Cầu An cũng nhận ra sự bất thường, bèn nói: “Có vẻ như đám tang thi kia đang kiêng kị thứ gì đó, không dám lại gần?”
“Đúng, nhưng chẳng lẽ chỉ vì vậy mà bỏ qua sao?” Quách Đức không cam tâm: “Muốn tìm thêm một trạm xăng nguyên vẹn đâu phải dễ. Nếu không kịp bổ sung nhiên liệu, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”
“Không phải là không có cách.” Tạ Ân nói chậm rãi: “Chỉ cần dụ thứ trong đó ra ngoài, xử lý sẽ dễ hơn.”
“Để tôi đi.” Quách Đức vươn vai. Hắn vốn giỏi ẩn nấp, nên khá tự tin.
“Không được.” Cầu An lập tức ngăn lại: “Nơi này trống trải, không có chỗ ẩn thân. Thứ bên trong là gì còn chưa rõ, lỡ nó phát hiện ra thì nguy hiểm lắm.”
“Chi bằng để tang thi thử trước.” Tạ Ân nhìn ra ngoài cửa kính. “Nếu ngay cả tang thi cũng không dám đến gần, chứng tỏ thứ bên trong đủ uy hϊếp chúng.”
“Chủ ý hay đấy.” Quách Đức vuốt cằm nhìn lũ tang thi.
“Chúng nó cũng biết chọn quả hồng mềm để bóp ghê ha.”
“Tốt nhất bắt sống ném vào. Nếu chết rồi thì e rằng thứ kia chẳng thèm ra.”
Ngôn Bạch lặng người, cậu nhìn ba người bàn luận thản nhiên như thể không có gì, rồi lại nhìn lũ tang thi nhe nanh múa vuốt ngoài kia. Trong phút chốc, cậu bỗng cảm thấy tang thi cũng không quá đáng sợ, thậm chí... còn hơi đáng thương.
Ngay sau đó, Ngôn Bạch đã được chứng kiến một cảnh tượng hiếm có nơi mạt thế. Ba con người chủ động lao thẳng vào đám tang thi! Tang thi thèm thuồng nhỏ dãi nhìn bọn họ, nhưng theo bản năng cảm thấy nguy hiểm liền chùn bước lùi ra sau.
“Gàoooo...” Vẫn có vài con không nhịn được, gào lên bước tới.
Giữa lúc giằng co, một tang thi gầy gò bị đẩy ra ngoài. Đám đồng loại phản bội kia lập tức rụt chân lại.
Nhiệm vụ hoàn thành. Quách Đức thở phào một cái, tâm trạng căng thẳng của hắn cuối cùng cũng đã biết mất. Nơi này quá trống trải, nếu không phải nhờ đám tang thi khác che chắn thì thật khó mà hành động kín đáo.
Đúng lúc đó, Tạ Ân dùng khăn quàng quấn chặt đầu tang thi, Cầu An chặt phăng hai cánh tay để nó không còn khả năng tấn công nữa. Quách Đức thì thừa cơ từ phía sau đánh úp, không cho nó trốn thoát.
“Vì sao lúc nào việc này cũng là tôi làm vậy trời!” Quách Đức vừa chịu đựng mùi hôi tanh, vừa muốn khóc không ra nước mắt.
“Để rèn luyện.” Tạ Ân mặt lạnh đáp gọn.
“Ngày nào cũng phải tắm rửa như chó thế này à?”
“Nếu không thì sao?”
Còn chưa kịp cãi, một chiếc xe bất ngờ lao vυ"t tới trạm xăng.
Trong xe có ba người, một thanh niên lái, phía sau là một trai một gái. Cô gái nắm chặt tay chàng trai, căng thẳng nhìn về phía trước: "Bây giờ vừa đúng lúc, nhanh lên! Chúng ta cố gắng đi trước rồi sau đó sẽ trở về giúp bọn họ."
Chiếc xe lao vun vυ"t. Sau lưng nó, một thứ biến dị khổng lồ đang đuổi tới, tốc độ nhanh kinh hồn. Nhưng bất ngờ, cả xe rung lắc dữ dội, bị hất văng xoay tròn giữa khoing trung.
“Sao lại thế này?” Mấy người trong xe hoảng loạn.
Một cái lưỡi khổng lồ vừa dài vừa khỏe, thế mà có thể hất tung được cả chiếc ô tô lên trời! Chủ nhân của chiếc lưỡi ấy là một con bò sát khổng lồ đang từ trạm xăng dầu ló đầu ra, chạm rãi bò xuống khỏi cột xăng.
Nó dài gần hai mét, toàn thân đang bao phủ bởi một lớp vảy óng ánh mịn màng, đôi đồng tử màu nâu đen lạnh lẽo găm chặt vào họ.
Là một con thằn lằn khổng lồ biến dị!
Nhìn lớp vảy sắc bén lấp lánh trên thân nó khiến Ngôn Bạch cảm thấy hô hấp nghẹn lại, cơn nóng rát quen thuộc lại trỗi dậy. Cậu vội lấy tay che miệng, co người vào túi áo, ánh mắt run rẩy tìm Tạ Ân.
Cậu vốn sợ nhất là loài bò sát!
“Cứu chúng tôi với!” Những người trong xe gào khóc đập cửa, ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng.
“Cái quái gì thế này? Còn bọn người kia nữa, ở đâu chui ra mà ngốc nghếch thế chứ?” Quách Đức tức giận quẳng tang thi xuống đất. Giờ bọn họ tự lo còn khó, lấy đâu ra sức cứu kẻ khác?
“Cứu họ.” Giọng Tạ Ân lạnh lùng vang lên, mắt vẫn dán chặt vào chiếc xe.
Trong đó, chính là dị năng giả hệ mộc mà anh đang tìm kiếm.