Trồng xong cây sầu riêng, Ngôn Bạch liền bắt tay làm đồ ăn. Cậu quyết định hôm nay sẽ làm cơm nắm, vừa đủ dinh dưỡng, vừa tiện để mang theo ăn bất cứ lúc nào.
Vì chưa rõ khẩu vị của từng người nên cậu làm hẳn ba loại:
Một loại cơm nắm xí muội với việt quất ngọt.
Một loại cơm nắm nhân thịt băm cay.
Một loại cơm nắm chà bông trộn ngô và củ cải cho những ai thích ăn thanh đạm.
Hamster nhỏ lắc mình biến thành thiếu niên xinh đẹp, nghiêm túc mặc tạp dề, thuần thục nhóm lửa nấu cơm.
Cơm vừa chín, cậu liền chia làm ba phần. Một phần cắt nhỏ quả thảo mai* trộn vào, tạo ra màu hồng nhạt xinh xắn, hạt cơm dẻo thơm mang vị chua ngọt dễ chịu. Ngón tay trắng nõn khéo léo nắm thành từng viên cơm nhỏ, rồi đặt thêm quả việt quất lên trên.
(* Thảo mai: một loại quả trong y học, hình giống tim gà, màu đỏ, cùi mềm nhiều nước, vị chua ngọt.)
Phần thịt bò thì xào cùng gia vị đến khi dậy mùi thơm, rồi dùng cơm bao lấy, vo thành những viên tròn.
Phần cuối cùng trộn cơm với cà rốt, thêm gia vị và dầu mè, nắm thành hình bánh bá trạng*, sau đó bọc ngoài bằng lớp trứng chiên vàng ươm.
(* Bánh bá trạng: còn gọi là bánh ú mặn, gói thành hình chóp nhọn.)
Bước cuối cùng là dùng rong biển quấn bên ngoài, nếu có thể ăn kèm củ cải muối chua ngọt thì tuyệt cú mèo!
Khi Ngôn Bạch bước ra khỏi không gian, liền bắt gặp ánh mắt bốn người xung quanh đồng loạt dán chặt lên mình.
Thấy hamster nhỏ cuối cùng cũng mở mắt, nỗi lo lắng của mọi người theo đó mà tan biến. Cậu đã ngủ suốt nửa ngày! Ban đầu ai cũng biết hamster nhỏ đang vào không gian, nhưng mãi không thấy cậu tỉnh, họ bắt đầu thấy bất an. Từ trước đến nay, cậu chưa bao giờ hôn mê lâu như thế.
“Chít.” Một bàn tay to khẽ xoa đỉnh đầu cậu. Vừa quay lại, Ngôn Bạch liền thấy gương mặt trầm mặc của Tạ Ân. Cậu bèn như dâng hiến báu vật, hai tay nâng đĩa cơm nắm thơm nức đưa cho anh.
Trên bàn lúc này đã có ba đĩa cơm nắm nóng hổi cùng một nồi cháo bí đỏ. Khó mà tưởng tượng nổi thân hình bé nhỏ ấy lại có thể làm được ngần ấy món ăn. Mùi thơm lan tỏa khiến bụng ai cũng réo cồn cào.
Thế nhưng... không ai động đũa.
“Chỉ lần này thôi. Sau này không cần làm nhiều như vậy nữa.” Tạ Ân nhìn thẳng vào mắt hamster nhỏ, nghiêm giọng.
Những người còn lại cũng gật đầu tán thành. Thật sự là khi thấy cậu hôn mê lâu như vậy, họ đều lo lắng, sợ cậu kiệt sức hoặc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Đúng đó, mấy việc này để bọn tôi làm. Chúng tôi sẽ cố gắng học.” Quách Đức và Cầu An gãi đầu, lộ vẻ áy náy. Họ đã làm phiền cậu quá nhiều, từ việc chứa vật tư trong không gian đến chuyện nấu ăn. Càng nghĩ lại càng thấy bản thân chẳng khác gì đang bóc lột cậu.
Ngôn Bạch: ???
Cậu chỉ là vào không gian dạo một vòng, trồng thêm cây ăn quả, rồi thuận tiện nấu nướng thôi mà. Với cậu, nấu ăn chính là một loại hưởng thụ. Đừng nói chuyện như thể mấy người là “giai cấp thống trị” còn tôi là “người lao động khổ sai” thế chứ!
Thật ra, nếu thật lòng muốn tốt cho cậu thì ăn xong khen lấy một câu là được. Như vậy còn giúp cậu tích lũy kinh nghiệm thăng cấp cơ mà!
Nhưng mặc cho Ngôn Bạch “chít chít chít” giải thích không ngừng, chẳng ai chịu thay đổi ý kiến.
Ngôn Bạch nóng nảy vò đầu, bỗng ánh mắt cậu sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc điện thoại trong túi Tạ Ân. Ngôn ngữ nơi này có hơi khác, nhưng nhờ từng nghiên cứu đồ ăn ngon nên cậu có học qua “ngôn ngữ cổ của người Trái Đất”. Đánh chữ với cậu cũng không khó.
Cậu viết rõ ràng: [nấu ăn với tôi không hề vất vả, ngược lại còn mang lại lợi ích thăng cấp. Không có bất kỳ tác hại nào. Tôi hứa sau này mỗi lần vào không gian sẽ không quá ba giờ.]
Đọc xong, Tạ Ân mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
Chỉ là..
Anh khẽ rũ mắt, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng ánh sắc xanh thâm thúy. Giọng anh trầm xuống, chậm rãi hỏi:
“Rốt cuộc mày là người hay chỉ là một con hamster?”