Chương 7

Thật ra nói tới mức này, trong lòng La Ngọc Nga đã đồng ý tám chín phần rồi. Nhưng nàng vẫn ôm con gái nói: "Ba năm sau con gái ta phải trở về, chỉ là không biết sẽ về bằng cách nào? Ta biết cô nâng đỡ con bé là có lòng tốt, nhưng người làm mẫu thân như ta vẫn sợ lắm."

“Quả thật hai mẹ con các người nghĩ giống nhau, Cẩm Nương cũng đã hỏi ta, sau này sẽ trở về thế nào? Liên lạc ra sao? Ta bảo Thục Tú Các dời đến Biện Kinh rồi, có thứ gì cần gửi gắm đều có thể nhờ họ mang hộ. Bà yên tâm, ta tuyệt đối không phải là mẹ mìn, nhà ta còn ở đây, con gái ta là Nghênh Nhi và phu quân đều ở Giang Lăng.” Trần nương tử lời nào cũng thật thà, hết sức chu đáo.

Lúc này, La Ngọc Nga mới cúi người một cái, bước lên nói: “Vậy con gái ta xin giao phó cho cô.”

Luôn lặng lẽ lắng nghe mẫu thân và Trần nương tử thương lượng, lúc này Cẩm Nương mới thực sự yên lòng. Trần nương tử lại lấy hợp đồng ra, sau khi ký xong thì đưa cho người nhà một bản, bản còn lại nàng ta giữ, đến khi đến Biện Kinh sẽ giao cho Chu gia.

Việc thuê mướn nhân lực, tìm người có chuyên môn đều do hành thủ tiến cử và đứng ra thu xếp, điều này khác hẳn với chuyện bán con bán caiis, nếu là muốn mua nha hoàn hầu hạ thì phải tìm đến bà mối.

Trần nương tử gấp tờ giấy lại, mỉm cười nói: “Ta cũng chỉ có một tờ khế ước mà thôi. Cẩm Nương biết chữ, hẳn là đọc được trên này đã định rõ ba năm sau, vào tiết Đông Chí, sẽ hết hạn. Sau này nếu Chu gia yêu mến nàng, không nỡ để nàng rời đi, các người cũng muốn ở lại Chu gia, thì lập lại một tờ khế ước khác là được.”

Cẩm Nương liền lắc đầu, dù gia chủ có tốt đến đâu, ai lại thật lòng muốn làm nô tỳ cơ chứ.

Trần nương tử thấy nàng như vậy, trái lại lại nở nụ cười hài lòng, lại căn dặn: “Nhớ kỹ, ba ngày sau giờ Mão ba khắc, gặp nhau ở bến đò, ta sẽ đợi các cô ở đó.”

La Ngọc Nga và Cẩm Nương đều vội vàng đồng thanh đáp được.

Lại nói Trần nương tử, sau khi hai mẹ con họ rời đi, nàng ta đích thân tới nha môn tri phủ, diện kiến phu nhân của tri phủ, nói rõ việc nhân sự đã sắp xếp ổn thỏa.

Chỉ nghe Hà phu nhân nhàn nhạt nói: “Đã vậy thì ta biết rồi. Đám tú nữ kia đều là con nhà tử tế, các người chớ có bạc đãi họ.”

Trần nương tử chỉ cúi đầu vâng dạ, rồi mới cung kính lui ra ngoài.

Sau khi nàng rời đi, bà vυ" bên cạnh Hà phu nhân lên tiếng: “Nô tỳ thấy, ở Biện Kinh có thiếu gì tú nương giỏi, cớ sao ngài nhất định phải để chúng ta đưa người từ Giang Lăng tới, nhỡ như không hay, bị đổ lỗi lên đầu chúng ta thì không ổn.”