Ngôn Bạch có thể cảm nhận được sự rung chuyển của thân cây, tán cây đã bị kéo đến nghiêng về phía trước, cậu lo lắng nắm lấy cành liễu trước mặt: "Cô mau thu mấy cành cây đó lại đi!"
Một vài cành cây đã bị kéo đứt ra, cây liễu run rẩy giống như phải chịu sự đau đớn rất lớn. Gã đàn ông có sức lực lớn nhất kia bỗng lùi về phía sau hai bước, trên mặt hắn ta lộ ra nụ cười đắc ý.
Khi hắn ta đang muốn tiến lên diệt trừ tận gốc cây liễu, thì một người đàn ông anh tuấn với vẻ mặt âm trầm ở đối diện đã chặn trước mặt hắn ta.
Hamster nhỏ vẫn đang ở trên cây!
Nếu như lúc trước tên này đã từng nổi lên tà niệm đối với Tạ Ân thì hiện tại hắn ta thật sự không dám nữa.
Người đàn ông trước mặt này không phải là người mà hắn ta có thể chọc vào, mặc dù sức lực của hắn ta hiện tại đã mạnh hơn so với người bình thường, nhưng khoảng khắc bị đôi mắt giống như của rắn độc kia nhìn chằm chằm vẫn khiến cho hân ta sinh ra sợ hãi.
Nhưng bây giờ có muốn chạy cũng đã muộn, hắn ta chỉ có thể cắn răng mà tiến lên, hơn nữa người này có vẻ như không phải người đã thức tỉnh.
"Bắn tên đó cho tao!"
Phanh phanh phanh —
Mưa đạn dày đặc bay tới, cùng lúc đó tang thi bị bỏ quên nãy giờ cũng đột nhiên lao về phía gã đàn ông cầm đầu.
Tạ Ân và Quách Đức nhanh nhẹn tránh qua một bên, ba người còn lại phản ứng không đủ nhanh nhưng cũng may mấy cành liễu đã nhanh chóng che chắn cho bọn họ.
Cây liễu run rẩy càng thêm lợi hại, tán cây rậm rạp lúc này đã trụi hơn phân nửa. Chất lỏng màu hổ phách kia chảy ra càng lúc càng nhiều, sức sống của cây liễu cũng đang bào mòn theo, cành cây quấn lấy cẳng chân Ngôn Bạch lúc này đã trở nên vô lực mà rũ xuống.
Ngôn Bạch gấp đến mức rưng rưng nước mắt, nhưng cậu lại không thể làm bất kì điều gì. Cậu vội vàng ôm lấy cành cây đang dần khô héo, sườn mặt dán lên vỏ cây thô ráp, chỉ hy vọng mình có thể cảm nhận được trạng thái hiện tại của cây liễu, giọng của cậu cũng trở nên nôn nóng: "Cô sao rồi? Đừng cậy mạnh chịu đựng nữa, nếu không ổn thì hãy đưa họ vào trong là được."
Cành liễu dịu dàng rũ ở trước mặt cậu, nhưng hành động lắc lắc của nó lại chứa đầy sự kiên định. Cô không thể luôn ở bên thiếu niên, nên nếu hiện tại bạn đồng hành của cậu đều chết đi, thì cậu chắc chắn sẽ cô đơn lắm.
"Thực xin lỗi." Hà Dục Liêu nhìn thiếu niên xinh đẹp rơi lệ, liền cúi đầu xuống nhẹ giọng nói.
Hà Dục Tiêu sau khi được em trai đút thức ăn cùng nước uống cũng đã đỡ hơn một chút, cô cố gắng mở mắt nhìn thiếu niên, cho dù không nói ra nhưng cô cũng cảm thấy rất có lỗi với cậu.
"Hai người không làm điều gì sai cả, bọn chúng mới là người sai." Ánh mắt dịu dàng của thiếu niên hiện tại đã lạnh như băng.
Ngôn Bạch đi vào không gian, rồi mở cửa hàng mua sắm ra, thật ra những vật tư mà họ thu thập được có thể đổi thành tiền trong đây, chỉ là số tiền đổi được quá ít. Cậu đem một vài vật dụng chưa cần dùng tới đổi hết ra tiền, những thứ đã qua chế biến có thể nhận được nhiều đồng vàng hơn là nguyên vật liệu.
Nhưng nhiều thut như vậy cũng chỉ có thể đổi được mười đồng vàng, không ngờ tới chính là cơm nắm mà cậu làm còn dư ra lại có thể đổi được năm đồng vàng nữa.
Mười lăm đồng vàng vừa đủ để mua được thiết bị trọng lực. Đây là đồ vật mà những Alpha ở thế giới của cậu hay dùng trong phòng huấn luyện, thiết bị này có thể làm tăng hoặc giảm trọng lực trong một khu vực nhất định.
Thiết bị trọng lực mà cậu mua được chỉ có thể hoạt động trong một phút, khoảng thời gian đó không thấm vào đâu, nhưng hiện tại cậu chỉ cần một phút này.
Vân Thăng ở trên lầu cao kéo cung tên, Quách Đức ẩn thân vòng ra phía sau đám người đó, Cầu An bị mưa đạn bao vây nên không thể quấy nhiễu sự chú ý của đám người đó được.
Chỉ cần chờ đối phương bắn hết đạn thì bọn họ có thể xoay ngược tình thế, nhưng cây liễu thì không thể đợi được nữa. Ngôn Bạch nhìn thiết bị trong tay, thầm tính toán phạm vi của nó, cậu không muốn ngộ thương người phe mình.