Chương 3: Thế giới của hamster 3

"Mấy người đoán xem tôi phát hiện ra cái gì này?"

Không đợi người khác lên tiếng, hắn đã giơ bé hamster trong tay ra và nói: "Là một con chuột ngu ngốc, còn có nhiều thịt lắm đó, hầm xong tụi mình chia nhau cũng đủ ăn đấy."

Hai người bên trong không nói gì, một người im lặng ngồi dựa lưng vào tường; còn một người thì yếu ớt nằm một chỗ, nhưng vừa nghe thấy vậy liền lấy ra một cái nồi.

Ngôn Bạch lập tức cứng đờ: ???

Đây là địa ngục trần gian sao? Không, đây chắc chắn chính là địa ngục.

Cậu kiệt sức rồi, nếu có tội cậu chỉ xin phép được trực tiếp chết đi, chứ không phải... bị lưỡi dao sắc bén đến chói mắt đặt ngay cổ, Ngôn Bạch sợ hãi run lên.

Thời khắc cái chết gần kề, thân thể không theo ý cậu mà rùng mình, trong bụng dâng lên một nguồn nhiệt kỳ lạ, giống như có thứ gì đó muốn từ trong thân thể cậu lao ra ngoài.

"Phì"

Bé Hamster tròn vo đang đợi làm thịt bỗng phun ra một quả anh đào màu đỏ từ trong miệng, chính là quả mà cậu đã bỏ vào trong kho chứa khi ở trong không gian.

Con dao treo trên cao bỗng dừng lại một chút, Ngôn Bạch dựa vào ý chí cầu sinh mãnh liệt mà nhanh chóng nhảy xuống, lao thẳng về phía người đàn ông đang ngồi trong góc, cũng là người duy nhất không tham gia vào việc tàn sát cậu vừa rồi.

Quách Đức nhìn thấy quả anh đào bay ra liền sửng sốt, tiện tay cầm lấy đưa cho người đang nằm trên mặt đất liền đuổi theo sau cậu.

Với bốn cái tay chân nhỏ bé của mình, cậu căn bản không thể chạy thoát, giờ chỉ còn hy vọng vào người trước mắt sẽ có tâm địa thiện lương, sẽ không đành lòng ăn một bé hamster đáng yêu như cậu.

Người đàn ông trước mắt có ngũ quan sắc nét, làn da trắng lạnh như băng, trông cũng nhã nhặn tuấn tú tựa như mấy quý ông thời xưa ở Châu Âu hoàn toàn trái ngược với mấy tên phong cách bất lương kia, nhất định người này sẽ không làm ra sự tình tàn sát động vật như vừa rồi!

Biết mình hiện tại chỉ là một chú hamster nhỏ bé, Ngôn Bạch đành phải nỗ lực hết sức trèo lên chân anh, rồi cố nhấc mấy ngón tay đang đặt dưới chân mình lên xoa đầu mình. Thạm chí cậu còn bắt chước bộ dạng của Lộ Tây, đôi mắt ngấn lệ tràn đầy sự khẩn cầu tha thiết.

Người đàn ông kia từ đầu đến cuối vẫn luôn nhìn ra cửa sổ, cuối cùng cũng hướng sự chú ý lên người cậu, đôi mắt xanh lam của anh vừa sâu thẳm vừa lạnh như băng, không có một tia tình cảm dao động nào.

Anh dùng một tay đem cậu nâng lên.

Tuy rằng vị quý ông này bộ dáng có chút đáng sợ, nhưng Ngôn Bạch vẫn lấy hết can đảm, giơ tay chắp lại trên đỉnh đầu.

Tuy rằng tay cậu hiện tại nhiều nhất chỉ có thể chạm tới lỗ tai của mình.

Thật hiếm có một con hamster nào tròn trịa như thế này, lông cả người cậu đều là một màu trắng, trên lưng có ba đường hoa văn màu xám song song đều nhau, khiến cậu trông giống như một quả dưa hấu nhỏ xù lông.

Hiện tại quả dưa hấu này đã chắp tay thất bại, chỉ có thể nắm lấy lỗ tai nhỏ mà buồn rầu, bộ dáng ấy không một ai có thể ngó lơ.

Trong mắt Tạ Ân cũng chợt xuất hiện một tia dao động, sự lạnh lẽo từ đời trước cuối cùng cũng chậm rãi rút đi đôi chút.

Hôm nay ngày 10 tháng 1, là ngày mạt thế thứ mười, cũng là ngày thứ tư anh trọng sinh trở về. (Khúc này tui cũng hơi do dự vì trong văn án nói là đêm trước mặt thế nhưng ở đây lại ghi như vậy)

Đời trước anh thức tỉnh được thú hình, là một con rắn khổng lồ màu đỏ sẫm, về sau nhờ có thực lực cường đại đã dẫn dắt nhân loại đánh bại được tang thi, vốn tưởng rằng nhân loại cuối cùng đã có thể nhận được ánh sáng sau màn đêm tăm tối, nhưng không ngờ vẫn còn một hồi khó khăn đang chờ họ ở tương lai.

Thời kỳ giữa và cuối mạt thế, nhân loại bắt đầu bị mất khống chế tinh thần, năng lượng càng mạnh thì sức ảnh hưởng càng lớn. Có thể nói rằng, Tạ Ân là người mạnh nhất hiện giờ liền đứng mũi chịu sào, thân là người lại bị bản tính thú hình ảnh hưởng, dần dần anh trở nên máu lạnh, tàn bạo, hãm sâu vào gϊếŧ chóc. Để rồi cuối cùng bị những nhân loại mà mình từng cứu, vây bắt và gϊếŧ chết.

Sau khi tiêu diệt được hết toàn bộ tang thi, nhân loại dần mất đi nhân tính để rồi quay lại gϊếŧ hại lẫn nhau.

Trọng sinh trở về, vì đã thấy qua quá nhiều điều đáng ghê tởm, Tạ Ân không những chán ghét tang thi mà còn chán ghét cả nhân loại. So với việc đối mặt với những thứ đó, con hamster này còn có chút đáng yêu, mang theo bên người ít ra có thể giải tỏa khi buồn chán.

Tạ Ân sờ sờ đầu quả dưa hấu nhỏ, rốt cuộc cũng lên tiếng ngăn cản.

"Đủ rồi, chẳng lẽ các người trước khi biến thành tang thi còn mong mình nhiễm dịch bệnh từ con chuột nhắt này sao?"

Ngay lúc Ngôn Bạch đang muốn ôm lấy ngón tay kia cọ cọ tỏ vẻ biết ơn thì nghe được nửa câu sau: ...

Cậu không có bệnh nhá!