Vừa mở mắt ra, Khương Miểu Miểu bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên không!
Không những vậy, nàng còn bị người ta tráo đổi ngay từ lúc mới chào đời, trở thành một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa trời đông lạnh giá. Tưởng chừng đã chết cóng nơi hoang dã, nhưng may mắn là nàng lại được một phụ nhân phúc hậu nhặt về cưu mang. Phụ nhân ấy dịu dàng nói: "Bé con, từ nay con sẽ tên là Miểu Miểu, là con gái của ta."
Cứ ngỡ được nương nhờ vào một gia đình giàu sang phú quý, nào ngờ thực tại lại phũ phàng đến vậy. Gia cảnh bần hàn, bốn bức tường trống hoác, trên mái nhà thậm chí còn thủng một lỗ lớn.
Không chỉ vậy, nàng còn có thêm hai người ca ca "cây hài", suốt ngày chỉ bày trò chọc cho nàng cười.
Đại ca trông có vẻ khù khờ, nhưng thực chất lại là người đại trí giả ngu. Còn nhị ca lại là một mỹ nam tuyệt sắc với tính cách "mặt lạnh lòng đen".
Dần dần, Khương Miểu Miểu còn phát hiện ra một bí mật động trời. Mẫu thân của nàng lại chính là con gái của một vị tội thần. Xem ra, cả mẫu thân và các ca ca đều là những người bị chính gia tộc của mình ruồng bỏ rồi.
Khương Miểu Miểu chỉ biết than trời: [Thảm quá đi! Đúng là nghèo rớt mồng tơi mà!]
Nhưng chính trong hoàn cảnh khốn cùng ấy, nàng lại kinh ngạc phát hiện ra mình sở hữu một dị năng đặc biệt. Đó là khả năng nghe hiểu được ngôn ngữ của chim muông!
-
Cùng lúc đó, tại kinh thành, Khương tam cô nương Khương Tử Câm đã sống lại. Trong ký ức của ả:
Ở kiếp trước, Khương Miểu Miểu cùng mẫu thân và các ca ca đều đã chết thảm trên đường lưu đày về Giang Châu.
Thế nhưng ở kiếp này, cả nhà bọn họ không những không chết, mà ngược lại còn sống sót quay về kinh thành. Họ từng bước đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình, phá tan giấc mộng hoàng hậu của ả, và cuối cùng đẩy ả vào cảnh gia đình tan cửa nát nhà.