Chương 12

Đừng để người khác thấy mình quá giàu, dễ bị ghen ghét; cũng đừng để người ta nghĩ mình quá nghèo, vì có mất gì, họ sẽ tìm ngay đến mình, coi như ăn trộm – đây là kinh nghiệm nàng từng trải qua.

Khi cha nàng còn trong cấm quân, trường nữ học nàng theo học đa phần là con gái nhà thương gia hoặc tú tài, nàng vì thành thật nói cha mình từng là binh lính sau vào cấm quân, đã bị mọi người xa lánh, coi thường.

Giang Thiện tỷ ở bên chen lời: "Nhà ta không có mấy chuyện rắc rối mẫu thân chồng nàng dâu, ông bà nội ta đều mất sớm, cha ta hơn mẫu thân ta tới mười tám tuổi."

"Mẫu thân cô bao nhiêu tuổi rồi?" Cẩm Nương hỏi.

"Mẫu thân ta năm nay ba mươi." Giang Thiện tỷ cười đáp.

Cẩm Nương gật đầu: "Mẫu thân cô và mẫu thân ta tuổi xấp xỉ, nhưng sao cô biết thêu thùa vậy? Tần tỷ là nhà truyền thống, mẫu thân chị ấy học qua Tô tú, chẳng lẽ cô cũng như ta, nửa đường học nghề?"

Thiện tỷ nhanh chóng lắc đầu: "Không phải đâu, mẫu thân ta biết dệt vải, cha ta làm ruộng, ban đầu ta theo mẫu thân dệt vải. Nhà ta ở cạnh có một thầy đồ họ Phùng, ta nhàn rỗi thì đứng ngoài học được vài chữ, cũng theo Phùng nương tử học may vá, ba tuổi ta đã biết cầm kim rồi."

"Ta bắt đầu cầm kim lúc năm tuổi, hơn cô hai tuổi đấy. Mẫu thân ta bảo học nhiều nghề không bao giờ thiệt, nên từ nhỏ đã cho ta học theo người ta." Phương Xảo Liên điềm đạm nói.

Mọi người ai cũng thấy được, mẫu thân Phương Xảo Liên khi đi đã từng nói với Trần nương tử rằng nhà nàng đơn chiếc, bà làm tạp vụ trong tiểu bếp phủ tri phủ, cuộc sống rất khó khăn.

Mỗi người đều mang trong lòng nỗi niềm riêng, đúng là nhà nào cũng có nỗi khổ khó nói thành lời.

Đến trưa, Cẩm Nương lấy bánh nướng nhà mình ra chia cho các nàng, còn mỗi người được một quả trứng, thấy nàng rộng rãi như vậy, Phương Xảo Liên cũng không keo kiệt, đem điểm tâm phủ công gia mà mẫu thân nàng đưa chia cho mọi người.

Trần nương tử ở ngoài khoang nghe các nàng trò chuyện rồi chia đồ ăn, cũng không nhịn được mà cười, rồi quay ra ngoài trò chuyện với người hầu nhà Hà. Hà gia vì mang lễ vật lên kinh nên thuê chiếc thuyền này, Trần nương tử nói với Đậu bà tử đi cùng Hà gia: "Bọn nhỏ này rời quê hương, thật không dễ dàng gì, không giống chúng ta đã quen làm việc bên ngoài."

"Bà cũng lo lắng quá rồi, sau này tới Chu gia, vàng son rực rỡ, còn nói gì rời quê hương, chỉ sợ đến lúc đó chẳng ai muốn quay về." Đậu bà tử là người hầu của Hà phu nhân, tự cho mình có mắt tinh đời từng trải phong ba.