Đồng đội nhiều năm.
Giọng nói quen thuộc này.
Hơi thiếu kiên nhẫn này.
Dù có hoá thành tro, Roy cũng nhận ra được.
Anh thậm chí còn tưởng tượng ra được lúc Dư Qua nói câu này, chắc chắn là đang trưng cái bản mặt lạnh như tiền không chút cảm xúc...
Sự im lặng bất thường kéo dài ít nhất nửa phút, không một ai lên tiếng, chỉ còn tiếng lạch cạch gõ bàn phím.
Từ Y Đồng liếc nhanh Dư Qua, anh vẫn tiếp tục chơi game, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Cô không khỏi thầm phục khí chất và sự bình tĩnh của Dư Qua.
Mãi cho đến khi không khí gượng gạo lắng xuống, chỉ có giọng vịt đực kia hình như não chưa kịp phản ứng, hỏi: "Cậu là Fish? Đừng đùa nữa, anh em."
Dư Qua lại tắt mic của cậu ta.
Roy cười khan hai tiếng, cố tỏ ra như không có gì xảy ra: "Không sao, ổn mà."
Dư Qua "Ừm" một tiếng.
Roy cũng bình tĩnh "Ừm" một tiếng, tiếp tục đi đường như gió thoảng mây trôi.
Ổn mà.
Chẳng phải là đánh thay cho gái sao? Chẳng phải là Fish chơi cùng gái tạo không khí lãng mạn sao? Chẳng phải là... Roy khẽ thở hắt ra.
Nội tâm bắt đầu gào thét loạt bình luận.
“Không phải chứ, không phải chứ, không phải chứ ông bạn, cậu tối muộn chạy tới làm người chơi thay cho Từ Y Đồng à, rốt cuộc hai người là thế nào vậy? Bọn tôi cũng là một phần trong trò tiêu khiển tình thú của hai người hả? Đã thế này rồi xin hỏi cậu còn giả vờ cái gì nữa hả?” Thôi bỏ đi, câu nào cũng không dám hỏi.
Mãi đến khi Y Y kéo tay anh một cái, Roy mới tắt mic của mình.
Đặt điện thoại sang một bên, Y Y lộ vẻ kinh ngạc: "Sao Fish lại ở cùng Đồng Đồng?"
"Hỏi thừa." Roy khó hiểu: "Thế em nói xem sao bây giờ anh lại ở cùng em."
Y Y hỏi tới: "Họ yêu nhau rồi à?" Cô vừa lướt vội vòng bạn bè của Từ Y Đồng, cũng không thấy công khai gì cả.
Bây giờ rốt cuộc là tình hình gì đây?
Roy: "Không biết, dù sao cũng không ai báo cho anh."
"Dưa" đã dâng tận miệng rồi, Y Y thật sự không còn lòng dạ nào chơi game, thúc giục anh: "Anh hỏi thử xem."
Nhìn cô một cái, Roy tỏ vẻ em đừng gây chuyện nữa: "Anh nào dám."
"Nhát chết đi được." Lườm anh một cái, Y Y lại hỏi: "Fish thích Đồng Đồng à?"
Roy hết cách: "Anh làm sao biết được! Bọn anh riêng tư có bao giờ nói mấy chuyện này đâu."
...
Trong bầu không khí có phần ngượng ngùng, trò chơi vẫn tiếp tục.
Từ Y Đồng bị vạch trần, không thể giả vờ được nữa, đành ngoan ngoãn đứng bên cạnh xem. Không dám gây ra tiếng động, cô lấy một quả dâu tây, ăn từng miếng nhỏ, còn ân cần hỏi Dư Qua: "Anh có muốn ăn dâu tây không?"
"Để lát nữa ăn." Dư Qua nói.
Đột nhiên, người đi đường trên lên tiếng: "Vậy hai người đang..." Anh ta tổng kết, định nghĩa chuyện này là: "Hẹn hò à?"
Anh ta cứ thế buột miệng hỏi thẳng ra, khiến Từ Y Đồng thực sự bị sốc, quả dâu tây cắn dở trong miệng cũng quên nuốt xuống.
Gần như ngay lập tức, Roy đứng ra mắng anh ta: "Không phải chứ, Hổ Tử, cậu đúng là hổ báo thật hả? Chuyện này có thể tuỳ tiện hỏi sao?"
Đại Hổ "Ồ" một tiếng: "Tôi chỉ tò mò thôi, Fish dùng acc của bạn cậu làm gì?"
"Liên quan đếch gì đến cậu, đàn ông con trai mà nhiều chuyện thế, cậu là ai chứ, Fish thân với cậu lắm à, cậu ấy chơi acc của ai thì liên quan gì đến cậu." Roy giả bộ tiếp tục chửi xối xả vào mặt anh ta rồi vểnh tai lên nghe.
Đại Hổ bình thản: "Thôi được rồi, không phải cậu nhắn tin bảotôi hỏi à."
"..."
Roy suýt nữa không giữ được bình tĩnh.
Rồi một câu nói càng khiến anh khó giữ bình tĩnh hơn xuất hiện.
"Cô ấy là bạn gái tôi."
Trả lời xong câu hỏi của Đại Hổ, Dư Qua liền tắt mic của mình, chuyên tâm chơi game.
Một câu nói nhẹ như mây bay nhưng sức sát thương cực lớn.
Cả đội im lặng trong giây lát, Y Y dường như đột nhiên bị sặc, bắt đầu ho sặc sụa.
Ngay cả Từ Y Đồng cũng ngẩn người. Anh vậy mà cứ thế thừa nhận, không chút do dự.
Bao gồm cả cô, người trong cuộc, tất cả mọi người đều trưng ra bộ mặt kinh ngạc, chỉ có Hổ Tử vẫn bình tĩnh, không chút cảm xúc thốt lên một câu: "Crazy."
Cùng lúc đó, điện thoại của Từ Y Đồng đặt trên bàn sáng lên.
Một loạt tiếng ding ling kuang lang, tiếng thông báo tin nhắn vang lên liên tục, thanh thông báo liên tục nhảy ra các hộp thoại mới, toàn bộ là tin nhắn oanh tạc của Y Y.
Từ Y Đồng vội cầm điện thoại lên, tắt chế độ im lặng, lòng thấp thỏm hỏi: "Chúng ta cứ nói thẳng ra vậy à, không giấu nữa sao?"
Nói không vui là giả... nhưng mà, cô vẫn lo lắng việc công khai có ảnh hưởng đến anh không.
Dư Qua: "Không cần, tại sao em lại muốn giấu?"
Do dự một chút, Từ Y Đồng cuối cùng cũng nói ra điều cất giấu trong lòng: "Lần trước em đến gaming house của các anh, hình như thấy có quy định, nói là không cho các anh yêu đương... Không sao thật chứ?" Nên cô vẫn luôn tò mò tại sao Roy lại có thể hẹn hò với Y Y.
Dư Qua nghĩ một lát: "Đó là quy định của đội trẻ."
Bọn họ thì không.
"Đội trẻ?"
"Hợp đồng của họ rất ngắn, tuổi đời nhìn chung khá nhỏ." Dư Qua ngừng lại một chút: "Thích yêu qua mạng."
"Yêu qua mạng thì sao?" Cô vẫn không hiểu.
"Dễ bị đối phương đăng lên mạng."
Nghe nhiều chuyện tầm phào kiểu này, Từ Y Đồng lập tức hình dung ra được, nói tiếp: "Ảnh hưởng không tốt?"
"Ừm."
Cô vội vàng đảm bảo: "Anh yên tâm, em sẽ không bóc phốt anh lên mạng đâu."
Dư Qua: "..."
Trả lời xong một chuỗi tin nhắn dài của Y Y, thoát ra, theo thói quen làm mới danh sách, Từ Y Đồng lúc này mới phát hiện Trần Du Chinh nửa tiếng trước đã gửi cho cô ba cái biểu tượng cảm xúc giống hệt nhau.
Sáu chữ lớn: Ngầu bá cháy, nổ tung trời.
Không biết nó lại lên cơn thần kinh gì, Từ Y Đồng đảo mắt một vòng.
Conquer: [Không nói gì giả vờ làm cao thủ à?]
Vốn không định để ý đến nó, nhưng nghĩ lại vẫn thấy cạn lời, Từ Y Đồng trước khi đóng khung chat liền mắng một câu: [Thượng Hải không có trại tâm thần nào chịu thu nhận em à?]
Kết quả là nó trả lời ngay lập tức.
Conquer: [Có người nói với em, chị đang hẹn hò với Fish?]
Ngay sau đó lại là một biểu tượng cảm xúc: [Bà nội tôi bị tai biến cũng không nói năng hồ đồ như vậy.]
Từ Y Đồng im lặng gõ vài chữ, không chắc nên trả lời thế nào, đành giơ điện thoại lên trước mặt Dư Qua: "Vậy em thừa nhận nhé!"
Dư Qua tranh thủ liếc qua: "Anh nói với Dư Nặc rồi."
"Ồ... thảo nào." Từ Y Đồng ho khan một tiếng, cố nén khoé miệng đang nhếch lên. Anh cũng thật là, sao lại không giữ được bí mật hơn cả cô thế này...
Nhớ lại bộ dạng khoe khoang chết tiệt của Trần Du Chinh trước mặt mình lúc trước, Từ Y Đồng cười lạnh hai tiếng, trả lời một cách cao ngạo: [Thì sao? Liên quan đến em chắc.]
Conquer: [Chị dám thế cơ à, Từ Y Đồng? Thật là phóng đại.]
Trân Trân: [Sao nào? Em cũng rất tò mò tại sao chị lại ngầu như vậy đúng không, được thôi, thế này đi, em chuyển cho chị năm trăm tệ, chị sẽ cân nhắc kể cho em nghe câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp của bọn chị.]
Nó lại bắt đầu gửi tin nhắn thoại: "Em đây không có hứng thú với câu chuyện tình yêu tuổi trung niên của các người."
Cái giọng điệu sắp chết này nghe thôi đã thấy tức rồi, Từ Y Đồng cũng dùng tin nhắn thoại chửi lại: "Vậy em nhắn tin cho chị làm gì, tìm chửi à?"
Trần Du Chinh: "Bảo bạn trai chị bỏ chặn WeChat của em đi."
Không thể phủ nhận, ba chữ "bạn trai chị" khiến Từ Y Đồng thầm sướиɠ rơn cả nửa ngày.
"Vậy à, đáng thương thật." Đuôi cô sắp vểnh lên tận trời rồi, nhấn giữ thanh ghi âm ờ ờ ờ ờ một hồi, rồi nói: "Chị phải chơi game với bạn trai chị rồi, còn em thì cứ ngoan ngoãn ở trong danh sách đen đi nhé, tạm biệt."
...
Không cần phải đối phó với họ nữa, Từ Y Đồng cuối cùng cũng có thể chuyên tâm ngắm nhìn Dư Qua.
Lúc chơi game anh rất tập trung, mắt gần như không rời khỏi màn hình máy tính. Cô gục đầu lên bàn học, hai tay đan vào nhau, chống cằm, quan sát kỹ thói quen nhấn phím của anh ở cự ly gần.
Ngón tay Dư Qua rất dài, ngón giữa giữ phím W, sẽ dùng ngón áp út để luân phiên nhấn Q và A. Trong những khoảng thời gian trống khi biến về hoặc di chuyển, anh thỉnh thoảng sẽ thả lỏng chuột và bàn phím, xoa cổ tay hoặc vẩy nhẹ tay.
Chỉ những động tác đơn giản như vậy thôi mà Từ Y Đồng nhìn đến sắp chảy nước miếng. Nếu đẹp trai là một loại cảm giác, thì Dư Qua hoàn toàn ở đẳng cấp làm chồng... không đúng, Từ Y Đồng tự mãn nghĩ, bây giờ anh chính là chồng cô rồi mà.
Cô chợt nhận ra động tác xoa cổ tay của anh hơi thường xuyên, không khỏi quan tâm: "Tay anh lại đau à?"
Dư Qua dừng động tác, phủ nhận: "Không có."
"Ồ ồ." Cô yên tâm, lại tiếp tục nhìn anh chằm chằm.
Không biết tự lúc nào, một ván game đã kết thúc trong sự mê trai của Từ Y Đồng.
Roy hỏi: "Còn chơi nữa không?"
Dư Qua dùng ánh mắt hỏi Từ Y Đồng.
Cô gật đầu, vẫn chưa xem đủ, còn muốn tiếp tục xem anh chơi.
Từ Y Đồng thấy trán và cổ anh hơi đổ mồ hôi: "Anh nóng lắm à? Em đi chỉnh nhỏ lò sưởi nhé?"
"Không nóng."
Roy ho một tiếng, cắt ngang họ: "Sao nào, chơi cái khác đi? Vừa hay có mấy đứa bạn cũng đang đợi."
"Tuỳ." Dư Qua đáp.
Roy: "Được, tao tạo phòng, 5v5 ARAM kèo lì xì, qua YY* không?"
*YY: phần mềm chat voice phổ biến ở TQ.
Lần trước Từ Y Đồng đã từng vào YY của họ, đăng nhập tài khoản của mình, lịch sử kênh vẫn còn lưu, lần này liền trực tiếp vào. Họ vẫn đang đợi bạn, cô vào kênh phụ mà Roy nói rồi treo máy ở đó, không để ý nữa.
"ARAM kèo lì xì là sao?" Từ Y Đồng hỏi.
Dư Qua: "Hai bên đều là tướng ngẫu nhiên, người gây sát thương thấp nhất phải phát lì xì."
"Đánh bạc à?" Từ Y Đồng ngạc nhiên: "Anh mà cũng chơi cái này với họ?"
"Chơi rất ít."
"Vậy anh có thua không?"
Dư Qua trả lời khách quan: "Chưa từng thua."
Hai người đang nói chuyện phiếm, máy tính đột nhiên truyền đến giọng một người đàn ông “Ở đâu ở đâu”, giọng không lớn, lập tức biến mất.
Từ Y Đồng cũng không để tâm, tiếp tục nói chuyện với Dư Qua: "Kèo lì xì nghe cũng thú vị đấy."
"Anh hơi mệt rồi, lát nữa em chơi nhé?"
Từ Y Đồng xua tay: "Vậy thì các anh đều lợi hại như thế, em chắc chắn là đội sổ rồi, khác gì tặng tiền cho mọi người đâu."
Dư Qua nghĩ một lát: "Anh phát thay em."
Trong loa lại vang lên tiếng "pụp" kỳ lạ, Từ Y Đồng thấy lạ: "Tiếng gì vậy." Cô ghé sát lại, kiểm tra loa, mắt liếc qua rồi khựng lại.
Trong phòng YY, không biết từ lúc nào đã nhảy vào hơn chục cái nick. Toàn bộ là nick có biểu tượng màu vàng (thường là admin hoặc thành viên cấp cao), tất cả đều tự giác tắt mic. Im lặng như tờ, đến nỗi cô hoàn toàn không nhận ra.
Đây... là tình huống gì? Từ Y Đồng hỏi: "Sao đông người thế, đều là bạn của các anh à?"
Cô vừa hỏi xong, gần như cùng lúc, có người lên tiếng chào hỏi: "Đúng rồi, bọn anh đều là người của OG, trước đây có phải đã gặp em ở lễ kỷ niệm không nhỉ, chị dâu."
"Chào chị dâu, hai người cứ tiếp tục nói chuyện, coi bọn anh như không khí là được."
Lại một người khác: "Nghe nói Hỉ ca có người yêu rồi, bọn anh qua hóng chút, chào chị dâu."
"Bọn anh không nghe thấy gì hết." Còn có người nghiêm túc bổ sung.
Không khí lập tức trở nên náo nhiệt.
Cả đám người không nhịn được cười nhưng vẫn cố tỏ ra lịch sự chào hỏi, bên trái một câu “chị dâu”, bên phải một câu “chào chị dâu”, trực tiếp gọi đến mức Từ Y Đồng đỏ cả mặt.
Dư Qua: "Em quên tắt mic rồi."
Từ Y Đồng xấu hổ chết đi được, lao tới, luống cuống tay chân tắt mic của mình.
Bị kí©h thí©ɧ một trận, giọng cô lạc cả đi: "Hoá ra con trai các anh cũng nhiều chuyện thế này à."
Dư Qua khoé môi nhếch lên một độ cong nhỏ: "Không cần để ý đến họ."
Vì tình tiết bất ngờ này, mãi cho đến khi trận đấu bắt đầu, Từ Y Đồng không mở mic thêm lần nào nữa.
Giữa chừng cô ra ngoài rót cốc nước, lúc quay lại phát hiện Dư Qua đã thoát tài khoản game của cô, đổi thành tài khoản phụ của anh, Squidward.
Từ Y Đồng "Ể" một tiếng: "Không chơi acc của em nữa à?"
Suy nghĩ vài giây, anh giải thích: "Acc này của anh đủ tướng."
...
Roy biết Từ Y Đồng muốn chơi kèo lì xì, cũng khuyên cô thử một ván. Để công bằng, mọi người nhất trí đồng ý sát thương cuối cùng của cô có thể nhân đôi, nhân ba cũng được hoặc nhân năm.
Ai cũng khuyên cô, vừa hay ván đầu lại nhận được Lux, một vị tướng có tạo hình đẹp mắt, Từ Y Đồng trước đây từng chơi qua, cảm thấy tướng này không khó lắm, thế là đành cứng rắn nhận lời.
Trước khi trận đấu bắt đầu, có người gọi cô: "Chị dâu."
Từ Y Đồng vẫn chưa quen với cách gọi này: "Đừng đừng, khách sáo quá, gọi em là Tiểu Từ được rồi."
"Ồ, Tiểu Từ." Người đó nghe lời răm rắp: "Em không kết bạn với mọi người à?"
"Gì cơ?"
"Vừa nãy bọn anh kết bạn với em, thấy em đổi acc luôn. Đừng hiểu lầm nhé, bọn anh kết bạn không có ý gì khác đâu, chỉ để tiện sau này chơi cùng thôi."
Từ Y Đồng vội vàng giải thích: "Em không thấy mọi người kết bạn với em, đổi acc là vì Dư Qua nói acc của anh ấy nhiều tướng hơn."
Người đó cười gượng hai tiếng, im lặng.
Tắt mic, Từ Y Đồng khẽ hỏi Dư Qua: "Lúc nãy anh thoát acc em có thấy không?"
Nhìn lại cô, anh tùy tiện nói: "Không để ý."
Từ Y Đồng không tin, cười như không cười, chọc chọc vào eo anh: "Anh ghen à?"
Không vội trả lời cô, Dư Qua uống một ngụm nước.
Mắt Từ Y Đồng sáng lấp lánh: "Có phải không, em muốn nghe sự thật."
Dư Qua cuối cùng cũng "Ừm" một tiếng.
"Ồ... Anh quản em cũng chặt ghê." Từ Y Đồng không nhịn được cười, sung sướиɠ cảm thán: "Tính chiếm hữu mạnh thật đó."
Dư Qua không phủ nhận.
...
Lẫn trong một đám tuyển thủ chuyên nghiệp, lại còn phải so sánh sát thương với họ, Từ Y Đồng áp lực cực lớn. Lần này đổi lại là Dư Qua ngồi bên cạnh cô, xem cô chơi. Thỉnh thoảng chỉ cô cách dùng kỹ năng.
"Cứu mạng, có người muốn gϊếŧ em." Từ Y Đồng thỉnh thoảng lại hét lên thảm thiết.
Anh chỉ huy: "Lùi về đi."
Cô luống cuống lên là không tìm thấy mình ở đâu nữa, click loạn xạ, lao thẳng vào mặt đối phương.
Dư Qua bất lực, hơi nhổm người dậy, tay phủ lên tay cô, giúp cô di chuyển chuột.
Tư thế mờ ám như vậy, đổi lại là bình thường chắc chắn Từ Y Đồng sẽ tim đập loạn xạ. Tiếc là bây giờ đầu óc cô chỉ toàn là farm sát thương, hoàn toàn không có tâm trí để ý đến những hành động nhỏ của Dư Qua.
Anh phát hiện chuột cô click rất nhanh, Lux nhảy lên nhảy xuống, sắp co giật giữa đám lính rồi.
"Em click chuột nhanh thế làm gì?" Dư Qua hỏi.
"Không nhìn ra à?" Từ Y Đồng trả lời răm rắp: "Em đang học cách di chuyển của anh đó."
"..."
Thực sự im lặng một lúc, Dư Qua nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn cực kỳ nghiêm túc của cô, không nhịn được dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào, có chút buồn cười xác nhận lại với cô: "Anh di chuyển như thế này à?"
Thấy cô không trả lời, Dư Qua véo một bên má cô, lại thấp giọng hỏi: "Phải không?"
Từ Y Đồng lần đầu tiên cảm thấy sao anh nói nhiều thế, ghét anh che mất tầm nhìn của mình, còn lắc lắc đầu: "Anh đừng làm phiền em trước đã, em đang không rảnh, phải tập trung chơi game!"
Dư Qua "Ồ" một tiếng.
Ván game này trôi qua mười phút, mặc dù mọi người đều cố ý hoặc vô ý nhường cô, nhưng Từ Y Đồng vẫn không gϊếŧ được mạng nào. Mắt thấy đồng đội toàn là số mạng hai chữ số, tâm lý cô cũng sụp đổ: "Hay là anh chơi đi."
Người bên cạnh không trả lời.
"Sao không nói gì vậy?" Từ Y Đồng cầu cứu quay đầu lại.
Lặng lẽ nhìn cô, Dư Qua không động đậy: "Không phải em bảo anh đừng làm phiền em sao."
Từ Y Đồng cắn môi, rất nịnh nọt đứng dậy, đẩy anh vào trước máy tính, ân cần đấm lưng cho anh: "Không phải em nói, chắc chắn là anh nghe nhầm rồi, Tiểu Ngư, anh giúp em đi mà!"
...
Trong bản đồ Vực Gió Hú, chiến hỏa ngập trời, giao tranh kịch liệt không ngừng nghỉ một giây. Vừa ra khỏi nhà, Lux 0-3 đang trên đường chạy tới, từ một vị trí rất xa, đã dùng chiêu cuối quét sạch đám lính. Đồng đội thấy là Từ Y Đồng nên không nói gì.
Chiêu cuối của Lux hồi lại rất nhanh, lúc farm đợt lính thứ hai, có người không nhịn được ping vào cô một cái, nhưng vẫn không nói gì.
Mãi cho đến khi Diana lao vào mở giao tranh, giữ chân năm người đối phương. Mắt thấy một đám máu giấy, đồng đội như sói đói lao lên, thì lời thoại chiêu cuối của Lux lại vang lên đầy ám ảnh trong vực sâu: "Không chút dè giữ, nhân danh ánh sáng!"
Một chiêu cướp mất bốn mạng.
Mệt mỏi nhìn chằm chằm vào con Lux nham hiểm kia, mọi người: "..."
OK, hiểu rồi, chồng lên acc rồi.