Kim Đản nhỏ nhảy ra từ trong tóc Vân Túc, ghé sát tai cậu nói khẽ: “Con kiến Kim Đan kia đang bám theo ngươi.”
Vừa mới tách khỏi Thẩm Hạc Linh, còn đang loay hoay tìm Hỏa Tiêu Thú, Vân Túc sợ đến mức giật bắn cả người, giọng cũng run run.
“Hắn theo dõi ta làm gì chứ? Ta có đắc tội gì với hắn đâu.”
Kim Đản nhỏ ngồi xổm trên vai Vân Túc, ngửa mặt nhìn trời.
“Ai mà biết được.”
Xẹt—
Cả người Vân Túc nổi da gà muốn chết luôn! Cái tên Thẩm Hạc Linh nhân mô cẩu dạng kia, không ngờ lại còn âm thầm theo dõi cậu! Đây chẳng phải là muốn tìm góc tối nào đó mà thần không biết quỷ không hay tiễn cậu về chầu trời sao?!
Hoảng hốt, Vân Túc lập tức tìm bóng dáng mấy tu sĩ khác, chen vào giữa bọn họ mới thấy yên tâm đôi chút.
Kim Đản nhỏ lại bảo: “Đừng cuống. Làm theo lời bổn tọa, ngươi cũng có thể cắt đuôi hắn.”
Dù Kim Đản nhỏ nói năng không hẳn đáng tin, nhưng dù sao giữa hai bên còn có khế ước chủ tớ. Cậu mà chết thì nó cũng đi đời, cho nên trước mắt Vân Túc vẫn lựa chọn tin nó.
“Bên trái!”
“Qua phải!”
“Chạy nhanh mười hai bước! Dừng, bên phải, lên trời, đi!”
Kim Đản tiểu nhân gấp đến mức giậm chân, quát um sùm lên: “Sao ngươi lại… ngu ngốc như vậy chứ! Càn, khôn, khảm, ly, chấn, tốn, cấn, đoái* cũng không biết, đông tây nam bắc cũng lạc đường, thế thì tu luyện cái nỗi gì? Ngươi chỉ biết nói chuyện yêu đương thôi à?!”
(Càn, Khôn, Khảm, Ly, Chấn, Tốn, Cấn, Đoái chính là tám quẻ (Bát quái) trong Kinh Dịch (Chu Dịch) – một hệ thống triết học, dự đoán và biểu tượng cổ xưa của Trung Hoa.)
Tiếng nó oang oang khiến mọi người xung quanh cũng nghe thấy rõ rành rành.
Vân Túc nhỏ giọng phản bác: “Ta không nói chuyện yêu đương mà… Ta học hành nghiêm túc đó chứ. Chẳng qua mấy cái này ta chưa học qua thôi.”
Ở Đông Hải, Vân Túc vốn là bảo bối vạn người nâng niu, cưng chiều. Từ nhỏ tu hành đều được chọn sẵn những thứ dễ học, vừa hợp với cậu vừa dễ tăng tu vi, những thứ phức tạp rắc rối thì chẳng bao giờ để cậu phải động não. Sau này vào Vô Cực Tông, có chỗ nào không hiểu thì đều có Cố Vô Song giảng cho, trình bày sẵn trước mặt, lại dùng cách đơn giản nhất để nhồi vào đầu cậu. Còn bản thân cậu lúc đó chỉ mải lo thực hiện nhiệm vụ tuyến chính: giành lấy vị trí tiểu đệ bên cạnh nhân vật chính, chứ chẳng thật lòng đặt tâm tư vào chuyện tu luyện.
Kim Đản nhỏ nghe cậu chống chế thiếu tự tin, lời phản bác lại yếu ớt mềm nhũn thì như đấm một cú vào bông, tức đến mức chỉ có thể tự đấm ngực giậm chân.
Vân Túc khó hiểu: “Ngươi làm gì mà tự đánh mình vậy?”
“Ta vui đó, ha hả.”
Cứ thế lộn xộn một hồi, cuối cùng cũng thành công cắt đuôi được kẻ bám theo.
Vân Túc thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Giờ cũng chẳng rõ mình đang ở ngọn núi nào, nhưng không xa phía trước còn nghe thấy tiếng tu sĩ truyền đến, thậm chí cách tận một dặm cũng nghe rõ tiếng Hỏa Tiêu Thú gầm vang.
Vân Túc lập tức hăng hái: “Hỏa Tiêu Thú!”
Kim Đản nhỏ nheo mắt lại: “Ngươi khoan đã, chờ ta một lát, ta đi xem tình hình.”
Vừa nói dứt, nó đã nhảy từ trên người Vân Túc xuống.
Dáng vẻ thì như một đứa bé ba tuổi, vậy mà chạy trốn cực kỳ nhanh. Pháp bảo Súc địa thành thốn đã được nó dùng đến cảnh giới cực kỳ thuần thục, trong nháy mắt đã lao tới nơi Hỏa Tiêu Thú tụ tập.
Nó đứng trên ngọn cây, nheo mắt cười lạnh.
“Đúng là đồ chó má! Ngoài miệng thì bảo đi rồi, thế mà lại chặn ở đây gϊếŧ sạch Hỏa Tiêu Thú, còn dám thèm khát người của bổn tọa!”
Lặng yên không một tiếng động bám theo Vân Túc, còn để mặc cậu cắt đuôi Thẩm Hạc Linh… thế mà lại che giấu được đến tận bây giờ? Cũng coi như có chút bản lĩnh.
Hơn nữa còn cố tình gϊếŧ Hỏa Tiêu Thú ngay đoạn đường Vân Túc bắt buộc phải đi qua, để tiếng kêu của chúng dẫn cậu tới. Như vậy chẳng khác nào dâng chiến lợi phẩm cho Vân Túc, rồi lại giả vờ giả vịt rằng đây chỉ là tình cờ gặp, làm ra vẻ ban ơn, để cậu phải nợ ân tình.
“Phi, phi!”
Kim Đản nhỏ nhổ bãi nước bọt, bay vèo trở lại bên cạnh Vân Túc.
Vân Túc hỏi ngay: “Có Hỏa Tiêu Thú thật không?”
“Có thì có… nhưng bị người ta gϊếŧ sạch cả rồi.” – Nó mặt không đổi sắc, tim không loạn nhịp mà nói dối trơn tru.
Vân Túc thoáng thất vọng, tiếp tục đi tìm.
Kim Đản nhỏ vội dỗ: “Vân Túc ca ca, đừng nản chí. Ta có thể tìm cho ngươi càng nhiều Hỏa Tiêu Thú hơn, từng con từng con một, để ngươi từ từ gϊếŧ, coi như rèn luyện thêm.”
“Thật không?”
“Tất nhiên là thật. Hỏa Liệt Ma Điểu cũng là ta tìm ra theo cách đó đấy.”