Nhưng bây giờ không phải như vậy nữa, cậu đã có thể kề vai sát cánh chiến đấu cùng mọi người, có thể tự mình cứu giúp người khác, thậm chí còn có thể giúp đỡ người có thực lực tương đương với Alpha mạnh nhất, ví dụ như Tạ Ân!
Suy nghĩ này làm Ngôn Bạch vui muốn nở hoa, vì vậy đôi mắt của cậu càng cố gắng quan sát bốn phía xung quanh để có thể sẵn sàng chiến đấu bất kì lúc nào.
Dù sao thì trong bệnh viện vẫn còn rất nhiều cửa sắt và giường sắt giống như vậy, nên cậu không hề cảm thấy lo lắng chút nào.
...
Một tiếng trước.
Sau khi Ngôn Bạch giải thích đơn giản lại mọi chuyện thì sắc mắt Tạ Ân mới dần dịu xuống. Ba người kia tuy rằng cảm thấy chuyện này rất khó tin nhưng sau khi nghe xong họ cũng đã tiếp nhận rất nhanh, hơn nữa họ còn nghiêm túc hứa sẽ giữ kín chuyện này, còn không quên nhắc nhở cậu không nên kể cho bất kì ai khác.
Ngôn Bạch nghe lời nhắc nhở mà vừa thấy buồn cười lại vừa thấy cảm động.
Cậu vào không gian dùng ít tài sản mà mình tích góp được từ mấy ngày qua để đổi lấy một thiết bị gây nhiễu, tuy rằng chỉ có thể mua được phiên bản cũ nhất, nhưng với tình hình hiện tại thì vẫn đủ dùng.
Sau khi thoát khỏi phòng giam thì bốn người phát hiện ra chỗ này chính là tầng hầm của một bệnh viện, hơn nữa còn không phải là một bệnh viện bình thường.
Tầng hầm của bệnh viện bình thường sẽ chẳng có nhiều nơi giống phòng giam như vậy. Phòng ở bên trái bọn họ có diện tích khá lớn, nhưng càng đi sâu vào trong thì diện tích sẽ càng ngày càng nhỏ, căn phòng cuối cùng chỉ đủ sức chứa cho một người.
Toàn bộ cửa sắt của phòng giam đều được đóng chặt, ngoại trừ phòng bọn họ thì không còn căn phòng nào được mở cửa nữa.
Ở ngoài sân bệnh viện có đầy đủ các loại máy móc chữa bệnh nhưng phía trên chúng nó lại dính đầy vết máu, nói là máy móc chữa bệnh còn không bằng nói chúng nó là máy móc tra tấn. Ngôn Bạch nhìn mà sởn hết cả tóc gáy.
"Chúng hẳn là dùng đễ nghiên cứu tang thi trước mạt thế." Tạ Ân nhìn vết máu phía trên.
"Có thể là chúng dùng cho bệnh nhân tâm thần?" Hà Dục Liêu nói.
"Cửa sắt và máy móc bên trong đều là loại tân tiến nhất, hơn nữa cửa sắt còn không có lỗ để đưa đồ ăn. Điều này chỉ có thể giải thích là người bên trong phòng giam không cần đồ ăn vẫn có thể sống được. Có thể khi mạt thế diễn ra người ở đây đã chạy đi hết, mấy kẻ hiện tại chỉ là vừa hay nhặt được món hời thôi."
"Mấy người kia!"
Đột nhiên có một người đúng lúc đi ngang qua và bắt gặp bốn người bọn họ. Mặt hắn ta đầy vẻ khϊếp sợ, nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Vân Thăng bẻ gãy cổ từ phía sau.
Hắn khẽ nhíu mày nhìn hai tay mình, đây là lần đầu tiên hắn gϊếŧ người.
Tạ Ân ngẩng đầu nhìn về một hướng rồi nói: "Có camera theo dõi, đi mau."
"Khoan đã!" Ngôn Bạch vội vàng gọi mọi người dừng lại: "Mấy phòng giam khác cũng có người!"
Có thể là do nghe được tiếng động lúc chạy ra của bọn họ, nên trong mấy cánh cửa khác đều đồng loạt truyền ra những tiếng động nhỏ, Ngôn Bạch vừa nhìn vào phòng đã bị cảnh tượng bên trong làm khϊếp sợ.
Những người bên trong đều bị tra tấn đến không nhìn ra hình người, tốt một chút thì còn còn có thể cử động, nếu không thì chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất, những người này đều không biết là còn sống hay đã chết.
Sau khi được cứu ra thì chỉ có 8 người là còn sống, sắc mặt của bọn họ đã đen sạm vì chịu quá nhiều ngược đãi, hơn nữa ai cũng suy yếu vì bị bỏ đói lâu ngày.
Ngôn Bạch lấy ra cháo bát bảo và thuốc trị thương mà Tạ Ân dùng còn dư lại từ trong không gian, hiện tại người thức tỉnh năng lực rất nhiều, nên không gian của cậu cũng không tính là quá chói mắt.
Cháo này là do cậu dùng lửa nhỏ nấu suốt một buổi tối, đậu đã được hầm mềm nên khi cho vào miệng liền tan ra, mềm mại nhưng chắc bụng, hiện tại đúng lúc có thể lấy ra cho những người này ăn.
Hương thơm đột nhiên xuất hiện làm tầng hầm liên tục vang lên từng đợt âm thanh nuốt nước miếng, nhưng không có ai dám nhận lấy, bọn họ không dám tin đây là sự thật, chỉ sợ vừa chạm vào sẽ phát hiện ra đây chỉ là một giấc mơ.