Vì thấy hamster nhỏ sợ cá nên Vân Thăng chỉ có thể đi lên phía trước, còn Ngôn Bạch thì đi cách anh 10m ở phía sau, những cành liễu hưng phấn vây quanh người cậu.
Vân Thăng dở khóc dở cười cầm con cá trong tay, nếu sớm biết là cậu sợ thì anh đã chẳng mang theo nó rồi.
"Sao lại tự đi bộ về?"
Mới vừa bước vào Tạ Ân đã vươn tay cầm hamster nhỏ lên.
"Cậu nhóc sợ cá nên không chịu tới gần tôi." Vân Thăng lắc đầu, nếu không phải hiện tại đang khuyết thiếu vật tư thì hắn cũng muốn ném con cá này đi lắm rồi.
"Cá có cái gì mà phải sợ, cậu đúng là nhát gan." Tạ Ân gõ nhẹ một cái lên đầu nhỏ của Ngôn Bạch.
Ngôn Bạch từ chối trả lời câu hỏi này. Rồi cậu tự co mình lại thành một quả cầu nhỏ.
Ở bên kia, hai người Quách Đức và Cầu An đã tìm được một cái giá nướng trong cửa hàng BBQ, các loại rau quả cùng thịt lúc trước lấy từ không gian cũng đã được xiên vào những que nhọn.
Trong siêu thị có đầy đủ các loại nước chấm, chỉ chốc lát sau mùi hương của thịt nướng thơm phức đã bay ra.
"Tiểu Bạch mau nếm thử tay nghề của tôi đi." Quách Đức nướng xong một xiên liền đưa cho hamster nhỏ.
Ngôn Bạch có chút nghi ngờ, vừa ngẩng đầu lên lại nhìn thấy người nào đó cầm theo xiên nướng, ánh mắt mong chờ được khen ngợi.
Ngôn Bạch: ...
Quách Đức: ...
"Chít." (Không tồi.)
Ngôn Bạch nếm thử một miếng rồi gật đầu cổ vũ. Tuy rằng nước chấm pha có chút mặn nhưng ít nhất thì hương vị vẫn trong phạm vi có thể chấp nhận được, nếu so với đống than đen lúc trước thì quả thật là rất tốt.
Được cổ vũ khiến Quách Đức cười hề hề như một tên ngốc.
...
Bên này vừa ăn ngon vừa hòa thuận vui vẻ, mà ở khu vực không xa bên kia lại đang trình diễn một cảnh đuổi gϊếŧ mạo hiểm.
Khi vài tiếng súng vang lên liền thấy hình bóng một nam một nữ chạy xuyên qua khu rừng.
Bọn họ đều mặc bộ đồ thanh sam của thời xưa, bên ngoài là áo khoác quân phục. Khuôn mặt xinh đẹp của họ hiện tại dính đầy bụi đất dơ bẩn, phía sau hai người là một tang thi với thân hình cường tránh mặc trên người bộ đồ của bảo vệ.
"Chết tiệt, tên nào dám ở mạt thế này nấu cơm dã ngoại vậy?" Người đàn ông hung dữ nuốt một ngụm nước miếng.
Khi nhìn thấy một tường chắn được tạo ra từ cành liễu trước mặt, hắn liền khϊếp sợ, không nhịn được nắm chặt tay người bên cạnh: "Chị, kiên trì thêm một chút nữa nếu không sẽ không có thịt ăn đâu."
"Cút." Người phụ nữ yếu ớt mở miệng nói, đôi môi ngày thường vốn xinh đẹp, nhưng vì không uống nước quá lâu mà trở nên khô nứt, ánh mắt của cô hiện lên sự tuyệt vọng khi nhìn đến tang thi phía sau.
"Bỏ chị lại đi nếu không thì không ai có thể chạy thoát được đâu."
"Em sẽ không làm vậy, chị chờ ở đây em sẽ xử lý nó." Người đàn ông tuy rằng nói như vậy nhưng tay cầm kiếm vẫn nhịn không được run rẩy.
Chỉ mấy phút trước, nếu không phải là bởi vì đám điên kia thì ba người bọn họ vẫn là đồng đội đồng sinh cộng tử của nhau, Vương Mạnh chỉ vì cứu bọn họ mới vô ý bị tang thi bắt được.
Nếu hiện tại có ai đó nhìn thấy chị em hai người thì nhất định sẽ rất kinh ngạc. Ở trước mạt thế hai người chính là hai minh tinh đang độc chiếm toàn bộ màn ảnh giới giải trí, Hà Dục Liêu, Hà Dục Tiêu.
Tướng mạo của hai người đều rất xuất chúng, lại sinh ra trong gia tộc lớn, từ khi còn nhỏ đã được giáo dục trở thành tinh anh trong xã hội.
Họ không chỉ dựa vào kĩ thuật diễn xuất mà từ khi ra mắt đến nay vẫn luôn được mọi người khen ngợi, mà còn vì lối sống khiêm tốn, chưa từng dính phải drama nào. Nếu không phải mạt thế đột nhiên xảy ra, thì rất ít người có thể gặp được bọn họ ở ngoài đời.
"Bọn chúng ở phía trước, mau bắt sống cho tao!" Ở phía xa một đám người mặc đồ đen nhìn chằm chằm hai người bọn họ, trong mắt là sự tham lam không thèm che giấu.
Nếu không có mạt thế, ai có thể nghĩ tới hai bảo bối quốc dân, luôn ở trên đỉnh cao không ai có thể với tới này, sẽ trở thành con mồi của bọn chúng chứ.
"Đi mau!" Hà Dục Tiêu vô lực đẩy em trai, ánh mắt cô kiên định.
Dù hiện tại có gϊếŧ chết tang thi thì đám người phía sau cũng sẽ đuổi tới, dù có làm gì kết cục cũng không thay đổi được, nhưng dù chỉ còn một người có thể chạy thoát thì cũng là kết quả tốt nhất bây giờ.
Ngay khi hai người ôm nhau mang theo tâm tình chết không còn gì hối tiếc thì mấy cành liễu bỗng động đậy, chúng đột nhiên cuốn hai người lên.