Chương 49

Trong một thoáng, Từ Y Đồng thậm chí còn tưởng mình bị ảo giác quá chân thật.

Lẹt xẹt dép lê, cô hoảng hốt lao tới.

Lại gần rồi, Từ Y Đồng nén lại sự nôn nóng, hạ giọng hỏi: "Sao anh lại ở đây?"

Anh im lặng.

Từ Y Đồng quan sát Dư Qua. Quần áo màu đen càng làm tôn lên gương mặt tái nhợt quá mức của anh, như một bức tượng bị không khí lạnh đóng băng, ngay cả tròng mắt cũng không chuyển động, gần như chẳng có chút sinh khí nào.

"Đợi bao lâu rồi?"

"Dư Qua?"

Cô hỏi mấy câu nhưng anh chẳng có phản ứng gì.

Từ Y Đồng cuối cùng cũng chắc chắn, Dư Qua hiện giờ rất không ổn. Nhưng lại không biết đã xảy ra chuyện gì, cô lo lắng nhìn Dư Qua, đưa tay huơ huơ trước mặt anh: "Anh nói với em một câu được không?"

Để chống lại sự khó chịu, cảm giác của cơ thể dường như gặp phải trở ngại tạm thời. Màng nhĩ ù đi, đáy mắt Dư Qua phản chiếu hình ảnh Từ Y Đồng. Tựa như cách một lớp kính, cô đang mở miệng nói gì đó như không thành tiếng, anh nghe không rõ.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt giao nhau với cô, hàng mi Dư Qua khẽ động: "Từ Y Đồng."

Anh gọi tên cô bằng giọng trầm thấp, như đang nói mê. Sự mệt mỏi vẫn chưa tan, cơ thể Dư Qua quá nặng nề, anh cảm thấy rất mệt.

"Em đây, em đây." Từ Y Đồng nắm lấy tay anh, vội đáp lại hai tiếng.

Dư Qua cảm thấy mình khẽ run lên.

Nơi cô chạm vào mang đến một chút hơi ấm, hơi nóng yếu ớt men theo dây thần kinh dưới da, từ từ lan ra toàn thân. Chỉ trong vài giây, nhưng lại khiến trái tim anh đập mạnh, tất cả các giác quan tê liệt dường như sống lại. Tầm mắt bắt đầu tập trung, hơi ấm quay về cơ thể, không khí trong lành thi nhau tràn vào l*иg ngực.

Khoảnh khắc tri giác hồi phục, tay Dư Qua vô thức siết chặt, như người đang tự cứu mình cuối cùng cũng vớ được tấm ván nổi, anh nắm chặt lấy tay cô.

Từ Y Đồng bị nắm hơi đau, nhưng cố nén không thể hiện ra, cô gọi tên anh: "Anh ổn không?"

Hồi phục một chút, Dư Qua mới lấy lại được giọng nói, chậm rãi đáp: "Vẫn ổn."

Phát hiện Từ Y Đồng vì chiều theo động tác của mình mà cơ thể phải hơi nghiêng về trước một cách không tự nhiên, Dư Qua nhận ra mình đã dùng sức quá mạnh, làm đau cô rồi. Anh lập tức cứng nhắc rút tay về.

Ngược lại, Từ Y Đồng bước tới một bước, đến gần anh hơn, bàn tay ấm áp nắm lấy tay anh: "Anh sao vậy?"

"Bị hạ đường huyết." Dư Qua cố gắng hết sức để giọng mình nghe thật bình thường: "Người hơi khó chịu một chút."

Hóa ra là vậy, thảo nào sắc mặt kém thế, tâm trạng bất an của Từ Y Đồng cuối cùng cũng dịu lại. Cô nhanh chóng lục khắp các túi trên người, phát hiện không mang theo đồ ăn, liền quay người: "Đi, về nhà em trước đã."

Hai người vẫn đang nắm tay, Dư Qua dễ dàng bị Từ Y Đồng kéo đi.

Về nhà.

Ngoài Dư Nặc ra, chưa từng có ai nói với anh câu này.

Cô đi phía trước, bước chân hơi vội, Dư Qua im lặng để cô nắm tay kéo đi theo sau.

...

Chủ nhà rõ ràng đã rời đi rất vội vàng, cửa phòng ngủ và phòng sách đều mở hé, mấy ngọn đèn trong phòng khách cũng chưa tắt, máy sưởi chạy hết công suất. Một chiếc dép lê nằm chơ vơ cạnh ghế sofa, trên thảm vứt bừa bãi mấy cái gối ôm, bên dưới còn đè lên cả tay cầm chơi game, thậm chí có cả khăn quàng cổ, truyện tranh. Trên bàn trà nhỏ, nến thơm vẫn chưa tắt, bên cạnh là bộ lego đang xếp dở dang.

Đây là lần thứ hai đến, Dư Qua vẫn giữ phép lịch sự không nhìn ngó lung tung. Nhưng những nơi trong tầm mắt đều tràn ngập dấu vết của cô, bừa bộn thành một mớ. Vậy mà anh lại cảm thấy ấm áp một cách khó hiểu.

Mùi hương trong nhà cô, anh đã ghi nhớ từ lần trước.

Dư Qua nghĩ có lẽ mình rất thích mùi nến thơm mà Từ Y Đồng dùng, mùi hương này lan tỏa khắp căn phòng, khiến anh bất giác cảm thấy an toàn, đến nỗi tâm trạng vốn bị dồn nén cũng được thả lỏng.

Anh cúi người, nhặt hết những thứ rơi vãi trên sàn giúp cô.

Từ Y Đồng vừa từ phòng chứa đồ ăn vặt bước ra thì thấy Dư Qua đang lẳng lặng dọn dẹp.

Ngượng ngùng trong giây lát, cô bước tới, xé vỏ một viên kẹo sữa nhét vào miệng Dư Qua, trách móc: "Người không khỏe thì đừng làm việc nữa." Rồi Từ Y Đồng ấn anh ngồi xuống ghế sofa.

Cảm thấy như ngồi lên vật gì đó, Dư Qua rút ra, là một chiếc vớ của cô. Anh khựng lại rồi lại mò mẫm, rút ra thêm một cái...

Từ Y Đồng giật phắt lấy, động tác nhanh đến kinh người.

"Cái này là của hôm qua!" Cô nhấn mạnh.

Hoàn hồn lại, Dư Qua chuyển mắt sang bên cạnh, "Ồ" một tiếng.

Mặt cô hơi ửng đỏ, có chút mất tự nhiên nói: "Em quên giặt mất rồi."

Dư Qua điềm tĩnh gật đầu.

Từ Y Đồng cảm thấy hình tượng của mình trước mặt anh coi như xong: "Em đi giặt ngay đây."

Bực bội trong phòng giặt một hồi, Từ Y Đồng mới lề mề đi ra.

Ngồi xuống cạnh Dư Qua, liếc nhanh anh một cái, Từ Y Đồng nói vòng vo: "Bình thường em không lười thế đâu, không có vứt lung tung mấy cái..." Cô cân nhắc dùng một từ nghe có vẻ nhã nhặn hơn: "...áσ ɭóŧ nhỏ này đâu."

Dư Qua cảm thấy mình nên giải thích một câu, bèn vô cùng bình tĩnh ngắt lời cô, giọng nói cũng chẳng hề dao động: "Anh không nhìn rõ."

Thấy anh nghiêm túc như vậy, tật xấu thích trêu người của Từ Y Đồng lại tái phát, cô cố tình xuyên tạc: "Vậy thì càng không thể cho anh xem được."

Dư Qua quả nhiên không nói gì nữa.

Mỗi lần cô đùa kiểu này, anh gần như chẳng bao giờ đáp trả.

Từ Y Đồng lại nhìn anh thêm một lúc, trong lòng có bao nhiêu câu hỏi muốn hỏi, nhưng cuối cùng chỉ nói: "Anh đỡ hơn chưa?"

Dư Qua gật đầu, bắt đầu nhìn trang phục của cô.

Áo khoác dạ lớn màu xám, cúc áo bung mở, bên trong là một chiếc áo khoác ngủ bằng nhung san hô màu trắng hồng, chiếc mũ rộng của áo ngủ bị ép vào cổ áo khoác ngoài, trông vừa lộn xộn lại vừa ấm áp.

Anh hỏi: "Sao lại mặc thế này?"

"Em vội mà." Từ Y Đồng nhích lại gần một chút, nhìn anh chăm chú: "Vừa nãy A Văn gọi cho em, nói không biết anh chạy đi đâu, cũng không nghe máy, làm em sợ muốn chết."

Môi mấp máy, cuối cùng cô vẫn thăm dò hỏi: "Anh gặp chuyện gì không vui à?"

Dư Qua nhìn Từ Y Đồng, đáp: "Gặp một người."

Cô dè dặt hỏi: "Nam hay nữ?"

"Mẹ anh."

Từ Y Đồng sững người, vô thức ngồi thẳng dậy. Trong phòng nhất thời im lặng, cô không biết có nên hỏi tiếp hay không. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn trà reo lên, Từ Y Đồng cầm lên, thấy là Dư Nặc gọi đến.

Cô bật luôn loa ngoài: "Alô?"

Dư Nặc: "Chị dâu, anh em có ở chỗ chị không ạ?"

Bị cách gọi này làm cho... Từ Y Đồng cắn môi: "Anh ấy đang ở cạnh chị."

"Vậy thì tốt rồi." Dư Nặc ngập ngừng: "Bây giờ em nói chuyện với anh ấy một lát có tiện không ạ?"

"Được, em đợi chút." Từ Y Đồng đưa điện thoại cho Dư Qua.

Anh nhận lấy, cũng không tắt loa ngoài. Từ Y Đồng chỉ ra xa, dùng khẩu hình miệng hỏi: Em ra ban công nhé?

Dư Qua lắc đầu.

"Anh?"

Dư Qua lạnh nhạt lên tiếng: "Em cho bà ấy vay bao nhiêu?"

"Em..." Dư Nặc ấp úng hồi lâu: "... Không nhiều đâu ạ, chỉ mấy vạn thôi."

Hai đầu điện thoại im lặng một lúc, Dư Qua hỏi: "Chuyện từ khi nào?"

Giọng Dư Nặc nhỏ hẳn đi: "Khoảng tháng Ba, tháng Tư năm nay ạ."

Từ Y Đồng ngồi bên cạnh, luôn cảm thấy dường như Dư Qua đang rất tức giận nên Dư Nặc mới phải cẩn thận như thế. Nhưng thực tế giọng anh chỉ hơi lạnh nhạt một chút, chẳng khác gì bình thường, thậm chí còn có phần mệt mỏi. Sao ngay cả em gái cũng sợ anh ấy thế nhỉ?

Lơ đãng nghĩ ngợi một hồi, đợi đến khi cuộc gọi kết thúc, Từ Y Đồng hỏi: "Mẹ anh hôm nay đến tìm anh vay tiền à?"

"Không phải." Dư Qua trả điện thoại cho cô.

Từ Y Đồng: "Vậy bà ấy đến làm gì?"

"Trả tiền." Anh chậm rãi nói hai từ.

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán, Từ Y Đồng sáp lại gần, ôm lấy eo anh, ngây thơ hỏi: "Vậy lần này bà ấy về là định... bồi thường cho hai anh em ạ?"

"Ngày mai bà ấy đi rồi."

Lúc nói câu này, vẻ mặt, ánh mắt của Dư Qua đều rất bình thản, dường như chẳng hề bận tâm. Nhưng không hiểu sao Từ Y Đồng lại nhớ tới lần trước Dư Qua đưa cô về, trên xe cô vô tình liếc thấy một cuộc gọi trên điện thoại anh, tên lưu là "Mẹ".

"Anh học cấp hai."

Từ Y Đồng không lên tiếng, lặng lẽ áp đầu vào ngực anh, đợi anh nói tiếp. Cô nghe thấy nhịp tim anh đập đều đều, nghe thấy giọng kể không chút oán giận hay cảm xúc của Dư Qua: "Dư Tương nɠɵạı ŧìиɧ, bà ấy liền bỏ đi."

"Vậy anh có trách bà ấy không?"

"Cũng bình thường." Khi anh có đủ khả năng rời đi, lựa chọn của anh cũng giống như Giang Lệ.

Sau khi lớn lên, Dư Qua không còn nhớ lại chuyện thời thơ ấu nữa, nên những ký ức đó chỉ còn là những mảnh vụn rời rạc. Dư Tương say khướt, Giang Lệ suy sụp, họ cãi vã điên cuồng, còn anh như một người ngoài cuộc, lặng lẽ nhìn họ phát điên.

Những chuyện này từng khiến anh rất đau khổ, nhưng hôm nay khi kể cho Từ Y Đồng nghe, Dư Qua nhận ra trong lòng mình đã chẳng còn cảm giác buồn bã nào nữa.

"Bà ấy đi là phải."

Nhẹ nhàng bâng quơ như đang trần thuật sự thật, cũng như đang tự thuyết phục bản thân.

Nến thơm trên bàn trà đang dần tan chảy, thỉnh thoảng lại nổ tí tách khe khẽ. Từ Y Đồng áp mặt vào lòng anh, rất lâu không cử động. Cảm nhận được sự lo lắng của cô, Dư Qua từ từ đưa tay lên, ôm lấy lưng cô, nhẹ nhàng xoa nhẹ.

"Tiểu Ngư." Cô đột nhiên gọi anh như thế.

"Ừm."

"Dù thế nào thì em cũng sẽ không đi đâu."

Dư Qua cụp mắt, ngón tay chạm vào cằm Từ Y Đồng, muốn nhìn rõ biểu cảm của cô lúc nói câu này nhưng lại bị cô né đi.

"Sao cứ cúi đầu thế?" Anh hỏi.

"Anh khóc đấy à?" Từ Y Đồng hỏi.

"Không có."

Lúc này cô mới dám nhìn anh.

Vẫn chẳng khác gì trước đây, một gương mặt anh tuấn, mí mắt mỏng, lúc không có biểu cảm gì trông rất cao ngạo. Vì vậy, chỉ cần anh cười lên là sẽ khiến người ta cảm thấy đặc biệt dịu dàng.

Dư Qua chắc chắn không biết, cô thích ngắm anh cười biết bao nhiêu.

Một sự thôi thúc đột nhiên dâng lên trong lòng, Từ Y Đồng dạng chân ngồi lên đùi Dư Qua, nâng mặt anh lên, nghiêm túc hỏi: "Tiểu Ngư, anh có muốn vào ở trong bể cá không?"

Từ Y Đồng cúi xuống, trân trọng hôn lên tóc mái anh: "Nếu anh đồng ý, em sẽ mua cho anh một cái."

"Sau này em nuôi anh, sẽ luôn ở bên cạnh anh." Từ Y Đồng kiên nhẫn lặp lại: "Em sẽ không đi đâu hết."

Dư Qua lặng lẽ tự cảnh báo trong lòng. Đây chỉ là lời nói đùa thuận miệng của cô thôi, không phải lời hứa hẹn.

Thấy anh im lặng, Từ Y Đồng hỏi: "Anh đang nghĩ gì vậy?"

Vẻ mặt Dư Qua rất lý trí nhưng giọng lại khàn đi: "Em nói thật à?"

"Nói thật."

Dù cô đã trả lời như vậy, anh vẫn không muốn đáp lại trực diện.

Từ Y Đồng lại nghĩ ra cách khác, giả vờ nói nhẹ nhàng: "Hay là thế này, chúng ta oẳn tù tì, một ván quyết định thắng thua. Nếu anh thua, sau này sẽ thuộc về em, được không?"

Trước khi Từ Y Đồng ra, Dư Qua hỏi: "Em định ra gì?"

"Anh còn định gian lận hả?" Tuy trêu anh như vậy nhưng cô vẫn trả lời: "Em định ra kéo."

"Ừm."

"Rồi, vậy 3... 2... 1."

Đếm xong, Từ Y Đồng xoè ra hai ngón tay.

Nhìn rõ tay Dư Qua ra bao, cô đắc ý, làm động tác "cắt cắt" vào lòng bàn tay đang mở của anh: "Anh thua rồi."

"Em rất tôn trọng ý muốn của anh đấy nhé, là tự anh muốn thua em đó." Từ Y Đồng cười nói: "Chịu chơi chịu thua nha."

"Được."

Cô từ từ dẫn dụ: "Được cái gì nào?"

Anh không có phản ứng gì khác, chỉ nói: "Mua bể cá."

Trong hơn mười năm dài đằng đẵng, Dư Qua chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày trong tương lai, anh lại dễ dàng giao phó bản thân cho một người khác như thế.

Dư Qua nhìn sâu vào mắt Từ Y Đồng, nói với cô: "Nếu em cần, anh là của em."