Chương 5

Đứa bé sơ sinh hé miệng cười một nụ cười ngọt lịm.

Khương Miểu Miểu.

Giờ thì nàng đã có tên rồi.

Nàng có mẫu thân... lại còn có cả hai người ca ca nữa...

Hạnh phúc ập đến có chút đột ngột.

Những ngày tiếp theo, Khương Miểu Miểu chỉ có ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại "ị". Nó chỉ làm đúng những việc mà một đứa trẻ sơ sinh nên làm.

Xe ngựa cứ đi đi dừng dừng, chẳng biết đã đi được bao xa.

Sau khi được chăm bẵm một thời gian, tinh thần của nàng cũng khá hơn một chút. Những lúc tỉnh táo, nàng liền đảo mắt long lanh, miệng thì thổi bong bóng, mắt thì nhìn ngó khắp nơi.

Theo quan sát của nàng, mẫu thân là một vị phu nhân nhà giàu có, trông rất hiền từ. Đôi bông tai mẫu thân đeo là bạch ngọc dương chi, còn chiếc vòng trên tay là phỉ thúy dương lục thượng hạng. Hai người ca ca cũng mặc toàn là gấm vóc lụa là cao cấp.

Khương Miểu Miểu thầm thấy may mắn trong lòng, vận khí của mình cũng không tệ lắm, được làm một phú nhị đại cũng tốt chán.

Thế nhưng, giấc mộng đẹp này nhanh chóng tan tành.

Bỗng nhiên nàng nghĩ ra, tại sao mẫu thân lại không có nha hoàn hay bà vυ" nào hầu hạ nhỉ? Chẳng phải các quý phu nhân thời xưa mỗi khi ra ngoài đều tiền hô hậu ủng hay sao?

"Lưu thúc, còn mấy ngày nữa thì tới Giang Châu ạ?" Khương Miểu Miểu vểnh tai lên lắng nghe mẫu thân hỏi người đánh xe.

Giang Châu? Nhà mẫu thân ở Giang Châu sao?

"Phu nhân ráng chịu đựng thêm chút nữa, bảy ngày nữa là tới nơi rồi ạ."

Lưu thúc suy nghĩ một lát rồi tốt bụng nhắc nhở: "Thưa phu nhân, Giang Châu là nơi hoang vu hẻo lánh, dân chúng hung hãn, trộm cướp hoành hành, hay là người và các tiểu công tử nên cất hết những thứ đáng giá đi ạ..."

"Thúc nói có lý." Lục Thanh Dao liền gật đầu lia lịa: "Lát nữa đến trấn trên, phiền Lưu thúc dẫn hai đứa nhỏ đi mua ít quần áo, cũ một chút cũng không sao."

Nơi hoang vu hẻo lánh! Dân chúng hung hãn!

Trái tim vừa mới ấm lên của Khương Miểu Miểu lại nguội lạnh đi.

Tâm trạng lên xuống thất thường thế này, bụng cũng nhanh đói hơn hẳn. Sữa mẫu thân lại không đủ, nàng mυ"ŧ một lúc đã không ra nữa, vừa mệt mà lại chẳng no.

Nàng "oa oa" khóc vài tiếng, rồi lại thϊếp đi.

Xe ngựa vẫn cứ xóc nảy, nàng nằm trong lòng mẫu thân mà cứ như đang ngồi thú nhún vậy. Thỉnh thoảng, nàng nghe thấy tiếng chim hót, cả tiếng người nói chuyện, nhưng vì ngủ quá say nên không nghe rõ được gì.

"Keng..."

Xe ngựa đột ngột dừng lại.