Bà đã khóc ròng rã hai ngày, dường như đã khóc cạn cả nước mắt của cuộc đời này.
Người đã khuất, nhưng kẻ sống vẫn phải tiếp tục sống. Bà vẫn còn hai đứa con trai, còn có cha mẹ, huynh tẩu đang bị lưu đày đến vùng đất man di. Vì vậy, bà phải sống cho thật tốt.
Bà đặt con gái vào chiếc rương gỗ nhỏ, rồi đặt cả những món đồ chơi mà con bé yêu thích lúc sinh thời như trống bỏi, búp bê vải vào cùng. Sau đó, bà đặt chiếc rương lên một nhánh cây, dùng dây thừng buộc chặt lại.
"Mẫu thân, tiên sinh nói, người chết phải được nhập thổ vi an, như vậy người đã khuất mới được yên nghỉ..." Khương Tử Yến tỏ vẻ không hiểu.
Lục Thanh Dao mím chặt môi: "Dưới lòng đất tối đen lại có sâu bọ, muội muội con sẽ sợ hãi."
Bàbiết con trai mình được giáo dục theo Nho học, nhưng bà không muốn bị trói buộc bởi những lễ giáo thế tục, bà chỉ muốn làm theo những gì mình tin tưởng.
"Chuyện trên đời không thể cứ vơ đũa cả nắm được. Nhập thổ vi an là tục lệ mai táng của người Hán, không phải nơi nào cũng như vậy. Trên thế gian này còn có thụ táng, thiên táng, tháp táng, tất cả đều chứa đựng lời chúc phúc chân thành nhất của người thân dành cho họ..."
Cha của bà là tướng quân trấn giữ biên ải, nên từ nhỏ bà đã theo cha mẹ lớn lên ở vùng biên cương. Bà từng nghe những người già ở đó nói rằng, những đứa trẻ sơ sinh chết yểu thì tâm hồn sẽ vô cùng trong sạch và thuần khiết. Thụ táng có thể giúp chúng nhanh chóng tiến vào luân hồi, để ở kiếp sau có thể lớn lên khỏe mạnh như cây cối, đồng thời cũng sẽ phù hộ cho những đứa trẻ trong nhà.
Nếu quả thực là như vậy, bà càng mong con gái mình đừng lưu luyến trần gian, hãy mau chóng đầu thai vào một gia đình tốt.
Đốt xong tiền giấy, ba mẹ con đứng lặng trong gió lạnh, im lìm nhìn chiếc rương gỗ trên cây...
"Nương, hình như con ... nghe thấy tiếng muội muội khóc."
Không, không phải là tiếng của muội muội, mà là tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh khác...
Khương Tử Yến căng thẳng nắm chặt tay mẫu thân mình.
"Hình như... là từ phía bên kia truyền đến..." Khương Tử Yến chỉ về phía chiếc giỏ treo trên một cái cây cách đó không xa.
Chỉ thấy trên miệng giỏ có một chú chim sẻ màu đỏ rực đang đậu. Trên nền tuyết trắng xóa, màu sắc ấy trông vô cùng nổi bật và kỳ lạ.
Lục Thanh Dao bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
Trời lạnh như thế này, làm sao lại có chim sẻ được? Mà lại còn là màu đỏ rực...
Tuy bà không tin vào những chuyện ma quỷ thần linh, nhưng âm thanh này thực sự khiến người ta thấy lạnh sống lưng. Kèm theo đó là tiếng khóc yếu ớt như tiếng mèo con của một đứa trẻ.
"Nương, con sợ!" Khương Tử Yến rụt người nấp sau lưng bà.
"Nương, con cũng nghe thấy."
Chưa kịp để Lục Thanh Dao đưa tay ngăn lại, Khương Tử Phong đã nhanh chân chạy tới đó, đi vòng quanh dưới chiếc giỏ.
"Nương, mau lại đây! Có một em bé đang khóc." Khương Tử Phong vẫy tay gọi mẫu thân và đệ đệ.