Bảo vệ Cao Mông Mông sao? Quách Đức thoáng sững người, rồi lập tức ngộ ra.
Quả nhiên, đàn ông dù lạnh lùng đến mấy, gặp mỹ nhân cũng hóa dịu dàng. Tạ Ân chính là ví dụ sống động! Nhưng bạn trai người ta còn đang ở ngay đây, có cần phải thể hiện lộ liễu đến thế không?
Tạ Ân không hề biết trong đầu Quách Đức đang chạy qua bao nhiêu suy nghĩ. Ánh mắt anh lạnh lùng dõi thẳng về phía trước. Khi chiếc xe vừa mở ra một khoảng trống, anh lập tức bật cửa sổ lao ra ngoài. Đồng thời bàn tay vẫn giữ chặt túi trước ngực:
“Đừng ra ngoài. Nguy hiểm lắm.”
Không cần nhắc, Ngôn Bạch đã co rúm người lại từ lâu, tự giảm sự tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất. Móng vuốt nhỏ xíu bấu chặt lấy vải áo, cả người run rẩy, chỉ có hơi ấm từ cơ thể Tạ Ân mới khiến cậu gượng gạo giữ được bình tĩnh.
Anh biết rõ bên ngoài nguy hiểm, vậy còn mang tôi theo làm gì chứ!
Tang thi bình thường vốn không biết đau, khó gϊếŧ, nhưng cũng chẳng đáng sợ lắm, chỉ vì chúng hoàn toàn không có trí tuệ.
Nhưng con tang thi trước mặt này thì khác. Nó có tư duy, biết kiềm chế bản năng, chọn đúng lúc để ra tay. Nếu không phải bản thân từng có kinh nghiệm đối mặt, thì ngay cả Tạ Ân cũng có thể đã chịu thiệt lớn.
Tang thi cấp hai... đã xuất hiện rồi sao?
Tạ Ân siết chặt chuôi trường đao, lách người né tránh đám tang thi xung quanh, tiến thẳng về phía con quái vật ở trung tâm.
“Keng—!”
Lưỡi đao vừa chém xuống liền bị cánh tay tang thi ngăn lại, vang lên tiếng ma sát chát chúa như kim loại chạm vào nhau.
Cánh tay tê rần, Tạ Ân cau mày, lập tức đổi chiêu. Anh hiểu rõ, càng về sau, tang thi càng tiến hóa mạnh mẽ. Không chỉ sức mạnh, mà cả trí lực cũng theo đó mà phát triển. Trong giai đoạn đầu mạt thế, chỉ riêng một con tang thi cấp hai thôi cũng đủ khiến nhân loại chưa kịp thức tỉnh rơi vào tuyệt vọng.
Huống chi ở đây... còn chẳng phải chỉ có một mình nó.
Một luồng gió lạnh lẽo vυ"t tới từ phía sau. Tạ Ân buộc phải thu thế tấn công, lách người né tránh, đồng thời vung đao chém phăng mấy tang thi cấp thấp đang lao đến chắn đường.
Tang thi phía sau nối đuôi nhau như tre mọc, còn con đã tiến hóa phía trước thì lại giăng lưới chặn đứng đường lui, móng vuốt đen sì lấp loáng ánh kim loại.
Nếu cứ tiếp tục, anh chẳng những không tiêu diệt được chúng, mà khi thể lực cạn kiệt sẽ lập tức bị xé xác thành từng mảnh.
“Vυ"t—!”
Một mũi tên sắc nhọn xé gió bay đến, lướt qua vai Tạ Ân, ghim thẳng vào trán một tang thi, hạ gục nó ngay tức khắc.
Cửa sổ xe giờ bị bao phủ bởi một lớp màng nước. Trong xe, Vân Thăng đứng vững, giương cung nhắm chuẩn xác. May mắn là độ chính xác vẫn rất cao.
Trong xe lúc này cũng hỗn loạn không kém.
Quách Đức phải tập trung lái, không rảnh tay lo chuyện khác. Cầu An vừa điều khiển dị năng, vừa phải đối phó mấy cánh tay tang thi đang cố thò qua màn nước. Nước tuy không thể ngăn hẳn, nhưng ít nhất khiến động tác chúng chậm lại.
Còn hai người đang lên cơn sốt bị xô đẩy ngã dúi dụi, tạm thời chẳng ai quan tâm nổi.
“Nhanh lên.” Vân Thăng trầm giọng, lời ít ý nhiều.
“Mũi tên còn lại không nhiều đâu.”
Tạ Ân khẽ gật đầu, tốc độ lập tức tăng gấp đôi, thân ảnh thoắt ẩn thoắt hiện, chỉ còn để lại tàn ảnh mờ mịt.
“Anh ta... là quái vật sao?” Quách Đức không kìm được thốt lên kinh ngạc. Thân thủ này nếu là thời kỳ trước mạt thế, chắc chắn có thể xưng bá thế giới. Chưa kể, anh còn từng bị thương nặng ở trận chiến trước đó.
Ngôn Bạch bị xóc đến choáng váng, trời đất đảo lộn. L*иg ngực rung mạnh theo từng nhịp tim Tạ Ân, trái tim nhỏ bé của cậu cũng run rẩy theo. Cậu không nhận ra rằng pheromono trên người mình cũng đang lan tỏa ngày một nồng nặc, như cành liễu khẽ rung trong gió, như hoa khổng tước ngát hương.
Từ khi biến thành hamster, cậu không còn kiểm soát được pheromono nữa. Bình thường chỉ khi phát tình mới tỏa ra, vậy mà giờ đây lại rò rỉ không ngừng.
May mắn thay, xung quanh không ai biết đến khái niệm ấy, cũng chẳng ai phát hiện.
“Gào—!”
Tang thi gào lên điên loạn. Nó không biết đau, nhưng nhát đao vừa rồi đã chém sượt qua vai, chỉ cần sâu thêm chút nữa là đầu nó đã lìa khỏi cổ. Cảm giác bị uy hϊếp khiến nó tức giận xen lẫn kinh hoàng, thậm chí trong khoảnh khắc lóe lên ý nghĩ muốn rút lui.
Từ khi thăng cấp, nó đã gϊếŧ vô số người, chưa từng gặp kẻ nào khiến nó phải chùn bước. Vậy mà hôm nay, trước mặt con người này... nó lại nảy sinh ý muốn bỏ chạy.
Tang thi khựng lại một nhịp, rồi như bị thứ gì đó thúc ép từ phía sau, bất ngờ gầm lên lao vọt tới.
Tạ Ân không ngờ nó lại chọn tấn công, nhưng phản xạ của anh nhanh khôn tả. Một đường đao dứt khoát đâm xuyên yết hầu quái vật.
“Lên xe nhanh! Chúng ta xông vào!” Quách Đức reo to, lòng mừng rỡ khôn xiết.
Nếu không nhân cơ hội này mà vét sạch những gì bên trong, chẳng khác nào phụ bạc cái mạng vừa vớt về từ quỷ môn quan.