Chương 2

Khương Miểu Miểu bất giác rùng mình một cái.

Một tấm vải được đậy lên, trước mắt nàng lập tức tối sầm lại.

Nàng không dám hó hé thêm tiếng nào nữa.

Sợ bị bóp chết.

Nếu có lỡ tè hay ị ra, thì lúc này cũng phải nín ngược vào trong...

Nghe tiếng động bên ngoài ngày một yên ắng, chỉ còn lại tiếng bước chân của phụ nhân, một cảm giác bất lực sâu sắc ập đến.

Cái giỏ cứ lắc lư, lắc lư, khiến nàng chòng chành rồi mơ màng thϊếp đi lúc nào không hay.

Không biết đã qua bao lâu, nàng bị cơn đói đánh thức!

Cái giỏ đã bớt rung lắc hơn, tiếng bước chân cũng không còn nữa, trước mắt vẫn là một màu đen kịt.

Bên tai chỉ nghe thấy tiếng vù vù.

Giống như tiếng gió...

Bất chợt, một luồng sáng trắng chiếu vào.

Tấm vải trên giỏ đã bị gió thổi bay đi, để lộ ra một đứa bé xinh xắn như tạc.

“Hắt xì!”

Khương Miểu Miểu cảm giác như toàn bộ cơn gió lạnh buốt đều thổi thẳng vào người mình, lông tơ toàn thân dựng đứng cả lên.

Khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt nàng là một màu xanh biếc, trên màu xanh ấy còn vương những bông tuyết trắng.

A!

Phụ nhân mập kia... lại treo mình lên cây!

Mình sợ độ cao mà!

Theo phản xạ, nàng liền gân cổ khóc ré lên, nướ© ŧıểυ nín bấy lâu cũng vì sợ hãi mà tuôn ra.

Khóc mãi, khóc mãi, đến nỗi cổ họng cũng khản đặc đi...

Tuyết bắt đầu rơi.

Những bông tuyết rơi trên tã lót, rơi trên làn da non nớt của đứa bé, rơi trên đôi môi nhỏ xinh như quả anh đào của nàng.

Đứa bé theo bản năng mở miệng ra mυ"ŧ.

Phì! Lạnh quá... cóng cả lưỡi!

Dần dần, mặt nàng tê dại, tay cũng tê cứng.

Ý thức cũng bắt đầu mơ hồ...

Nàng đã nghĩ đến mấy kiểu chết: chết cóng, chết vì ngã, hoặc là chết vì bị tuyết vùi lấp...

...

“Nương, người xem kìa, trên đó là cái gì vậy?” Một thiếu niên mặc áo gấm vén rèm xe lên, chỉ tay về phía khu rừng ven đường.

Lục Thanh Dao với đôi mắt vô hồn nhìn về phía trước, trên má vẫn còn vương những giọt lệ, đứa trẻ sơ sinh trong lòng bà đã sớm lạnh ngắt.

Nghe tiếng con trai gọi, bà mới sực tỉnh lại.

Qua cửa sổ xe, bà nhìn theo hướng tay con trai chỉ.

Giữa trời tuyết bay.

Một chiếc giỏ đang treo trên cây, trông như sắp rơi xuống.

Bà khẽ nhếch mép cười khổ.

Không ngờ lại có người có cùng suy nghĩ với mình, muốn làm thụ táng [*] cho đứa con chết yểu.

[*] Chôn trên cây

Thôi thì, cứ chôn ở đây vậy, cũng coi như tìm cho con gái mình một người bầu bạn.

“Lưu thúc, dừng xe.”

Lục Thanh Dao bước xuống xe ngựa, ôm đứa bé sơ sinh đi thẳng vào rừng. Hai người con trai của bà khiêng một chiếc rương gỗ nhỏ theo sau.

"Nương, tại sao chúng ta lại phải để muội muội ở lại đây ạ?" Khương Tử Phong nhìn mẫu thân, đôi mắt ngấn lệ.

"Muội muội con... mất rồi!" Dù Lục Thanh Dao không muốn chấp nhận sự thật này, nhưng con gái của bà đã sớm không còn hơi thở.