Chỉ trong chớp mắt, mọi người bỗng thấy trước mắt tối sầm lại. Trên khoảng đất trống trước bệnh viện, một cái cây liễu khổng lồ bất ngờ mọc lên, rễ cây đâm sâu xuống đất làm mặt đất xung quanh nứt toác ra, đất đá bay tứ tung. Thân cây to lớn, cứng cáp như thể cao đến tận trời, tán cây rậm rạp cũng phủ kín cả một mảng trời. Một vài cành liễu quấn quanh nhóm người của Ngôn Bạch để bảo vệ bọn họ, trong khi những cành khác thì tấn công và hất văng những kẻ dám lại gần.
"Cái gì thế kia?"
"Là thực vật biến dị! Chạy mau!" Gương mặt tự đắc ban nãy của bọn chúng sau khi như vừa nhớ ra điều gì đó cực kỳ kinh khủng liền tái nhợt đi vì khϊếp sợ .
Trong suy nghĩ của chúng, cây cối và động vật biến dị còn đáng sợ hơn cả tang thi. Bọn chúng có thể chiến đấu với tang thi, nhưng khi gặp những thứ này thì lại không thể chống đỡ nổi. Mấy sinh vật biến dị này thường có thân hình khổng lồ, vừa mạnh vừa khó tiêu diệt, chưa kể còn có khả năng đặc biệt được tăng lên gấp nhiều lần. Trong những nhóm ra ngoài làm nhiệm vụ của bọn chúng từng có người chết vì một dây thường xuân biến dị, lúc người đó đang ngủ thì bị rễ cây âm thầm đâm xuyên qua người rồi bị hút cạn sinh lực, trở thành chất dinh dưỡng cho nó.
"Quái vật, cậu ta chính là quái vật." Hắn ta nhìn về phía trước, nơi có một thiếu niên đang được những cành liễu quấn quanh người đầy thân thiết. Trước đó, hắn ta còn định bắt cậu về làm nô ɭệ, nhưng giờ thì chỉ thấy sợ hãi giống như nhìn thấy rắn độc vậy.
Ngay sau đó, hắn ta bắt gặp một ánh mắt lạnh lùng, ánh nhìn như thể đang nhìn một cái xác. Đột nhiên, một tia sáng lóe lên, nhưng hắn ta chỉ kịp thấy một con dao đâm thẳng vào ngực mình thì đã ngã gục xuống.
Ở một bên khác, Tạ Ân vừa tìm người vừa tiện tay cứu luôn những người bị bắt làm nô ɭệ. Khi trận chiến vừa kết thúc, Quách Đức nhìn thấy cây liễu thì hai mắt sáng rực lên: “Mau qua bên kia!”
"Xin lỗi em, xin lỗi Tiểu Liễu, lúc nãy anh quên gọi em ra, là lỗi của anh." Ngôn Bạch dịu giọng nói.
Lúc đầu, sau khi mới mang cây liễu vào trong không gian, Ngôn Bạch bất ngờ nghe được một giọng nói phát từ nó, là giọng một bé gái chừng bảy, tám tuổi. Từ đó, cậu liền đổi cách xưng hô, gọi là "Tiểu Liễu". Cậu còn đối xử với cô bé như em gái ruột, ngày ngày nghiêm túc xách từng xô nước tưới cho cây. Mỗi lần nhìn thấy cây liễu dần dần hồi phục lại sức sống, cậu lại vui vẻ như trẻ con, hoàn toàn quên mất rằng thực vật biến dị rất nguy hiểm.
Lá cây rung lên lạo xạo như đang thể hiện sự không vui.
"Anh hứa sẽ không như vậy nữa. Sau này, khi tụi mình có chỗ ở ổn định, anh sẽ để em đứng gác trước cửa nhà nhé? Em có thể bảo vệ anh rồi cùng anh chơi nữa. Em thấy sao?" Ngôn Bạch nhẹ nhàng nói, tay vẫn nắm lấy những cành liễu đang quấn quanh mình, dù chúng cứ giữ khoảng cách không chịu tới gần.
Tiểu Liễu chỉ giận dỗi được một lát, cuối cùng cũng bị cậu dỗ dành cho hết giận. Những cành cây bị kìm lại từ nãy giờ bắt đầu đung đưa, chậm rãi quấn lấy vai Ngôn Bạch. Sau khi vuốt ve mái tóc mềm của cậu mấy cái thì hài lòng về lại trong không gian.
Ngôn Bạch vừa làm nũng vừa xin lỗi, đến nỗi cô bé cũng đành chịu thua cậu!
Sau khi dỗ được Tiểu Liễu, Ngôn Bạch thở phào nhẹ nhõm. Nhưng ngay lúc đó, cậu lại nhìn thấy Tạ Ân ở bên kia đang đi về phía mình với vẻ mặt không mấy vui vẻ. Anh bước lại gần, chưa kịp để cậu mở miệng hỏi gì, đã bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu, giọng lạnh như băng:
"Mở tay ra."
Ngôn Bạch giật mình hoảng sợ.
Đàn ông mà càng tỏ ra lạnh lùng bên ngoài thì bên trong lại càng khó đoán, điều này quả thật rất đúng. Hồi trước khi cậu còn là một con hamster thì anh lúc nào cũng dịu dàng với cậu. Nhưng kể từ khi cậu biến thành người thì khác hẳn, lúc nào anh cũng mặt lạnh như băng, nói chuyện thì cộc cằn, cứ như thể cậu là kẻ gây họa vậy.
Điều đáng nói hơn là cậu vẫn còn ngoan ngoãn làm theo lời anh một cách đáng xấu hổ.