Chương 8: Dị năng giả hệ mộc 2

Nhà Quách Đức ở ngay bên cạnh thành phố Hải, ở đó còn có một khu công nghiệp từng được khai phá, là mảnh đất lý tưởng để dựng căn cứ.

Huống chi, thành phố Hải lại là một thành phố phát triển, cơ sở hạ tầng đầy đủ. Nếu chiếm được nó, việc mở rộng căn cứ sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

“Thành phố Hải?” Quách Đức sững sờ.

Chỉ nghĩ đến thôi, hắn đã rùng mình. Chưa nói tới việc trên đường có bao nhiêu gian nan, nguy hiểm, chỉ với dân số khổng lồ của thành phố Hải, hẳn số lượng tang thi ở đó có thể khủng khϊếp đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Tạ Ân không trả lời, đời này anh chỉ muốn lo cho bản thân mình, người bên cạnh hoặc trung thành với anh, hoặc có giá trị cho anh lợi dụng, nếu trong ngoài bất nhất hoặc trong lòng có bất mãn tốt nhất nên rời đi.

Suy nghĩ của lão đại vốn không phải người thường như bọn họ có thể hiểu nổi. Thấy Tạ Ân chỉ chuyên tâm vuốt ve con chuột nhỏ trong lòng mà chẳng có ý định giải thích gì, Quách Đức liền biết điều, im lặng nuốt hết thắc mắc vào trong.

Ngôn Bạch bò ra trước cửa sổ xe, đôi mắt to tròn không chớp lấy một cái, tò mò quan sát cảnh vật xa lạ, cổ xưa bên ngoài.

Cây cối mọc cao vυ"t, cành lá đan xen chằng chịt, những tán lá xanh biếc run rẩy trong cơn gió lạnh. Đáng lẽ đợt tuyết đầu mùa phải trắng tinh khôi, vậy mà giờ lại loang lổ vết máu, xen lẫn những mảnh thi thể mục rữa, trông đặc biệt chói mắt.

Có năm đến ba nhóm tang thi đang lang thang vô định trên đường. Vừa ngửi thấy hơi người sống từ chiếc xe chạy ngang qua, chúng liền trở nên hung dữ, điên cuồng đuổi theo, nhưng chỉ được một đoạn rồi bị bỏ lại phía sau.

“Ăn không?”

Tạ Ân chìa ổ bánh mì ra trước mặt Ngôn Bạch, sắc mặt nghiêm nghị. Chuột nhỏ hôm qua đã chẳng ăn được bao nhiêu, hôm nay lại chẳng chịu ăn thêm miếng nào. Cứ thế này thì làm sao sống nổi?

Ngôn Bạch trợn trắng mắt.

Hôm qua sau khi tắm rửa xong, thấy người đàn ông kia đi vào căn bếp lớn bên cạnh, cậu lập tức hứng khởi. Bản thân cậu vốn yêu thích đồ ăn ngon, lại còn giỏi bếp núc, nên vừa nghe đến chuyện nấu nướng liền mong chờ được nhìn thấy đồ ăn ở mạt thế.

Kết quả, thứ cậu thấy chỉ là... một đống đen sì.

Người đàn ông kia mặt không đổi sắc, thản nhiên lấy đũa gắp một miếng lên, nhìn sang cậu: “Cà tím nướng, nếm thử không?”

Ngôn Bạch ôm ổ bánh mì hoảng sợ lùi lại hai bước: Thứ đen sì sì kia mà cũng gọi là cà tím sao? Lại còn nướng nữa chứ?

Ấy thế mà Tạ Ân lại coi như chuyện bình thường, mặt không đổi sắc, thản nhiên nhai nuốt.

Nhìn cảnh tượng ấy, Ngôn Bạch suýt thì khóc òa lên. Dù sao đây cũng là ân nhân cứu mạng của cậu, nhìn anh phải chịu đựng những thứ này, Ngôn Bạch hạ quyết tâm muốn cho anh ăn ngon.

Nhưng đồ phân phát từ căn cứ chẳng có gì ngon, một ổ bánh mì khô khốc chẳng khác gì nuốt giấy, ăn mãi cũng phát ngán. May mà với cơ thể hamster hiện tại, cậu cũng chẳng cần ăn nhiều. Đợi đến lúc vào siêu thị, cậu sẽ chui vào không gian riêng, lấy đồ ăn ngon ra.

Trong không gian ấy, cậu có thể biến về hình người, còn có sẵn cả bếp núc. Đến lúc đó, cậu sẽ trổ tài nấu nướng, khiến Tạ Ân cảm động đến phát khóc. Khi ấy, người đàn ông này chắc chắn sẽ phải cung kính với cậu, không còn tùy tiện cầm bóp nhéo cậu như hôm qua nữa.

Nghĩ vậy, Ngôn Bạch liền tỏ ra chính nghĩa, đẩy ổ bánh mì về phía Tạ Ân, ánh mắt chan chứa thương hại: Mau cầu xin đi, rồi tôi sẽ cho anh ăn ngon!

“Con hamster này còn biết quan tâm người khác nữa sao?” Quách Đức nhìn qua gương chiếu hậu, hiếu kỳ lẩm bẩm.

Ngôn Bạch lập tức run lên, ôm chặt ổ bánh mì. Ký ức đáng sợ ngày ấy vẫn còn in sâu trong đầu cậu, cậu lập tức chui tọt vào túi áo trước ngực Tạ Ân, cảnh giác ló đầu ra.

“Cậu dọa nó sợ rồi.” Khóe môi Tạ Ân khẽ cong lên, trong lòng biết rõ thứ nhỏ bé này vẫn chưa tin tưởng mình.

“Ai...” Quách Đức hối hận xoay vô lăng. Nếu biết hamster nhỏ đáng yêu thế này, dù có đói chết hắn cũng chẳng dám động vào một sợi lông của nó!

Đi thêm một đoạn, chiến xe dừng lại trước một siêu thị.

Ba người bọn họ, một kẻ sức chiến đấu đỉnh cao, một dị năng giả hệ thủy mới thức tỉnh, thêm một thể năng giả am hiểu ẩn nấp, lại đều xuất thân từ quân ngũ, nên đám tang thi bên ngoài siêu thị chẳng khiến họ cảm thấy áp lực.

Bóng nước của Cầu An tuy nhỏ nhưng có thể bắn khá xa, thu hút sự chú ý của tang thi.

Quách Đức thì hòa mình vào môi trường xung quanh, giỏi tung đòn bất ngờ.

Còn Tạ Ân thì đối mặt trực diện, thu hút hầu hết sự công kích từ đám tang thi. Nhưng động tác của anh lại gọn gàng, dứt khoát, bước chân vững chãi, không hề bị những tang thi điên cuồng kia quấy nhiễu.