Từ Y Đồng vẫn đang ngồi trên đùi anh, tầm mắt Dư Qua ngang bằng với cô.
"Nếu em có cần." Từ Y Đồng cười tủm tỉm đầy đắc ý, lặp lại từng chữ của anh: "... Anh chính là của em rồi."
Giống như đang chơi trò đồ hàng, cô ghé vào tai anh thì thầm: "Điều này có nghĩa là gì?"
Đại diện cho sự chắc chắn, đại diện cho sự chiếm hữu, đại diện cho sự phó thác.
Đại diện cho việc, nếu có thể, anh nguyện ý biến thành một con cá được em nuôi.
Anh là của em.
Đối với Dư Qua, câu nói này mang những ý nghĩa đó. Có lẽ còn những ý nghĩa khác nữa, nhưng anh không giải thích, chỉ nhìn thẳng vào mắt Từ Y Đồng, hỏi: "Em nghĩ là gì?"
"Em thấy anh là dê vào miệng cọp đó." Cô hạ giọng đe dọa: "Là cá nằm trên thớt, mặc người xâu xé."
Dư Qua khẽ bật cười: "Vậy em định xẻ thịt anh thế nào?"
Bị nụ cười của anh làm cho ngẩn người, Từ Y Đồng ra lệnh: "Anh cười thêm cái nữa đi."
Dư Qua làm theo.
Từ Y Đồng như một đứa trẻ đang nghịch món đồ chơi mới, hoàn toàn đắm chìm trong đó: "Sau này mỗi ngày đều phải cười với em."
"Ừm."
"Hôn em một cái đi." Muốn thử xem giới hạn sự nghe lời của anh đến đâu, Từ Y Đồng đưa mặt sát lại, càng lúc càng được đằng chân lân đằng đầu.
Dư Qua cụp mắt cúi xuống, môi khẽ chạm vào dái tai cô.
Từ Y Đồng cảm thán: "Sao anh nghe lời thế?"
Anh không phản bác.
Sự nuông chiều của Dư Qua giống như một lời cổ vũ thầm lặng. Từ Y Đồng như chiếc la bàn cứ lắc lư trên người anh: "Có phải em nói gì anh cũng đồng ý hết không?"
Dư Qua ôm cô, tay vòng sau eo giữ cho cô dựa vững, tránh bị ngã: "Không phải."
Đó không phải câu trả lời cô muốn nghe, Từ Y Đồng bèn giả vờ không nghe thấy: "Tối nay không được đi, phải ở lại nhà em qua đêm."
Dư Qua ngồi yên không nhúc nhích, nhìn cô, không biết đang nghĩ gì.
Từ Y Đồng đang định nhắc anh, hôm nay là đêm Giao Thừa đó nha.
Dư Qua nói: "Được."
Từ Y Đồng nén cười, cười một lúc rồi mới quan tâm hỏi: "Anh đỡ hạ đường huyết chưa?"
"Đỡ rồi."
Cô lập tức bò dậy khỏi người anh.
Dư Qua theo bản năng kéo cô lại: "Đi đâu?"
"Siêu thị!" Từ Y Đồng trả lời thật to: "Em đi mua bể cá ngay đây!"
...
Cách khu nhà khoảng năm trăm mét có một trung tâm thương mại, tầng hầm B1 là một siêu thị lớn. Đúng vào dịp lễ, lại là giờ cao điểm tan tầm nên bên trong đông nghịt người. Từ Y Đồng đi phía trước, Dư Qua đẩy xe hàng theo sau.
Dạo chưa được bao lâu, cô đã chọn cả đống đồ ăn vặt, lấy thêm mấy con thú nhồi bông, xe đẩy hàng đã đầy được một nửa.
Từ xa nhìn thấy một dãy kệ hàng, Từ Y Đồng chạy thẳng tới đó.
Cô ngồi xuống rồi lại đứng lên, ngắm nghía từng bộ một hồi lâu, cuối cùng mới nhón chân lấy xuống hai bộ đồ ngủ nam, so sánh qua lại rồi giơ về phía Dư Qua: "Anh thích màu đen hay màu trắng?"
Dư Qua nói không cần: "Anh mặc bộ trên người là được rồi."
Đặt đồ về chỗ cũ, Từ Y Đồng lấy làm lạ: "Tối nay anh ở lại nhà em mà không định tắm rửa gì à?"
Dư Qua quả thực không có ý định đó, nhưng vẫn hỏi một câu: "Ngủ sofa nhà em thì cần phải tắm à?"
"Thì cũng không cần nhưng anh ngủ phòng khách đi chứ, ngủ sofa làm gì?" Từ Y Đồng nghi hoặc: "Hơn nữa không phải anh thích tắm nhất à?"
Dư Qua khựng lại: "Ai nói với em thế?"
"Tự em phát hiện đó chứ." Từ Y Đồng nói rất có cơ sở: "Em mới đến gaming house của các anh hai lần, mà cả hai lần đều thấy anh đang tắm."
Dư Qua: "..."
Từ Y Đồng cố gắng thuyết phục: "Không tắm sẽ có mùi đó, anh mua một bộ đi mà, cũng đâu phải đồ hở hang gì. Lát nữa cho vào máy giặt sấy khô là mặc được ngay, tiện lắm."
Không lại được với cô, Dư Qua đành lấy đại một bộ màu đen tuyền: "Bộ này đi."
Lúc này Từ Y Đồng mới hài lòng.
Khu này là khu bán đồ dùng hàng ngày, cô đi loanh quanh, hào hứng chọn khăn mặt, bàn chải đánh răng mới cho Dư Qua. Lại nhớ ra sữa tắm ở nhà sắp hết, đang định hỏi ý kiến anh thì quay lại đã thấy Dư Qua một tay đẩy xe hàng, tay kia đang gõ điện thoại.
Từ Y Đồng liếc thấy giao diện WeChat: "Anh đang chat với ai vậy?"
Dư Qua kín đáo cất điện thoại đi: "A Văn."
Cô "Ồ" một tiếng, không hỏi nhiều, lại tiếp tục đi chọn đồ.
Ánh mắt Dư Qua lại quay về màn hình điện thoại.
A Văn: [Tiểu Lương Lương cãi nhau với anh Huy rồi, anh Huy nói giải mùa Xuân cậu định lên sân hả?]
Fs: [Ừ.]
A Văn gọi điện tới.
Dư Qua đẩy xe hàng đến chỗ Từ Y Đồng có thể thấy được, rồi đi ra xa một chút mới bắt máy.
"Giải mùa Xuân còn nửa tháng nữa là khai mạc rồi đó!" Cậu ta la lên.
Dư Qua: "Tôi biết."
A Văn lắp bắp "cậu... cậu..." nửa ngày trời mà không nói được gì ra hồn, đành bỏ cuộc: "Thôi quên đi, cậu đang ở đâu vậy?"
"Có chuyện gì?"
"Khi nào cậu về, tôi nói chuyện trực tiếp với cậu."
"Hôm nay không về."
A Văn giả vờ hỏi bâng quơ: "Ở chỗ Từ Y Đồng hả?"
Dư Qua "Ừm" một tiếng.
Hiếm thấy im lặng một lúc, A Văn xác nhận lại: "Tối nay... không về thật hả?"
Dư Qua vẫn chỉ đáp hai chữ: "Không về."
"Hôm nay Giao Thừa đó, mai lại là sinh nhật Will nữa, lát nữa mười hai giờ có đi ăn Haidilao không? Cậu đưa cả Từ Y Đồng đến đi."
"Không đến đâu, các cậu tụ tập vui vẻ."
A Văn: "... Cứ thế muốn hưởng thụ thế giới hai người à?"
"Còn chuyện gì không, không có thì tôi cúp máy đây."
"Khoan đã, cậu đợi chút..." A Văn thở dài mấy hơi, cuối cùng vẫn phải hỏi: "Còn vụ phẫu thuật thì sao, thật sự không định làm à?"
Dư Qua vẫn luôn nhìn Từ Y Đồng ở phía xa, giọng nhàn nhạt: "Để sau tính."
Cô ôm một đống đồ trong lòng quay đầu lại, mắt đảo quanh tìm kiếm, dường như đang tìm anh. Dư Qua hỏi lại lần nữa: "Còn việc gì không?"
A Văn chậc lưỡi, chẳng hiểu anh đang vội cái gì: "Tôi nói thêm với cậu vài câu nữa."
Chưa đầy hai giây sau, Từ Y Đồng đã phát hiện ra anh, hớn hở chạy tới: "Em thấy có đôi vớ ngủ xinh lắm, anh đi đôi hình con nai, em đi đôi hình con thỏ nha!"
Dư Qua cúp luôn điện thoại của A Văn.
...
Đi chưa đến nửa tiếng mà Từ Y Đồng đã mua cả đống đồ, xe đẩy sắp không chứa nổi nữa. Đi ngang qua một cửa hàng đồ dùng thú cưng, cô lại vào định mua chút đồ cho Bobo.
Thấy Từ Y Đồng chọn đồ ăn vặt và đồ chơi đều có chứa bạc hà mèo, nhân viên đi bên cạnh tốt bụng nhắc: "Thường thì các bé mèo ngửi thấy bạc hà mèo sẽ rất hưng phấn, nhưng tần suất sử dụng tốt nhất không nên quá cao, nếu không cũng dễ bị lờn đó ạ."
"Em biết rồi ạ, cảm ơn chị."
Cuối cùng ra quầy thu ngân thanh toán, đồ đạc chất đầy hai túi ni lông lớn. Thấy Dư Qua xách túi lên, Từ Y Đồng vội giằng lấy: "Để em xách cho."
Anh không động đậy, cũng không nhường: "Nặng lắm."
Từ Y Đồng hơi do dự, không giành với anh nữa, lo lắng lầm bầm: "Tay anh bây giờ xách đồ nặng được không đó?"
Liếc cô một cái, Dư Qua nói: "Đã không sao rồi."
Đi được vài bước, Từ Y Đồng vẫn không yên tâm hỏi thêm: "À đúng rồi, anh đi bệnh viện khám chưa?"
Một đám trẻ con nô đùa chạy ngang qua, nhạc trong trung tâm thương mại rất lớn, giữa khung cảnh ồn ào, Dư Qua dường như không nghe rõ cô nói gì nên không đáp lại.
"Bác sĩ nói sao?" Từ Y Đồng hỏi lại lần nữa.
Giọng Dư Qua không lớn: "Hồi phục vài ngày là ổn thôi."
Từ Y Đồng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt rồi."
...
Mua sắm xong, về đến nhà trời đã tối.
Để chắc chắn Dư Qua tối nay không về được, Từ Y Đồng cố tình hỏi bâng quơ xem anh có ăn đồ nướng không. Được anh gật đầu, cô nhanh chóng dùng điện thoại đặt đồ nướng giao tận nơi. Giải quyết xong bữa tối, cô kéo Dư Qua đi lòng vòng, đem bộ đồ ngủ mới mua đi giặt sấy, rồi lại vào phòng ngủ cho khách thay bộ ga gối mới tinh. Hầu như toàn là anh làm, còn cô chỉ đứng bên cạnh chỉ tay năm ngón.
Trong nhà bật máy sưởi ấm áp, lúc làm việc Dư Qua đã cởϊ áσ khoác ngoài, bên trong là chiếc áo hoodie màu xám trắng.
Lúc Dư Qua cúi xuống trải ga giường, Từ Y Đồng lẻn ra sau lưng ôm lấy eo anh: "Bên trong anh còn mặc áo thun nữa đúng không?"
Vừa hỏi cô vừa định lén luồn tay vào trong sờ thử nhưng bị anh thẳng thừng chặn lại.
"Làm gì đó!"
Dư Qua không ngoảnh đầu lại, tiếp tục công việc đang làm, chỉ nói một câu: "Bên trong không mặc gì."
Từ Y Đồng lè lưỡi làm mặt quỷ với bóng lưng anh.
Không mặc thì thôi, cô còn ước gì anh không mặc ấy chứ, bây giờ chỉ có hai người bọn họ, Dư Qua làm bộ nghiêm chỉnh cho ai xem!
Đợi gần một tiếng đồng hồ, đồ nướng mới được giao tới.
Từ Y Đồng lấy đồ trong các túi ra, bày từng món lên bàn. Dư Qua hỏi: "Lát nữa còn ai tới sao?"
"Không có, chỉ có hai chúng ta thôi."
Dư Qua nhìn mấy lon bia trên bàn: "Mua nhiều bia vậy làm gì?"
Đương nhiên là để chuốc say anh, lát nữa có muốn đi cũng không đi nổi.
Trong lòng thì nghĩ vậy nhưng miệng Từ Y Đồng lại nói: "Ăn đồ nướng thì bia mới là linh hồn."
Nói là nói vậy, nhưng lúc ăn Từ Y Đồng vỗ trán một cái: "Ái chà, vừa nhớ ra hôm nay em tới tháng."
Nói rồi cô hết sức tự nhiên lấy một lon nước trái cây màu gần giống bia, đẩy hết mấy lon bia còn lại qua trước mặt Dư Qua.
Anh ăn uống cũng rất từ tốn, tốc độ không nhanh không chậm, nhai kỹ hết đồ ăn trong miệng rồi mới gắp món khác.
Từ Y Đồng lựa thời cơ cụng ly với anh, lon bia cạnh tay Dư Qua nhanh chóng vơi đi.
Theo ấn tượng của cô, tửu lượng Dư Qua không khá lắm, đợi anh uống thêm một chút, Từ Y Đồng giơ mấy ngón tay lên thử: "Đây là mấy?"
"3." Dư Qua nhíu mày, nói rành rọt từng chữ: "Anh không say."
Từ Y Đồng chống cằm: "Anh uống nhiều có khó chịu không?"
"Bia thì không sao lắm."
Sau khi lon bia thứ hai cạn sạch, tốc độ ăn của Dư Qua rõ ràng chậm đi trông thấy. Cảm thấy chắc là được rồi, Từ Y Đồng ngồi sát lại gần anh, ân cần hỏi han: "Giờ say chưa?"
Dư Qua dựa vào lưng ghế, không nhúc nhích, vẻ mặt vẫn như thường: "Em ăn xong chưa?"
"Ăn xong rồi."
Từ Y Đồng đang có ý đồ xấu, định sáp lại gần thì Dư Qua đột ngột đứng dậy, làm cô mất đà.
Từ Y Đồng ngẩn ra.
Cảnh tượng Dư Qua nổi cơn thú tính sau khi say như cô tưởng tượng đã không xảy ra, thay vào đó anh bình tĩnh dọn dẹp bãi chiến trường trên bàn ăn. Đậy nắp từng hộp nhựa, cho hết que xiên vào túi, xếp lại ngay ngắn mấy lon bia chưa uống hết.
Từ Y Đồng: "..."
Dọn dẹp xong xuôi, Dư Qua lại đi thẳng ra phòng khách. Từ Y Đồng ngơ ngác đi theo bên cạnh: "Anh định làm gì vậy?"
Dư Qua không thèm để ý.
Từ Y Đồng nhìn một phút, cuối cùng cũng hiểu ra hai chuyện.
Một là Dư Qua đúng là say rồi.
Hai là Dư Qua say rồi sẽ biến thành... cô lao công.
Anh nhặt từng chiếc gối ôm dưới sàn lên, kiên nhẫn gấp gọn chiếc chăn mỏng rồi bắt đầu tổng vệ sinh nhà cửa cho cô một cách đâu ra đấy.
Từ Y Đồng há hốc miệng, không hiểu sao lại thấy cảnh này cực kỳ buồn cười.
"Anh còn nhận ra em là ai không?" Từ Y Đồng chọc anh.
Dư Qua: "Từ Y Đồng."
Trả lời xong, anh vòng qua bàn trà, bắt đầu dỡ hai túi đồ lớn mua ở siêu thị ra, phân loại từng thứ một rồi giơ một con thú bông lên: "Đây là gì?"
"Minion."
"Để đâu?"
"Trên sofa."
Hiếm khi thấy bộ dạng này của Dư Qua, Từ Y Đồng nổi hứng trêu tiếp: "Dư Nặc là ai?"
Dư Qua: "Em gái anh."
"Vậy Trần Du Chinh?"
Anh ngẩng đầu, nghĩ một lát: "Không quen."
Từ Y Đồng không nhịn được cười: "Anh có bạn gái chưa?"
Anh đáp: "Có."
"Vậy anh có thích bạn gái anh không?"
Dư Qua nghiêm túc đáp: "Thích."
Rồi anh lại cầm một thứ khác lên hỏi: "Cái này là gì?"
"Bạc hà mèo." Từ Y Đồng cầm lấy: "Cái này cất đi đi, là đồ chơi mua cho mèo mà."
"Bạc hà mèo gì?"
Từ Y Đồng giải thích bừa: "Là thứ mà mèo thích nhất đó."
Cô hỏi đến nghiện: "Vậy anh là ai?"
"Dư Qua."
Từ Y Đồng sửa lại: "Là Tiểu Ngư."
Dư Qua "Ồ" một tiếng.
Cô lại cố tình hỏi một cách nghiêm túc: "Vậy Từ Y Đồng là ai?"
Dường như bị đứng hình giây lát, Dư Qua khẽ nhíu mày, giọng đột nhiên nhỏ hẳn đi, lặp lại lời cô vừa nói: "Tiểu Ngư..."
"Từ Y Đồng đâu phải Tiểu Ngư, anh nghĩ lại xem?"
Cô nén cười, ghé sát lại: "Từ Y Đồng là ai?"
Dư Qua quay đầu, bốn mắt nhìn nhau vài giây. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đôi mắt anh rất đẹp, tựa như mặt hồ sâu tĩnh lặng.
Tim Từ Y Đồng không dưng lại lỡ mất mấy nhịp, cô sững người, nghe anh nói: "Tiểu Ngư Bạc Hà."