Chương 11: Một khắc tiếp xúc cũng không được

Rốt cuộc Kim Đản này là yêu thú từ đâu đến? Nghe nó khoác lác nói ngược nói xuôi nhưng thật ra cũng rất có phong thái lợi hại. Vân Túc quay đầu tính hỏi thử xem nó có công pháp tu luyện gì tốt không để còn âm thầm dốc hết sức mình. Giống năm xưa khi cậu cố gắng leo lên vị trí tiểu đệ thân tín bên cạnh nhân vật chính vậy.

Cố Vô Song vốn chỉ khẽ đặt tay lên cổ tay Vân Túc.

Cổ tay Vân Túc mảnh mai, mềm mại, trắng nõn như tuyết. Ngón tay hắn chạm vào mạch, vừa để dò xem linh khí trong cơ thể vận hành thế nào, vừa để kiểm tra cơ thể cậu có vết thương ngoài da hay bệnh tật gì không.

Từ khi vào Vô Cực Tông, Vân Túc ngày nào cũng quấn lấy hắn, bận rộn quanh quẩn bên cạnh chẳng khác nào con quay nhỏ, đôi khi còn hỏi han chuyện tu hành.

Cổ tay trắng trẻo ấy thường thò ra từ ống tay áo rộng, để hắn có thể tiện bắt mạch cho cậu.

Có khi đôi tay ấy còn chống cằm, ngẩng đầu trò chuyện với hắn, luôn miệng hỏi mấy câu vụn vặt mà chỉ cần dùng đầu ngón tay cũng có thể trả lời, khiến thời gian hai người bên nhau kéo dài lâu thêm.

Nhưng bây giờ.

Trước mặt Thẩm Hạc Linh, đến một khắc tiếp xúc cũng không được.

Mới vừa kiểm tra được Vân Túc bình an vô sự xong, cậu đã lập tức không tiếng động thu tay lại, chậm rãi từng bước lùi về sau, sợ người khác hiểu lầm về mối quan hệ với hắn.

Cũng phải thôi.

Cậu nói chỉ là sư huynh.

Trước mặt Thẩm Hạc Linh thì càng phải vội vàng phủi sạch quan hệ!

Cố Vô Song khẽ cười lạnh: “Xem ra ta đến sớm quá, làm phiền ngươi với Thẩm chân nhân rồi?”

A?

Ý gì vậy?

Chẳng lẽ đây không phải thể loại đồng nhân văn all nhân vật chính sao, có tình cảm song phương khi nào thế?

Rõ ràng cậu chỉ tình cờ gặp Thẩm Hạc Linh, còn suýt thì bị đối phương chơi chết, ngoài ra chẳng có tiếp xúc gì thêm cả. Vậy mà chỉ chừng ấy thôi cũng làm Cố Vô Song không vừa lòng?

Vân Túc hoảng hốt vội lắc đầu.

Ai mà ngờ Cố Vô Song lại cắn chặt không buông, truy vấn tới cùng.

“Ngươi lắc đầu là có ý gì? Không muốn ta đến, hay không muốn ta quấy rầy ngươi với Thẩm chân nhân?”

Đầu óc Vân Túc hoàn toàn trống rỗng, ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu sao hôm nay hắn lại như uống nhầm thuốc, nói nhiều đến lạ, toàn hỏi những câu khiến cậu không biết phải trả lời thế nào.

Cố Vô Song thấy khoé mắt cậu ửng hồng, không biết vừa rồi bị Thẩm Hạc Linh làm gì đến mức rơi mấy giọt nước mắt. Hàng mi dài ướt đẫm, đôi mắt mờ mịt ngước lên nhìn người, vừa xinh đẹp lại vừa đáng thương, nhưng đồng thời lại khiến hắn bực đến nghiến răng.

Hắn hít sâu một hơi, cố ép mình bình tĩnh nhìn Vân Túc một lúc, cuối cùng cất giọng vững vàng lạnh nhạt: “Gϊếŧ được mấy con Hỏa Tiêu Thú?”

“… Một con.”

Nói rồi mới nhận ra bản thân lỡ lời. Thực ra lúc đó đúng là gặp Hỏa Tiêu Thú, nhưng chưa kịp ra tay đã bị hai vị sư huynh xông tới, sau lại bị Hỏa Liệt Ma Điểu bắt đi. Tính ra, ngay cả một con cũng chưa gϊếŧ được.

Cố Vô Song cười lạnh: “Mới gϊếŧ được một con đã chân trước chân sau lắc lư ở bên ngoài rồi, sao hoàn thành nhiệm vụ tông môn giao cho được? Ngươi còn tính đứng ở đây làm gì? Có cần ta ra tay giúp đỡ không?”

Vân Túc vội vàng lắc đầu.

Lại là lắc đầu! Cố Vô Song tức đến mức ngực đau nhói. Luyện hoá thần thức tà tu kia vẫn chưa ổn định, bản thân còn đang bị thương, giờ thêm cơn giận này, trong miệng hắn thoáng dậy lên vị tanh mặn của máu, suýt chút nữa thì phun hết ra ngoài.

May mà Vân Túc lần này không chỉ lắc đầu, còn vội vàng nói thêm: “Ta… ta tự mình gϊếŧ…”

Cố Vô Song chỉ thấy vừa buồn cười vừa giận đến nghẹn, nhìn cậu một cái thật sâu, lại quét mắt lạnh lùng sang Thẩm Hạc Linh, sau cùng mới phất tay áo bỏ đi.

Thẩm Hạc Linh hơi cong đôi mắt, liếc mắt cười như không cười: “Tiểu điện hạ, có muốn ta giúp ngươi gϊếŧ Hỏa Tiêu Thú không? Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn cầu xin, ta sẽ thay ngươi gϊếŧ hẳn hai mươi con.”

Nói rồi, y lấy viên yêu đan vừa moi được từ con Hỗn Nguyên Ma Giao ra, đặt trong lòng bàn tay xoay xoay vung vẩy: “Làm cho Thẩm ca ca ta vui vẻ, thì cả viên yêu đan Hỗn Nguyên Ma Giao hệ thủy cấp sáu này cũng thuộc về ngươi.”

Yêu đan Ma Giao vốn là bảo vật mà Long tộc cũng coi trọng, lại còn là hệ thủy hiếm thấy. Vân Túc nhìn đến mức đôi mắt sáng rực, cổ họng khẽ nuốt khan một cái.

Trong linh đài, Kim Đản bé nhỏ dậm chân ra sức khuyên nhủ, nhưng cuối cùng Vân Túc vẫn lắc đầu: “Ta muốn tự mình gϊếŧ.”

Cậu tuyệt đối không thể để mình lại bị lôi kéo dính dáng quá nhiều đến đoàn nhân vật chính. Hỏa Tiêu Thú phải do chính tay cậu hạ, càng nhiều càng tốt — cậu muốn tự mình nỗ lực, tu vi một đường đi lên!

Thẩm Hạc Linh cười đến mức ngửa cả ra sau: “Có chí khí!”