Chương 18: Cây liễu 2

Tạ Ân vẫn duy trì cảnh giác như trước. Ngay khi tang thi vừa ngã xuống, thứ ẩn nấp đánh lén anh lập tức lộ diện.

Một cành liễu to như cánh tay, vươn ra từ tán cây khổng lồ che kín cả bầu trời.

Vừa nhìn thoáng qua, anh liền nhận ra đó là một loại thực vật biến dị. Nhưng không phải loài động thực vật biến dị nào cũng công kích con người. Lúc đầu, cây liễu này trông hiền lành, vô hại, cho đến khi anh bị cành của nó bất ngờ tấn công.

Chết tiệt, do nó ngụy trang quá khéo sao?

Tạ Ân khó khăn né tránh. Cành liễu tấn công nhanh nhẹn, linh hoạt gấp nhiều lần tang thi, huống chi thể lực anh lúc này đã bị tiêu hao gần hết.

Rõ ràng đã gϊếŧ xong tang thi rồi, vậy mà lại xuất hiện thêm một thứ này nữa?

Ngôn Bạch định ló đầu ra nhìn, nhưng nghĩ lại liền rụt về. Không ngờ ngay khoảnh khắc tiếp theo, một cành liễu mềm dẻo đã cuốn lấy bụng cậu, lôi thẳng ra ngoài.

“Cục bông nhỏ!”

Tạ Ân hoảng hốt hét lên. Ngôn Bạch còn chưa kịp phản ứng, bóng tối trong tầm mắt đã chuyển thành một khoảng xanh biếc. Ánh sáng xuyên qua tầng lá dày, chiếu đốm sáng trên nền trắng xóa xen lẫn những vết máu nhơ bẩn.

Cậu bị đặt vào một cái ổ được đan từ cành liễu. Một nhánh khác dịu dàng chạm lên đầu cậu, sau đó đột nhiên khựng lại, rồi rối rắm cuộn xoắn vào nhau.

Như thể đang nghi hoặc: Sao con non của mình lại mọc... lông?

Ngôn Bạch bất ngờ hiểu được ý niệm mà nó truyền tải. Cậu gấp gáp kêu lên: “Chít chít chít...!”

(Cậu đúng là có mùi hoa oải hương, nhưng bản thân cậu tuyệt đối không phải hoa oải hương!)

Thế nhưng cây liễu rõ ràng không tin. Cành lá càng lúc càng xoắn chặt, như quả quyết rằng hương thơm tinh khiết ấy không thể nào sai được!

Trong khi đó, Tạ Ân nhân lúc nó còn phân tâm liền vòng qua, mặc kệ nguy hiểm mà lao thẳng lên. Gương mặt anh lúc này âm trầm như muốn thiêu rụi cả cái cây. Cây liễu cho rằng anh định cướp con non, nên rung chuyển dữ dội, dùng vô số nhánh cây cản đường.

“Chít!” (Đừng làm anh ta bị thương!)

Ngôn Bạch hốt hoảng, ngó xuống thấy Tạ Ân đang bị ngăn cản, rồi nhảy ù xuống.

Cành liễu vội vàng muốn hứng lấy cậu, nhưng Tạ Ân đã nhanh hơn, ôm gọn vào lòng. Ngôn Bạch lập tức kiểm tra cổ tay anh, quả nhiên vết thương vừa khép miệng chưa bao lâu lại rách toạc ra, máu chảy đầm đìa.

“Chít chít chít!” (Rõ ràng ban đầu nó không định công kích anh! Anh thì cứ nóng nảy, tìm đường chết làm gì, coi như tay này chẳng phải của mình vậy!)

Nhìn hamster nhỏ với nét mặt lo âu chẳng khác nào con người, còn đứng ở cổ tay mình mà than thở, vò đầu bứt tai, Tạ Ân rốt cuộc bật cười.

Còn cười được nữa à! Ngôn Bạch giận đến nghiến răng.

Cây liễu lại lần nữa rối rắm, hàng loạt cành cây xoăn thành một cành lớn. Rồi dường như nó cũng nhận ra những con người này và “con non” đều là một phe, còn đám tang thi bẩn thỉu xung quanh mới là kẻ thù.

Chỉ chốc lát, vô số cành liễu vươn ra quất bay bầy tang thi, quét sạch cả khu, để lại khoảng trống an toàn.

Tạ Ân bỏ hamster nhỏ lại vào túi, xác nhận xung quanh đã yên ổn rồi bước đến bên xác tang thi cấp hai. Trường đao hạ xuống, bổ thẳng vào đầu nó. Dòng dịch đen kịt trào ra khiến những người khác buồn nôn, lát sau một viên tinh thạch trong suốt được móc ra, ném tới trước mặt Quách Đức.

“Rửa sạch đi. Nó có thể giúp thăng cấp dị năng.” Tạ Ân thản nhiên nói. Tinh thạch tang thi cấp hai, chỉ có dị năng giả mới hấp thụ được.

Quách Đức tròn mắt: “!!!”

Ánh mắt của hắn lập tức dán chặt lên những cái xác tang thi xung quanh, chẳng khác nào nhìn thấy kho vàng.

“Tang thi thường thì không có đâu.” Tạ Ân nhắc.

“À...”

“Chúng ta mau vào trong tòa nhà kia, rửa sạch nó rồi lập phòng thủ. Đêm nay sẽ ở lại đây.” – Quách Đức vui mừng khôn xiết. Hamster nhỏ quả nhiên là phúc tinh, giờ lại có cả cây liễu bảo vệ, ai nấy đều thấy an tâm hơn nhiều.

Lúc này, Tạ Ân mới nghiêng đầu nhìn vào túi, trầm giọng hỏi: “Vì sao nó lại cướp mày đi?”

Trên người con hamster này chứa quá nhiều bí mật. Dị năng không gian có thể giải thích phần nào, nhưng tại sao cây liễu lại coi cậu như con non mà che chở? Cầu An và Quách Đức cũng nói trên người cậu phảng phất mùi hoa oải hương...

“Chít chít chít chít.” (Đại khái do pheromono của tôi quá mạnh thôi, nhân loại ngu ngốc.)

Biết chắc bọn họ không hiểu, Ngôn Bạch hiên ngang phun hết lời muốn nói ra.

Tạ Ân vốn cũng chẳng kỳ vọng có được câu trả lời, nhưng nhìn dáng vẻ đầy sức sống của cậu, trong lòng lại muốn trêu chọc. Ngón tay khẽ vuốt lớp lông mềm mượt, khen thầm:

“Có lẽ toàn thân mày đều là bảo vật.”

Ngôn Bạch ưỡn ngực lông xù, hãnh diện: Đúng vậy!

Tạ Ân vẫn mỉm cười, nhưng lời anh nói ra khiến cậu chợt lạnh sống lưng:

“Thi thể có thể dùng làm phân bón, trái tim có thể luyện thuốc trường sinh, da thì chế thành vũ khí và áo giáp phòng hộ.”