con chim này! Trong móng vuốt của nó, cậu hoàn toàn không có khả năng phản kháng, chỉ sau vài hơi thở đã bị cắp đi xa hàng vạn dặm, không còn cơ hội được các sư huynh đệ giải cứu.
Sớm biết thế đã không giận dỗi bỏ đi!
Lúc này Vân Túc chẳng còn tâm trí để mà "chết không luyến tiếc" hay "tuyệt vọng chán chường" nữa, cậu chỉ có thể tự trách bản thân tu vi kém cỏi không thể tự cứu lấy mình, lại còn cảm thấy thẹn với công ơn sinh thành dưỡng dục của phụ mẫu huynh trưởng nữa. Không biết tiếp theo sẽ phải chịu kiểu hành hạ phi nhân tính gì đây.
Đang lúc còn mải mê suy nghĩ, Hỏa Liệt Ma Điểu đã đột ngột giảm tốc, lao thẳng xuống đất. Không biết nó đã làm cách nào để che chắn bảo vệ nhưng Vân Túc hoàn toàn không cảm thấy khó chịu dù tốc độ bay cực kỳ nhanh.
Trước mắt là núi non trùng điệp, cây cổ thụ rậm rạp vươn cao đến tận mây trời, tỏa bóng che kín trời xanh.
Khi bị đặt xuống mặt đất, Vân Túc lập tức cảm thấy choáng váng đầu óc quay cuồng, một lúc sau mới nhìn rõ khung cảnh xung quanh.
Con Hỏa Liệt Ma Điểu cao bằng bảy tám người đang dang rộng đôi cánh, đậu trên một thân cây khổng lồ. Mặt đất phủ đầy những viên Hỏa Diệm Tinh thạch màu đỏ rực, tinh khiết đến mức ít nhất cũng phải là cấp tám, đủ để khiến các tu sĩ hệ hoả phải thèm muốn phát cuồng.
Những viên tinh thạch cao cấp này lại rải đầy trên mặt đất, giữa nơi trung tâm rừng ma thú cực kỳ nguy hiểm, nồng độ nguyên tố hỏa trong không khí rất cao. Con Hỏa Liệt Ma Điểu cấp bảy đứng ngoan ngoãn trên cành cây, rõ ràng có thứ gì đó cấp bậc cao hơn đang điều khiển nó.
Chẳng lẽ nơi này có đại yêu quái? Nhưng nhìn dáng vẻ của Hỏa Liệt Ma Điểu dường như không có ý định gϊếŧ cậu, vậy mục đích bắt cậu đến đây là gì?
Hơn nữa, hành động có vẻ rất có kế hoạch, như thể đã thông đồng với con Hỏa Tiêu Thú để dụ hai sư huynh cậu giao chiến rồi mới nhân cơ hội bắt cậu đi.
Hỏa Liệt Ma Điểu đã là cấp bảy, đại yêu quái chắc chắn còn trên cấp bảy!
Vân Túc ngước nhìn cơ thể khổng lồ của Hỏa Liệt Ma Điểu, nghĩ rằng đại yêu quái ấy hẳn phải còn khổng lồ hơn nhiều, có thể nghiền chết cậu chỉ với một cái chụp vuốt!
Đúng lúc này, bỗng vang lên một giọng nói—
"Con kiến hèn mọn, ngươi đang nhìn gì vậy? Gặp bổn tọa còn không mau hành lễ!"
Giọng nói tràn đầy khinh miệt mang theo uy áp của một tu sĩ cao cấp như thể có cả một ngọn núi đè lên đầu, khiến người ta không khỏi cúi mình quỳ xuống, sùng kính bái lạy. Giọng nói vang vọng khắp rừng ma thú, chim muông trong phạm vi trăm dặm đều sợ hãi bỏ chạy tán loạn.
Vân Túc quay đầu nhìn xung quanh theo hướng phát ra giọng nói kia nhưng chẳng thấy gì.
"Bổn tọa ở đây!"
Vân Túc tập trung nhìn kỹ, ở trung tâm chỗ Hỏa Diệm Tinh cấp tám có một quả trứng vàng nhỏ xíu!
"Hừ, dám nhìn thẳng vào bổn tọa, đáng chết!"
Đó là một quả trứng hình bầu dục to cỡ bàn tay, vừa nói vừa lắc qua lắc lại trông vô cùng kiêu căng.
"Run rẩy đi, tiểu yêu kiến hèn mọn! Hôm nay tâm trạng của bổn toạ tốt nên chọn ngươi làm thuộc hạ, còn không mau đến ký kết khế ước với ta?"
Vân Túc đâu phải loại “tiểu yêu kiến hèn mọn” gì. Tổ tiên của cậu là Thần thú thượng cổ có uy nghi cao quý của trời đất, chỉ là đến đời cậu thì huyết mạch đã phai nhạt, không còn được một phần vạn sự uy phong của tổ tiên thời xa xưa thôi. Phải sống co cụm trong một sản nghiệp của dòng tộc ở Đông Hải, miệng ăn núi lở, ngoài tiền bạc ra thì không có bất kỳ tài nguyên quý hiếm nào để tu luyện, đời sau không bằng đời trước.
Vân Túc im lặng nhìn quả trứng vàng hai lần rồi quay lưng bước đi.