Chương 46: Được ông trời ưu ái 3

"Chúng tôi sẽ ở lại chỗ này." Giang Trường Tễ nói, những người đứng phía sau cũng gật đầu đồng ý, đây là kết quả sau khi suy nghĩ cặn kẽ của bọn họ.

Với tình trạng sức khỏe của ông Giang và một số người đã bắt đầu sốt cao vì thức tỉnh dị năng, thì việc đi lại xa không thích hợp đối với bọn họ. Giang Trường Tễ quyết định sẽ tạm thời ở lại đây, ít nhất thì dưới sự bảo vệ của tường thành thì bọn họ cũng sẽ được nghỉ ngơi nhiều hơn.

Còn nữa, tên thủ lĩnh và Chu Thành đã chạy thoát, bọn họ không cam lòng với kết quả này.

Nhớ về những ngày tháng bị chúng nô dịch mỗi ngày thì trong lòng Giang Trường Tễ liền tràn ngập hận thù, hắn muốn đánh cược một lần, cược rằng bọn chúng sẽ không cam lòng khi mất đi căn cứ của bản thân, cược rằng bọn chúng vẫn đang trốn ở một nơi nào đó gần đây và chỉ chờ nhóm Tạ Ân đi khỏi thì sẽ một lần nữa trở về.

Hắn muốn gϊếŧ sạch tất cả bọn chúng!

Trong mắt Giang Trường Tễ đỏ hoe, cánh tay đang đỡ ông Giang cũng không khống chế được mà run rẩy. Người thân của hắn đã sắp ra đi, đôi tay mà hắn từng lấy làm tự hào cũng đã bị phế bỏ, hắn đã không còn bất kì lý tưởng sống nào nữa, hiện tại suy nghĩ duy nhất của hắn chính là báo thù.

Tạ Ân nhìn tay của hắn, giọng nói nhàn nhạt: "Sau này nó sẽ hồi phục lại."

Nếu như hắn may mắn thức tỉnh thành biến hình giả thì những thương tích lúc trước sẽ được hồi phục lại toàn bộ.

"Cậu chính là người ông tôi kể phải không, tôi thật sự cảm ơn cậu." Giang Trường Tễ mỉm cười với Ngôn Bạch.

"Không cần phải khách sáo, đây là việc nên làm mà." Ngôn Bạch nhìn về phía ông cụ đang cười hiền hoà bên cạnh, chỉ cần nghĩ đến việc ông ấy không còn bao nhiêu thời gian nữa thì trong lòng lại có chút chua xót. Cậu không biết phải làm gì nên chỉ đơn giản lấy ra tất cả những món ăn mà mình đã làm: "Ông từng khen đồ ăn cháu làm rất ngon nên tất cả chỗ này cháu đều cho ông hết."

"Ha ha đúng là đứa trẻ ngoan." Ông Giang cười tủm tỉm rồi duỗi tay xoa đầu cậu, sau đó ông quay sang hai chị em họ Hà, dặn dò bọn họ: "Hãy bảo vệ tốt Tiêu Tiêu và cậu bé ngoan ngoãn này nhé, Tiêu Tiêu cũng nhớ phải cười nhiều hơn, không cần lúc nào cũng phải nghiêm mặt như vậy."

"Nếu một lúc nào đó mọi người muốn rời khỏi đây, thì cứ đến thành phố Hải tìm chúng tôi, ở nơi đó chúng tôi sẽ lập nên một căn cứ tốt nhất." Ngôn Bạch từ cửa sổ xe vẫy tay với bọn họ.

Khát vọng về một tương lai tươi sáng trong ánh mắt cậu dường như đã lan tỏa đến người khác, khiến những oán hận trong lòng bọn họ vơi đi phần nào.

“Ừ.” Trong lòng mỗi người đều không hẹn mà cùng đồng ý.

Nhóm Tạ Ân tìm được một chiếc xe van dài trong một cửa hàng.

Không gian bên trong xe rộng rãi hơn nhiều, vách bên trong có thể kéo xuống để làm thành một chiếc giường nhỏ. Cửa sổ có rèm nhung kéo xuống được, cuối cùng họ cũng không còn phải nhìn thấy lũ tang thi ghê tởm bên ngoài nữa. Quan trọng hơn là xe này vừa an toàn lại có khả năng giảm xóc rất tốt.

“Không ngờ đến khi mạt thế xảy ra tôi mới được trải nghiệm cảm giác của người giàu.” Quách Đức tặc lưỡi. Đối với hắn, chiếc xe này là một thứ xa xỉ ngoài tầm với.

Tuy nhiên, điểm bất tiện duy nhất là chiếc xe này quá nổi bật.

Chỉ mới đi được một ngày mà phía sau họ đã có thêm hai chiếc xe khác bám theo, bám theo họ thì khả năng bị tang thi tấn công sẽ giảm đi.

Cũng may là những người đó rất biết điều, chỉ đi theo chứ không làm phiền gì đến họ.

Trong không gian yên ắng, bỗng vang lên tiếng bụng kêu ọc ọc.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Ngôn Bạch khiến cậu ngượng chín mặt, cậu lúng túng dùng hai tay đang bị quấn băng như đòn bánh tét của mình để lấy đồ ăn ra.

Nhưng chưa kịp ăn thì một bàn tay thon dài, rắn rỏi đã giành lấy gói đồ ăn. Tạ Ân xé bao bì, đưa chiếc bánh quy tới miệng Ngôn Bạch, nói ngắn gọn: “Ăn đi.”

Ngôn Bạch mím môi, không ăn ngay mà do dự nhìn Tạ Ân một lúc lâu. Cuối cùng, như thể đã lấy hết can đảm, cậu ghé vào tai anh thì thầm: “Thật ra, tôi muốn đi vệ sinh.”

Rắc.

Chiếc bánh quy vỡ ra.