Chương 9

Suốt chặng đường đi tới đây, nàng chưa từng nghe mẫu thân nhắc đến phu quân, cũng chưa từng nghe hai ca ca nói về cha mình.

Chẳng biết người cha chưa từng gặp mặt này còn sống hay đã chết? Là người tốt hay kẻ xấu đây?

Lục Thanh Dao thu lại tâm trạng, đặt Khương Miểu Miểu nằm xuống giường rồi dặn dò hai con: "Hai đứa ở trong nhà trông muội muội, mẹ leo lên vá lại mái nhà, nhỡ đâu trời mưa thì chúng ta chẳng còn chỗ nào mà trú đâu."

"Mẹ, để con giúp mẹ." Khương Tử Phong vội vàng chạy theo sau.

Trong phòng chỉ còn lại Khương Tử Yến và Khương Miểu Miểu, một cậu bé và một đứa trẻ sơ sinh.

Cậu nhóc nhanh nhẹn trèo tót lên giường, ngẩn người nhìn chằm chằm vào đứa bé.

Bốn mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.

Thấy xung quanh không có ai, Khương Tử Yến vươn cái "móng vuốt" lem luốc bụi bẩn của mình ra, xoa xoa lên mặt em bé, rồi lại kéo tay nhỏ, chọc chỗ này một cái, ấn chỗ kia một cái, làm người ta nhột không chịu được.

Khương Miểu Miểu bật cười khanh khách.

Thật sự không phải nàng muốn cười đâu, mà là phản xạ tự nhiên đấy chứ...

Người nhị ca này của nàng cũng ngầm nghịch ngợm ra phết.

Khương Miểu Miểu cười đến mệt lử, xuyên qua lỗ hổng trên mái nhà nhìn mẫu thân đang sửa chữa.

Người ta thường bảo trẻ sơ sinh thị lực kém, không nhìn được xa, thế mà nàng lại nhìn thấy rõ cả chim chóc bay trên trời.

Chẳng biết từ lúc nào, nàng lại chìm vào giấc mộng.

Lần nữa tỉnh lại, nàng bị một tiếng hét thất thanh dọa cho giật mình.

"Cháy rồi! Cháy nhà rồi..."

Từ bên ngoài vọng vào tiếng của ca ca, ngay sau đó là một tràng âm thanh loảng xoảng như thể nồi niêu bát đĩa rơi vỡ đầy đất.

Khương Miểu Miểu chợt thấy dưới mông nóng ran...

Nàng sợ đến mức tè ra quần rồi!

Vừa định cất tiếng gọi mẹ thì bên tai lại truyền đến một âm thanh kỳ lạ.

[Cháy rồi... cháy rồi...]

Khương Miểu Miểu bất thình lình mở to mắt, đập vào tầm nhìn là một đôi mắt đen láy bé xíu.

Chủ nhân của đôi mắt ấy chính là con Đan Tước đang bay vòng trên đầu nàng.

Một người một chim, bốn mắt nhìn nhau.

[Cháy rồi, mẹ của ngươi đốt bếp rồi...]

Giọng nói này, dường như phát ra từ chính cái mỏ của con chim kia.

Khương Miểu Miểu đảo mắt nhìn quanh.

Trong phòng không có ai...

Lông tóc nàng dựng đứng cả lên.

Chim mà cũng biết nói tiếng người...

Con chim này thành tinh rồi sao?

Một cơn ớn lạnh dâng lên trong lòng... Sợ quá đi mất!

Nàng liền gào lên, khóc nức nở.

Nghe tiếng con gái khóc, Lục Thanh Dao cũng chẳng màng rửa tay, lao vội vào phòng bế thốc nàng bé lên, giọng dịu dàng dỗ dành: “Miểu Miểu ngoan, Miểu Miểu đừng khóc... Mẹ sẽ không bao giờ để con ở lại một mình nữa đâu.”

Bà vạch áo vội vàng cho con bú, nhóc con ư một tiếng rồi nín bặt.

Khương Miểu Miểu đang chuẩn bị bú một hơi thật đã thì bỗng phải nín thở.

Đồ ăn hôm nay có mùi lạ quá, sộc vào mũi toàn là mùi khói lửa khét lẹt.

Nàng ngước lên nhìn mẹ mình...

“Khụ khụ khụ...” Khương Miểu Miểu bị sặc sữa.

Má ơi...

Hù chết người ta rồi!

Khuôn mặt trái xoan xinh đẹp của mẹ giờ đen thui lui, rốt cuộc là bôi trét cái gì thế này?

Mẹ mới chui vào bếp lò ra đấy à?

Mẹ nàng vội vàng vuốt lưng cho con.

Dễ chịu rồi!

[Mẹ ngươi nấu cơm đốt luôn cả bếp rồi, e là tối nay nhịn đói thôi, tội nghiệp ghê!]

Thân mình Khương Miểu Miểu bất giác run lên, trừng to mắt nhìn con Đan Tước đang đậu trên bệ cửa sổ.

Không phải ảo giác, con chim đó thực sự đang nói chuyện.

Vậy mà mẫu thân lại không có phản ứng gì.

Chẳng lẽ chỉ có mình nàng nghe thấy thôi sao?