"Tiểu Ngư Bạc Hà*?"
*Tiểu Ngư Bạc Hà: Đây là một cách nói để thể hiện rằng đối với Dư Qua (Tiểu Ngư), Từ Y Đồng giống như bạc hà mèo đối với loài mèo vậy, là thứ anh thích nhất, không thể cưỡng lại.
Một cụm từ có chút lạ lẫm, Từ Y Đồng thấy kỳ lạ lẩm nhẩm theo một lần, ngẫm nghĩ một lúc mới hiểu ra ý nghĩa của nó.
Phải thừa nhận rằng, cô đã bị đốt tim rồi.
Từ Y Đồng nhếch môi rồi nụ cười càng lúc càng tươi.
Dư Qua đúng là say không nhẹ rồi, lúc tỉnh táo tuyệt đối không thể nói ra những lời thế này. Cô khẽ chọc má anh: "Anh cũng thích em ra phết đấy chứ."
Dư Qua không đáp lời.
"Thật mong lúc anh không say cũng đáng yêu thế này."
Từ Y Đồng rụt tay về, thở dài, thôi bỏ đi, không trêu tên say này nữa.
Cô nằm bò trên sofa, hai tay chống cằm, cứ thế nhìn Dư Qua dọn dẹp suốt nửa tiếng đồng hồ. Đợi đến khi mớ hỗn độn cuối cùng cũng được thu dọn đến mức anh hài lòng, Dư Qua mới hỏi cô: "Anh hơi buồn ngủ rồi, đi ngủ được chưa?"
"Được ạ." Từ Y Đồng lồm cồm bò dậy khỏi sofa, đi mở cửa phòng ngủ cho khách: "Anh vào trong ngủ đi."
Nhưng Dư Qua không có phản ứng.
Từ Y Đồng hơi nghi hoặc, vẫy tay với anh: "Lại đây nào."
Anh nói: "Tắm trước đã."
Từ Y Đồng: "..."
Đấy, cô không hề nói oan cho anh nhé, say đến mức này rồi mà vẫn còn canh cánh chuyện tắm rửa.
Từ Y Đồng thử khuyên đôi câu, bảo anh đi ngủ trước đi, nhưng Dư Qua vẫn nhất quyết đòi tắm. Cô đành chịu thua, lấy bộ đồ ngủ vừa giặt sạch sẽ cùng chiếc khăn mới vào phòng tắm đặt lên kệ, chỉnh sẵn nhiệt độ vòi hoa sen rồi mới dặn dò: "Đây là dầu gội, đây là sữa tắm."
Dư Qua gật đầu: "Cảm ơn."
Dặn dò xong, Từ Y Đồng khép cửa phòng tắm giúp anh rồi đi ra ngoài.
Đột nhiên nhớ ra máy sấy tóc để ở phòng khách, Từ Y Đồng quay lại gõ cửa, định hỏi Dư Qua lát nữa có sấy tóc không, cô vặn thử nắm cửa nhưng không được, bên trong đã khóa trái.
Mặt Từ Y Đồng sa sầm lại.
Cô là lưu manh hay gì? Anh có cần phải cảnh giác cao độ thế không?
Nhưng dù sao vẫn lo Dư Qua xảy ra chuyện gì, Từ Y Đồng cố tình đứng canh ngoài cửa thêm một lát. Không nghe thấy động tĩnh ngã vấp gì bên trong, cô mới yên tâm đi chỗ khác.
Sờ vào túi áo, phát hiện điện thoại không ở trong đó. Từ Y Đồng tìm một vòng, cuối cùng thấy nó trên chiếc tủ cạnh bàn ăn ở phòng khách. Cả tiếng đồng hồ không ngó tới điện thoại, mở tin nhắn WeChat ra, thấy Mạt Lị đang tag cô trong group chat nhỏ, bảo cô vào voice chat.
Từ Y Đồng kéo đại một chiếc ghế ngồi xuống, chấp nhận cuộc gọi video. Ba cô bạn không ở cùng một chỗ, nhưng âm thanh nền thì ồn ào y hệt nhau.
Thấy cô vào, Thái Nhất Thi hỏi: "Hôm nay cậu ở nhà làm gì đấy?"
Từ Y Đồng nói lí nhí: "Hôm nay tới tháng, mệt, không muốn ra đường. Các cậu đang buôn gì thế? Kêu mình vào làm chi?"
Mạt Lị: "CC tỷ đang kể chuyện hôm nay đi họp lớp."
CC có vẻ hơi say, đang đứng ngoài ban công hóng gió, nói líu lưỡi hỏi: "Từ Y Đồng, cậu còn nhớ lớp trưởng hồi cấp ba lớp mình không?"
"Ai cơ?" Từ Y Đồng không nhớ ra.
CC: "Là cái người cao ngang ngang cậu, còn từng theo đuổi cậu đó, cái người "phổ tín nam" ảo tưởng ấy." Trừ Mạt Lị ra, mấy cô bạn còn lại từ nhỏ đã học cùng trường cùng khóa, tuy khác lớp nhưng người quen biết cũng không khác nhau là mấy.
*Phổ tín nam: tiếng lóng chỉ những người đàn ông rất bình thường nhưng lại tự tin thái quá.
Từ Y Đồng vẫn không có ấn tượng: "Người theo đuổi mình nhiều thế..."
Thái Nhất Thi ghét nhất cái kiểu làm bộ làm tịch của cô: "Cái người tỏ tình với cậu dưới cột cờ ấy!"
Nhắc tới vụ này thì Từ Y Đồng lại nhớ ra, hồi đó người này làm cô sốc tận óc, nên đến giờ vẫn chưa quên: "Cậu ấy làm sao?"
CC: "Cũng chả sao, chỉ là cặp với một bà già cỡ tuổi mẹ mình thôi."
"Tuổi trẻ phơi phới đã không muốn phấn đấu nữa rồi à?" Từ Y Đồng tặc lưỡi.
CC cạn lời: “Cái tên đó bảo dưỡng cũng tốt, trông khá đẹp đi. Nhưng tên đó cao chưa tới mét bảy, sao người ta nhìn được nhỉ? Giờ mấy bà già giàu có tìm trai bao không soi ngoại hình nữa hay sao?"
Thái Nhất Thi: "Đám đàn ông có thể chuyên nghiệp hơn chút được không, mặt mũi như thế mà cũng dám làm trai bao? Ít nhất cũng phải đi tút tát lại nhan sắc chứ?"
Từ Y Đồng cười một hồi, hỏi: "Thế mấy cậu tag mình vào làm gì, mình cả tỉ năm rồi có gặp lại người này đâu."
CC: "Vừa rồi lúc bạn gái cậu ta đi vệ sinh, cậu ta hỏi mình dạo này cậu thế nào, có người yêu chưa, còn xin WeChat của cậu nữa chứ, làm mình buồn nôn muốn chết."
"Tên tra nam chết bằm, não úng nước à." Giọng Từ Y Đồng đanh lại: "Mình đương nhiên có người yêu rồi."
Ba người còn lại đều im bặt.
Thái Nhất Thi ngớ người: "Cậu kiếm đâu ra người yêu vậy?"
Mạt Lị hét lên một tiếng, ngay sau đó hỏi: "Sao trong nhà cậu lại có đàn ông thế kia?!"
Từ Y Đồng theo bản năng quay đầu lại, rồi vội vàng tắt phụt video call: "Lát nói tiếp."
Dư Qua tay cầm bộ quần áo vừa thay, người vẫn còn vương hơi nước nóng ẩm. Tóc vẫn còn ướt nhỏ giọt tong tong: "Có máy sấy tóc không?"
"Có, để em tìm cho." Từ Y Đồng đứng dậy.
Tranh thủ lúc Dư Qua đang sấy tóc, Từ Y Đồng cầm điện thoại liếc nhanh vào group chat, quả nhiên đám bạn đã nhao nhao cả lên.
Thong thả đặt điện thoại xuống, cô lại nhìn sang Dư Qua.
Bộ đồ ngủ cô mua hơi nhỏ một size, Dư Qua mặc không được vừa vặn cho lắm. Cũng có thể do khung xương anh rộng nên tay áo trông hơi cộc. Anh sấy tóc rất tự nhiên, động tác giơ tay lên làm vạt áo ngủ bị kéo lên một đoạn.
Từ Y Đồng thề là mình tuyệt đối không cố ý nhìn eo Dư Qua, chỉ là vô tình liếc mắt qua thôi, thế mà mắt cứ dán chặt vào đó.
Cô nhìn đông ngó tây một hồi rồi ánh mắt lại len lén liếc về phía đó, đi một vòng quanh Dư Qua. Sau đó, giả vờ như vô tình đi tới ngồi xuống đối diện anh.
Đổi góc độ nhìn thử xem sao.
...
Sau khi Dư Qua vào phòng ngủ, Từ Y Đồng bật TV, tìm đại một bộ phim để xem.
Buổi chiều cô đã ngủ bù nên giờ không hề buồn ngủ. Một mình co ro trên sofa, Từ Y Đồng bỗng cảm thấy đúng là tự làm tự chịu, biết thế đã chẳng ép anh uống nhiều bia thế... Đêm dài đằng đẵng biết làm gì đây.
Mở WeChat, không ngoài dự đoán, đám bạn đã chửi cô té tát trong nhóm. Lướt sơ qua, toàn là...
Kiếp này trọng sắc khinh bạn, kiếp sau bị dìm l*иg heo.
Lén lút sau lưng chị em ăn mảnh thế có phải là người không hả?
Ngốc bạch ngọt cuối cùng cũng có mùa xuân.
Từ Y Đồng càng đọc càng thấy mắc cười.
Vào lúc bọn họ đang thảo luận sôi nổi nhất, Từ Y Đồng xuất hiện trả lời:
Trân Trân: [Ôi, nhìn cái não cá vàng của mình này, quên khuấy mất không báo cho các chị em, Dư Qua giờ là bạn trai mình rồi nhé.]
Trân Trân: [Xác nhận quan hệ mấy hôm trước rồi cơ.]
Giây tiếp theo, Từ Y Đồng bị đá khỏi group chat.
Cô nuốt cục tức vào bụng, tìm chủ nhóm Thái Nhất Thi, kín đáo gửi hồng bao 200 tệ để được mời vào lại nhóm.
Trân Trân: [Không phải không tin chị em, mà là quen nhau bao năm rồi, thừa biết đứa nào cũng sĩ diện, lỡ các cậu phấn khích quá đăng ảnh bạn trai mình lên mạng thì sao?]
Thái Nhất Thi: [Cậu bị điên à? Hồi mình yêu Ngô Chí Lý có giấu cậu miếng nào đâu? Anh ấy có 10 triệu fan trên Douyin đấy, nổi hơn trai nhà cậu nhiều, được chưa?]
Mạt Lị: [Thế thì mình vẫn về phe Dư Qua, người ta là đại lão thứ thiệt của giới game thủ chuyên nghiệp. Fan của Ngô Chí Lý kia ảo lắm, lần trước đi Tam Á làm fan meeting vé còn bán không hết.]
Trân Trân: [Thái tỷ à, đừng trách mình nói khó nghe, cậu làm top 1 donate phòng live của người kia ba tháng trời người ta mới chịu giấu fan yêu đương với cậu, tính chất khác hẳn của mình nhé! Mình có chi tiền cho Dư Qua mấy đâu!]
Thái Nhất Thi: [Mới được vài bữa sung sướиɠ đã quay sang dìm hàng bà già này rồi hả?]
Từ Y Đồng lại bị đá khỏi nhóm.
Mẹ nó chứ.
Mạt Lị kéo cô vào lại, gửi một tin nhắn thoại khen ngợi: "Đồng Đồng, cậu đỉnh thật sự, có nghị lực thế này thì làm gì cũng thành công."
CC: [Thế đã chén được chưa, tay nghề nấu nướng thế nào?]
Trân Trân: [Tưởng Thần Thần, mình vẫn là một đứa trẻ ngây thơ nhé!]
Thái Nhất Thi và Mạt Lị đều gửi mấy chuỗi dấu chấm lửng.
CC: [Tự dưng làm bộ làm tịch cái gì? Anh ta đang đứng cạnh xem hả?]
CC vừa hỏi thế, Từ Y Đồng bất giác ngẩng đầu nhìn về phía phòng ngủ cho khách. Dư Qua đang lặng lẽ đứng ngay cửa như một bóng ma, không hề gây ra tiếng động, chẳng biết đã đứng đó bao lâu.
Từ Y Đồng giật bắn mình, vội dùng điều khiển vặn nhỏ tiếng TV: "Em làm ồn đến anh sao?"
Dư Qua lắc đầu, bước về phía cô. Trông anh không có chút dáng vẻ ngà ngà say nào, bước đi cũng rất vững chãi, hoàn toàn giống với tác phong thường ngày.
"Anh ngủ cạnh em được không?" Anh hỏi.
...
Lúc Dư Qua tỉnh dậy, anh phát hiện mình đang nằm trên sofa. Cơn mệt mỏi khiến đầu óc anh nặng trĩu, một lúc sau mới mở mắt ra được.
Đèn lớn trong phòng khách đã tắt, chỉ còn một ngọn đèn ngủ ánh sáng vàng ấm áp.
Quay đầu nhìn sang, Từ Y Đồng đang ngồi quay lưng về phía anh, ở rất gần. Tay anh đang túm lấy cái tai thỏ trên mũ áo ngủ của cô.
Dư Qua không cử động, Từ Y Đồng cũng chẳng nhận ra anh đã tỉnh. TV đang chiếu một tiết mục giải trí nào đó, cô ngồi khoanh chân trên sàn nhà nghịch điện thoại, trả lời tin nhắn một lát rồi lại đặt điện thoại xuống đi lắp Lego, thỉnh thoảng ngẩng lên xem TV, chốc chốc lại liếc điện thoại xem có tin nhắn mới không, làm gì cũng lơ đãng. Trên bàn trà nhỏ có một bát lựu đã tách hạt sẵn, Từ Y Đồng tiện tay vốc một nắm cho vào miệng rồi rón rén kéo thùng rác lại gần, khe khẽ nhả từng hạt ra một, cứ như đang làm chuyện vụиɠ ŧяộʍ.
Một cảnh tượng rất đỗi bình thường nhưng sau này lại khiến Dư Qua vô cớ nhớ đi nhớ lại mãi.
Đã qua mười hai giờ đêm, danh sách tin nhắn toàn là lời chúc mừng năm mới. Từ Y Đồng giật được mấy cái hồng bao lớn trong nhóm chat gia đình.
Ngày đầu năm mới vận may đã tốt thế này, Từ Y Đồng cứ cười tủm tỉm mãi không thôi.
Cô nằm bò ra bàn trà, giơ một mảnh ghép Lego lên săm soi, rồi lại đưa lên mũi ngửi ngửi. Từ Y Đồng có rất nhiều hành động nhỏ nhặt, mà cái nào cũng kỳ quặc.
Cứ thế lặng lẽ nhìn cô tự chơi tự vui một hồi, tay Dư Qua khẽ động, kéo nhẹ chiếc mũ áo của cô: "Từ Y Đồng."
Nghe thấy giọng anh, Từ Y Đồng quay đầu, mừng rỡ nói: "Anh tỉnh rồi à?"
"Ừm." Dư Qua hơi ngồi dậy.
Cô quẳng đồ trong tay, xoay người lao vào lòng anh: "Tiểu Ngư, chúc mừng năm mới!"
"Chúc mừng năm mới." Tay Dư Qua luồn vào tóc cô xoa nhẹ.
Từ Y Đồng đắc ý: "Em là người đầu tiên nói chúc mừng năm mới với anh đó!"
Người đầu tiên anh nói cũng là cô.
Từ Y Đồng nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy mong đợi: "Anh tỉnh rượu chưa?"
"Tỉnh rồi."
"Nhanh thế đã tỉnh rồi?" Từ Y Đồng nhíu mũi: "Tiếc ghê."
Dư Qua mặt không đổi sắc: "Lúc nãy anh say, đã làm gì à?"
"Anh không nhớ gì thật á?" Cô tròn mắt, giọng đầy kinh ngạc.
Dư Qua im lặng bắt đầu hồi tưởng.
Thấy thế, Từ Y Đồng vén chăn anh đang đắp lên, chui tọt vào rồi đột nhiên nói lảng sang chuyện khác đầy ẩn ý: "Bình thường anh có tập thể hình không?"
Dư Qua: "Hỏi cái đó làm gì?"
"Em mới thấy anh có cơ bụng này." Cô đè lên người anh, thì thầm: "Body cũng ngon nghẻ ghê."
Trán Dư Qua giật nhẹ: "Em nhìn thấy kiểu gì?"
Từ Y Đồng nói dối không chớp mắt: "Anh không nhớ à? Lúc nãy anh say khướt đòi đi tắm, cởi hết đồ ngay trước mặt em đó."
"Ban đầu em còn chẳng dám nhìn cơ, tại anh cứ bắt em nhìn nên em đành phải miễn cưỡng liếc qua thôi. Nhưng anh yên tâm, em chỉ thấy mỗi nửa người trên thôi." Vừa nói, tay cô vừa thành thạo sờ soạng lên người anh, thuận miệng hỏi: "Cơ bụng anh mấy múi thế?"
Anh chỉ đang mặc bộ đồ ngủ mỏng tang, Dư Qua giữ tay cô lại, môi khẽ mấp máy.
"Không được nói không cho sờ!" Từ Y Đồng chặn họng anh: "Lúc nãy thì cứ bắt người ta nhìn, giờ sờ một cái đã ngại rồi à?"
Dư Qua dường như vẫn đang cố nhớ lại chuyện này nên không phản bác cô.
Từ Y Đồng hùng hồn tiếp tục công cuộc "ăn đậu hũ".
*Ăn đậu hũ: tiếng lóng chỉ hành động sàm sỡ, lợi dụng.
Thật ra lúc nãy cô đã muốn thử xem sờ vào thế nào rồi nhưng lại thấy làm vậy có hơi thừa nước đυ.c thả câu, nên mới cố gắng kiềm chế.
Không biết có phải ảo giác không, Từ Y Đồng cảm thấy cơ bụng Dư Qua càng lúc càng siết chặt lại. Đột nhiên, cô không cười nổi nữa.
Cô đang gục trên vai anh, hai người áp sát rạt, cho nên... Từ Y Đồng từ từ dừng tay, lặng lẽ thu tay về.
Cả hai đều không nói gì, trong phòng tĩnh lặng như tờ.
Nhìn lên trần nhà một lát: "Em đi rót ly nước." Nói xong, Từ Y Đồng vừa định dùng cả tay chân bò dậy khỏi người Dư Qua thì bị anh ấn vai giữ lại, nằm ngửa ra lần nữa.
Từ Y Đồng buộc phải đối mặt với Dư Qua.
Sức lực của cô so với anh, hoàn toàn không chiếm ưu thế.
Ánh sáng yếu ớt từ TV chiếu lên người Dư Qua. Như thể đã cạn kiệt hết kiên nhẫn, đôi mắt vốn lạnh nhạt của anh cuối cùng cũng ánh lên thứ gì đó khác lạ: "Chơi đủ chưa?"
Từ Y Đồng cười khan một tiếng để che đậy, định giả vờ như không có gì xảy ra nhưng dưới ánh mắt của anh, nụ cười của cô tắt ngấm. Cô nín thở vài giây rồi quyết định thành tâm xin lỗi.
Lúc nói xin lỗi cũng không dám nhìn anh.
Giọng anh khản đi: "Xin lỗi cái gì?"
Vành tai đỏ ửng, Từ Y Đồng vùi mặt vào hõm cổ Dư Qua. Ngoan ngoãn chưa đầy ba giây, cô lại không biết sống chết mà hôn chụt lên xương quai xanh của anh.
Xin lỗi.
Vì đã chọc cho anh có phản ứng.