Đêm đã về khuya.
Gió lạnh rít gào.
Trong nhà, lửa than cháy bừng bừng.
Ngoài trời, tuyết rơi trắng xóa.
Cái lạnh khiến người ta phải run lên cầm cập.
Bà đỡ cất cao giọng hô lớn: “Sinh rồi, sinh rồi...”
Nữ tử với gương mặt trắng bệch trên giường bệnh gắng gượng mở mắt nhìn một cái, rồi ngất lịm đi.
Khương Miểu Miểu cảm giác mình bị người ta xốc lên, rồi lại bị vỗ hai cái vào mông...
Theo phản xạ, nàng liền mở miệng khóc ré lên: “Oa... oa... oa...”
Ngay sau đó, nàng được đặt vào một vòng tay ấm áp.
Cố gắng mở mắt ra, nàng lờ mờ nhìn thấy một khuôn mặt tròn vo.
Phụ nhân mặt tròn khẽ nói với người bên cạnh: “Lão phu nhân, vị kia vừa nhìn đứa bé một cái đã ngất lịm đi rồi.”
Bà lão tiến lại gần, liếc nhìn đứa bé sơ sinh với vẻ chán ghét rồi nói: “Mặc kệ nàng ta đi, còn không mau vứt cái đồ con hoang này ra ngoài, vứt đi đâu đó thật xa, đừng để ai phát hiện.”
Khương Miểu Miểu: “...”
Đồ con hoang? Vứt đi ư??
Đứa bé sơ sinh trong lòng kinh hãi, liền nín bặt tiếng khóc.
Rèm cửa được vén lên, một luồng gió lạnh buốt ùa vào.
Cùng với luồng gió ấy là tiếng khóc vang dội của một đứa trẻ sơ sinh khác. Đứa bé đó được bế lướt qua người nàng...
Đến lúc này, Khương Miểu Miểu mới nhận ra, mình đã xuyên không rồi. Lại còn là thai xuyên, trở thành một đứa trẻ vừa mới lọt lòng.
Thật không thể tin được, mẹ ruột của thân thể này vẫn còn đang hôn mê, mà đã có người muốn vứt bỏ mình đi...
Chẳng lẽ, đầu thai chưa được hai canh giờ đã phải toi mạng rồi sao?
Mẫu thân ơi, mau tỉnh lại đi... Mẫu thân ơi...
Khương Miểu Miểu ra sức đạp đôi chân ngắn cũn của mình, cố gắng gọi mẫu thân tỉnh lại.
Mẫu thân ơi... có kẻ xấu... có kẻ xấu muốn đánh tráo con của người nè! Mau tỉnh lại đi!
Tất cả những lời muốn nói khi thốt ra khỏi miệng, lại chỉ biến thành tiếng khóc yếu ớt.
“Oa... oa... oa...”
Nàng khóc đến xé lòng, nhưng kẫu thân vẫn không hề có chút phản ứng nào.
Chẳng lẽ chỉ có thể phó mặc cho số trời thôi sao?
Bất thình lình, một bàn tay to béo bịt chặt lấy miệng và mũi nàng.
Ư... ngạt thở quá!
Đây là...
Đây là muốn gϊếŧ mình sao!
Khương Miểu Miểu đành phải nín khóc, đôi mắt ngấn lệ nhìn phụ nhân mặt tròn.
“Ồ! Con nhóc này cũng lanh lợi gớm nhỉ. Còn khóc nữa... khóc nữa là ta bóp chết ngươi đấy.” Phụ nhân mặt tròn trừng mắt nhìn nàng một cái, rồi từ từ thả tay ra.
Nói rồi, bà ta tiện tay ném nàng vào trong một cái giỏ, rồi nhanh chân mở cửa bước ra ngoài.