Tri phủ họ Hà, xuất thân tiến sĩ, tới Giang Lăng nhậm chức đã hơn hai năm. Đại nương tử trong nhà là Hà phu nhân, nghe nói nhà mẹ đẻ xuất thân không tầm thường, là con cháu thế gia tể tướng. Trần nương tử khi nãy còn ung dung trước mặt hai mẹ con Cẩm Nương, lúc này lại vô cùng cẩn trọng.
Hà phu nhân mỉm cười nói: “Bà nghĩ nông cạn quá rồi. Muội muội ta là con dâu trưởng của Chu gia. Hai đứa cháu gái của ta, một đứa mười ba, một đứa mười một tuổi, chỉ ký khế ước ba năm, phần lớn là để chuẩn bị cho xuất giá. Còn hai đứa thứ xuất, sao lại để chúng được lợi? Năm người lần này đưa đi, chỉ riêng tiền công ba năm đã gần năm trăm quan, đám tiểu thϊếp đó nuôi nổi sao?”
Bà vυ" cũng bật cười theo. Bà biết rất rõ, Hà phu nhân và Chu phu nhân là hai tỷ muội, dù là khi còn ở khuê phòng hay sau khi xuất giá, đều là những người giỏi giang kiệt xuất, mười đấng nam nhi cũng chưa chắc bằng họ. Chỉ có điều, hai tỷ muội này đều hay ghen, Hà phu nhân xuất giá xem như cao hơn một bậc, còn Chu phu nhân là bình hôn, lại càng phải giữ thể diện. Vừa muốn lo liệu lợi ích cho con gái mình, vừa không muốn để người khác được lợi, nên mới nhờ Hà phu nhân đưa người tới.
Ba ngày với Cẩm Nương mà nói, thoáng cái đã trôi qua. Ngày đầu tiên, nàng tự mình mua vài lạng bông, cắt mấy thước vải vụn, giúp đệ đệ may áo bông và quần bông, lại đem chiếc áo bông và áσ ɭóŧ mà phường thêu phát năm ngoái vá lại những chỗ bung chỉ, để dành lại cho mẫu thân. Sau đó nàng mua thêm mấy miếng thịt, giữ lại một phần để ăn chia tay, phần còn lại dặn La Ngọc Nga làm thành thịt khô, để họ có thể ăn Tết đàng hoàng.
Phụ mẫu cùng nhau giúp nàng thu xếp hành lý. Chăn, đệm, nệm trải giường đều ép chặt vào một túi vải, lại chuẩn bị thêm hai bọc hành lý, một bọc đựng mấy bộ y phục và giày vớ, bọc còn lại đựng đồ ăn, có một hũ dưa muối, mười quả trứng luộc, thêm bánh nướng và bánh bao.
Cả nhà gần như bận rộn đến nửa đêm, La Ngọc Nga lại lén lút gọi Cẩm Nương vào phòng. Cẩm Nương có phần mệt mỏi, còn không nhịn được mà càu nhàu: “Mẫu thân, con còn muốn nghỉ một lát đây. Lại chuyện gì nữa vậy? Chẳng lẽ lại nói đến chuyện đánh nhau phải túm tóc người ta trước sao…”
La Ngọc Nga dụ con gái đến gần, mới nói: “Không phải, con đã bắt đầu lớn rồi, mẫu thân muốn dạy con cách may băng tháng. Kinh nguyệt là chuyện mà cô nương nào cũng sẽ trải qua, mẫu thân lại không ở bên con, đành phải dạy trước, sau này nếu có kinh nguyệt, nhất định đừng sợ nha!”
Không hiểu sao, sống mũi Cẩm Nương chợt thấy cay cay.