Chương 45

Hai bờ môi chạm nhau, hơi thở quyện vào làm một.

Một nụ hôn vô cùng vụng về, anh dùng lực đạo dịu dàng mà kiềm chế, nhẹ nhàng mυ"ŧ lấy môi cô.

Từ Y Đồng căng thẳng đến mức không dám thở. Cô muốn níu lấy vạt áo anh, ôm lấy cổ anh, nhưng tay lại rũ xuống vì mất sức rồi đột ngột buông thõng.

Tâm trí chùng xuống, đầu óc biến thành một mớ hồ đặc sệt, lúc này đúng là giống hệt như say rượu.

Trong cơn choáng váng do va chạm mạnh, Từ Y Đồng cảm thấy mặt đất dưới chân biến thành bãi cát, cô bị từng đợt sóng biển vỗ vào làm đứng không vững. Lại cảm thấy như mình đang ở trên trời, giẫm lên những đám mây mềm mại, tóm lại là đứng không vững.

Gương mặt Dư Qua cúi xuống phía trên cô.

Bị bóng anh bao phủ, Từ Y Đồng nhắm chặt mắt, hàng mi run rẩy hoảng loạn. Vì nín thở, hai má cô ửng hồng, chóp mũi cũng đỏ lên, trông mong manh lạ thường. Có lẽ chưa đầy nửa phút, cũng không quá sâu đậm, mà trông cô đã có chút đáng thương.

Ngay từ đầu, tất cả những phản ứng này đều lọt vào mắt anh.

Dư Qua không hề nhắm mắt, anh muốn nhìn Từ Y Đồng hôn.

Chỉ là cơ thể cô đang run lên, anh muốn lờ đi cũng không được.

Dư Qua dừng lại một chút, tay phải rất mạnh mẽ ấn vào gáy cô. Đầu ngón tay cách lớp tóc nhẹ nhàng xoa nắn vùng da nhỏ ấy, lực đạo dần tăng lên, ban đầu là an ủi cô, về sau thì không phải nữa.

Thời gian chưa muộn lắm, dưới lầu khu chung cư có thể có người đi qua bất cứ lúc nào, hoàn cảnh này không thích hợp.

Lý trí mách bảo anh, như vậy không được.

Nên dừng lại, anh muốn dừng lại nhưng lại không dừng.

Môi chỉ hơi rời ra một chút rồi lại áp chặt vào.

Kéo đẩy, lùi ra rồi lại hôn, lặp đi lặp lại. Dư Qua nhẫn nhịn nhắm mắt lại, không nhìn cô nữa.

Như vậy không được.

Anh nghiêng đầu, ép mình dừng lại.

Đợi đến khi anh hoàn toàn lùi ra, Từ Y Đồng mất đi điểm tựa, eo mềm nhũn.

May mà Dư Qua vẫn đang ôm cô, nhờ sức của anh, cô mới miễn cưỡng đứng vững được.

Dưới cái nhìn của Dư Qua, Từ Y Đồng hé miệng, không kìm được mà thở hổn hển, l*иg ngực phập phồng dữ dội.

Chắc chắn là vì thiếu oxy, đầu óc cô mới quay cuồng như vậy, chân mới mềm nhũn thế này, ngoài đôi môi ra, từ đầu đến chân, toàn thân đều tê rần như mất hết cảm giác.

Hơi thở của cô hỗn loạn gấp gáp, hơi thở của anh cũng bị đè nén, không mấy ổn định.

Cả hai đều không nói gì, từ từ lấy lại bình tĩnh.

"Từ Y Đồng." Anh gọi cô, giọng cũng khàn đi.

Từ Y Đồng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt vẫn còn lơ đãng: "Sao thế ạ?"

"Em ổn không?" Dư Qua thì thầm vào tai cô.

Bị anh hỏi vừa xấu hổ vừa gấp gáp, Từ Y Đồng cố tỏ ra mạnh mẽ: "Em... em ổn lắm mà."

"Thấy em có vẻ hơi..." Giọng Dư Qua càng trầm hơn, chất giọng trầm khàn quyến rũ chui vào tai cô: "Không thoải mái."

Cô không muốn tỏ ra yếu đuối, tiếp tục bướng bỉnh: "Em thoải mái lắm mà."

Dư Qua: "..."

Sau một hồi nhìn nhau ngắn ngủi, cả hai lại dời mắt đi chỗ khác.

Chết tiệt... Từ Y Đồng chỉ muốn tự tát mình một cái, cô đang nói nhăng nói cuội gì vậy.

Từ Y Đồng như con đà điểu vùi đầu vào lòng Dư Qua, cảm thấy phản ứng vừa rồi của mình thật mất mặt... Rõ ràng cả hai đều là người lớn rồi mà, đâu phải học sinh cấp ba yêu sớm gì đâu. Hôn một cái, sao cô lại căng thẳng thế này... Không đúng chút nào.

...

Đám người Thái Nhất Thi kia, bình thường thấy trai đẹp một chút là có thể nói ra đủ thứ lời lẽ phóng đãng sau lưng. Từ Y Đồng hay hùa theo bọn họ chém gió thành quen, cũng khó tránh khỏi việc có những suy nghĩ viển vông về Dư Qua.

Ngay từ khi Dư Qua còn chẳng buồn để ý đến cô, thỉnh thoảng cô cũng tự tưởng tượng ra cảnh mình cưỡng hôn anh này nọ.

Trong trí tưởng tượng có hạn của Từ Y Đồng, cô luôn là người chủ động, Dư Qua là người bị ép phải chịu đựng.

Dưới tiền đề này, chi tiết cô không dám nghĩ sâu, toàn nghĩ những thứ linh tinh.

Ví dụ như chênh lệch chiều cao giữa họ, nếu Dư Qua không muốn, cô căn bản không với tới miệng anh, ít nhất phải đi giày cao gót 20cm.

Hay như chênh lệch thể hình giữa hai người, nếu Dư Qua phản kháng, cô muốn khống chế anh, chắc phải đi học thêm đấm bốc.

Kết quả là khi chuyện này thực sự xảy ra, lại hoàn toàn đảo ngược.

Toàn bộ quá trình đều do anh dẫn dắt... cô chịu đựng.

Má ơi... Uổng công trước đây cô còn tưởng anh đúng là lãnh cảm thật.

Đứng hứng gió lạnh hồi lâu, Từ Y Đồng vẫn cảm thấy mặt nóng bừng.

Nghe thấy cô hắt hơi một cái, Dư Qua khẽ hỏi: "Anh đưa em lên nhà nhé?"

Từ Y Đồng hơi hoàn hồn, gật đầu: "Vâng."

Cô cứ lâng lâng để anh dắt đi, ngoài lúc ngẩng mặt lên để quẹt thẻ cửa, còn lại toàn bộ quá trình đều cúi đầu nhìn mũi chân mình.

"Nhà em ở tầng mấy?" Anh hỏi.

"26 ạ."

Một tay dắt cô, tay kia Dư Qua bấm thang máy.

Tòa nhà này đều là một thang máy một hộ, mở cửa ra chính là huyền quan nhà cô.

Dư Qua chủ động buông tay cô ra.

Đi đến cửa nhà, chậm rãi bấm xong mật khẩu, Từ Y Đồng kéo hé cửa ra rồi quay đầu lại nhìn anh một cái.

Dư Qua đứng cách đó vài mét, không có ý định đi theo cô vào.

"Nghỉ ngơi sớm đi." Anh nói.

Từ Y Đồng ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Bình thường đều phải lề mề, níu kéo Dư Qua không cho anh đi, hôm nay lại ngại không dám mở miệng giữ anh lại, nếu không sẽ lộ rõ mục đích quá.

Nhưng mà... nhưng mà Dư Qua đã đưa đến tận đây rồi.

Từ Y Đồng do dự không quyết, vừa định mở miệng hỏi anh có muốn vào ngồi một lát, uống chút nước gì đó không.

"Anh đi đây." Anh lại nói.

Từ Y Đồng đành nuốt lời lại: "Vâng, vậy anh về đến nơi thì nhắn tin cho em."

Dư Qua ừ một tiếng.

Đến cuối cùng vẫn không nhịn được chạy tới, ôm Dư Qua một cái. Xong cũng không dám nhìn vẻ mặt anh, chạy biến như một làn khói.

Vào đến căn nhà quen thuộc, cô mới có cảm giác chân chạm đất, trở về hiện thực.

Lưng áp sát vào cửa, Từ Y Đồng hít một hơi thật sâu, ôm mặt, lặng lẽ hét lên một lúc.

Thật sự hôn Dư Qua rồi...

Không phải tưởng tượng, họ thật sự đã hôn nhau.

Thật muốn lập tức chạy đi chạy mấy vòng sân hét một tiếng, hoặc là ngồi xổm xuống đất co người lại, như vậy mới có thể giải tỏa niềm vui trong lòng. Nếu cô thực sự là Bé Bọt Biển thì tốt rồi, giờ chắc đang nằm dưới đáy biển thổi bong bóng.

Trước tiên rót một cốc nước uống, Từ Y Đồng đi loanh quanh ra phòng khách. Sắp xếp lại giá sách, đổi vị trí mấy món đồ chơi nhỏ Lego vài lần, cuối cùng cũng thấy thuận mắt, lại lấy chổi lông gà phủi bụi cho con gấu bông.

Phủi đi phủi lại, lông gấu rụng mất mấy sợi. Tâm trạng phấn khích cuối cùng cũng dịu đi phần nào.

Lấy một hộp dâu tây từ tủ lạnh ra, rửa sạch, bưng ra phòng khách, cô cầm điện thoại lên, khoanh chân ngồi trên sofa.

Hôn một cái, vị giác của cô như bị hôn mất luôn, món dâu tây yêu thích nhất ăn vào cũng thấy vô vị. Nhai dâu tây, cô bất giác sờ lên môi, nhớ lại nụ hôn vừa rồi.

Nghĩ đến bộ dạng hồn siêu phách lạc của mình khi bị anh hôn, Từ Y Đồng lại cúi gằm mặt. Mất mặt quá... Anh sẽ không cười nhạo cô chứ.

Để vớt vát lại chút thể diện, Từ Y Đồng quyết định nhắn tin cho Dư Qua.

Trân Trân: [Toang rồi! Xảy ra chuyện rồi!]

Cô gõ thêm mấy hàng dấu chấm than.

Tiểu Ngư: [Sao thế?]

Cách một đường mạng, Từ Y Đồng lại trở nên ngang ngược.

Trân Trân: [Em vừa được chẩn đoán mắc hội chứng phụ thuộc Tiểu Ngư nghiêm trọng! Giai đoạn cuối!]

Trân Trân: [Sao mới xa nhau mà đã nhớ anh thế này chứ?]

Trân Trân: [Nhớ anh nhớ anh nhớ anh!]

Bên kia hiển thị đang nhập, dừng lại, lại nhập, tiếp tục nhập rồi lại dừng lại.

Từ Y Đồng cười gian, lòng Dư Qua cũng loạn rồi chứ gì.

Cuối cùng cũng gỡ lại được một bàn.

Tiểu Ngư: [Anh chưa đi.]

Tiểu Ngư: [Đang ở hành lang.]

Quá bất ngờ, tim Từ Y Đồng ngừng đập.

Đầu óc trống rỗng vài giây, Từ Y Đồng luống cuống lau miệng, dép cũng chưa kịp xỏ, chạy một mạch ra cửa, kéo cửa ra, ló đầu tìm bóng anh.

Dựa vào bức tường cạnh cửa thang máy, Dư Qua nhìn cô không chút biểu cảm, vẫn cool ngầu như cũ.

Thật sự chưa đi...

Rời khỏi mạng ảo trở về hiện thực, Từ Y Đồng lại nhũn như chi chi. Vừa nãy còn nhe nanh múa vuốt nói nhớ anh, kết quả Dư Qua thật sự xuất hiện trước mặt cô, lại ngoan ngoãn đến mức không dám hó hé tiếng nào. Y hệt cái bộ dạng chết dẫm vừa rồi.

Nín nửa ngày, Từ Y Đồng hỏi một câu ngớ ngẩn: "Sao anh chưa đi ạ?"

Dư Qua: "Muốn đứng một lát." Không có lời giải thích nào khác.

Ngầu thế cơ à?

Từ Y Đồng cắn môi.

"Bên ngoài lạnh thế này, hay là anh vào nhà em..." Cô thăm dò: "Đứng một lát?"

"Ồ."

Dường như cân nhắc một lúc, Dư Qua dừng lại, bình thản rồi lại cho cô một chữ: "Được."

...

Lần đầu tiên phát hiện nhà mình bừa bộn thế này.

Từ Y Đồng nhìn quần áo và tạp chí truyện tranh mình vứt lung tung mà xấu hổ, vội vàng thu dọn chai lọ, nói với Dư Qua: "Anh cứ ngồi tự nhiên nhé, ăn dâu tây không, em vừa rửa một hộp."

Sợ không tiếp đãi anh chu đáo, cô sắp xếp cho Dư Qua ngồi xuống sofa, rồi vào phòng đồ ăn vặt chọn một đống đồ mang ra. Lại nhớ ra anh thích ăn bánh quy, cô đặt đồ xuống, định đi tìm thêm hai hộp bánh quy nữa.

Thấy cô chạy loạn như gà mất đầu, Dư Qua kéo cô lại: "Có nước không?"

Từ Y Đồng: "Có ạ, em đi lấy cho anh một chai."

Trên đường đi lấy nước, liếc thấy trong phòng ăn còn có một tấm poster cá nhân của Dư Qua, Từ Y Đồng nhanh chóng giấu đi.

Đây là quà tặng kèm cô nhận được khi đến sự kiện kỷ niệm của OG. Cô thấy kiểu tóc không mái này của anh đặc biệt đẹp trai, chỉ nhìn thôi cũng thấy ngon miệng, rất đưa cơm, thế là đặt trong phòng ăn.

...

Yết hầu của Dư Qua rất rõ. Nhìn gần anh uống nước từng ngụm, lúc nuốt xuống càng rõ hơn.

Từ Y Đồng không hiểu sao cũng thấy khát nước.

Ngón tay vô thức cào cào ghế sofa, cô nghe thấy anh nói: "Nhà em có đàn piano."

"Vâng."

"Em biết chơi piano à?"

"Biết ạ." Từ Y Đồng hỏi: "Anh muốn nghe không, em đi đàn cho anh nghe vài bài?"

"Không cần đâu."

"Vậy anh hỏi làm gì?"

Dư Qua ngước mắt nhìn cô: "Em có vẻ hơi căng thẳng."

"Cũng... cũng bình thường ạ."

Dư Qua đang nghĩ, liệu anh vào nhà cô lúc này có hơi đường đột không.

Dù sao thì có một số chuyện đã xảy ra, rất khó để giả vờ như chưa từng xảy ra. Vừa nãy anh không đi, không phải là muốn tiếp tục nụ hôn bị gián đoạn ban nãy ở nhà cô. Anh chỉ muốn bình tĩnh lại một chút, sẵn tiện nghiên cứu sơ đồ phòng cháy chữa cháy ở hành lang, phán đoán xem kết cấu tòa nhà này có an toàn không, nên quên mất thời gian.

Nhưng Từ Y Đồng có thể đã hiểu lầm.

Dư Qua mở miệng: "Anh nên về..."

Từ Y Đồng phản ứng rất nhanh, cắt ngang lời tạm biệt của anh: "Vẫn còn sớm mà, hay là chúng mình chơi game một lát đi?"

"Game gì?"

Từ Y Đồng: "Liên Minh Huyền Thoại chứ gì nữa!"

Chơi game anh thích nhất, Dư Qua sẽ không thấy chán, như vậy có thể ở nhà cô lâu hơn rồi.

...

Từ Y Đồng kéo Dư Qua vào phòng sách, mở máy tính lên.

Anh nhìn quanh chiếc bàn sách này, miếng lót bàn phím Cinnamoroll, bàn phím hình tai mèo, ngay cả chuột cũng màu hồng. Chỉ có một máy tính, anh nói: "Em chơi đi."

Từ Y Đồng: "Em không chơi, em muốn xem anh chơi!"

"Em muốn xem anh đánh game, được không?" Cô nài nỉ.

Dư Qua im lặng.

Giục anh ngồi vào chiếc ghế gaming của mình, Từ Y Đồng lại kéo thêm một chiếc ghế khác đến.

Sợ Dư Qua đổi ý muốn đi, cô nhanh chóng mở client Liên Minh Huyền Thoại. Game tự động đăng nhập vào tài khoản của cô.

Từ Y Đồng: "Có cần thoát ra, đổi sang tài khoản của anh không?"

"Không cần đâu." Anh cầm lấy chuột.

Vừa quen tay điều chỉnh cài đặt, Dư Qua vừa hỏi: "Muốn xem anh chơi gì?"

Từ Y Đồng thuận miệng nói: "Gì cũng được ạ."

Cô nghĩ một lát, nhỏ giọng yêu cầu: "Chơi AD được không?"

"Không phải em thích chơi hỗ trợ à?" Anh hỏi.

Từ Y Đồng phủ nhận: "Em đâu có thích chơi hỗ trợ! Trước đây em chơi với Trần Du Chinh bọn họ toàn chơi Top với Mid, em chơi Vương Giả cũng không thích vị trí hỗ trợ!"

Dư Qua kiểm tra các tướng trong tài khoản này của cô, có vài tướng AD, đều là những tướng có ngoại hình đẹp, nhưng cũng đủ dùng rồi.

Anh lại giúp cô điều chỉnh độ nhạy chuột.

Thật khó tưởng tượng với DPI 1k mà bình thường cô chơi game này kiểu gì.

Góc dưới bên phải đột nhiên có người nhắn tin.

Nam Thần Cục Cưng: [Hi, chị gái xinh đẹp, chơi game không?]

Dư Qua hỏi: "Bạn em à?"

"Hả?" Từ Y Đồng ghé sát vào xem, tài khoản này của cô không có nhiều bạn bè, tuy không nhớ rõ, nhưng đại khái cũng đoán được: "Ồ, chắc là người chơi cùng em thuê lần trước, kệ cậu ta đi."

Đóng khung hội thoại, bấm vào xem danh thϊếp của người này, Dư Qua hỏi: "Có cần xóa không?"

Từ Y Đồng hơi do dự, tiền cô nạp vào cửa hàng thuê người chơi cùng còn chưa dùng hết mà.

Nhưng mà tài khoản WeChat của dịch vụ khách hàng vẫn còn, lần sau có nhu cầu thì đổi người khác là được, Từ Y Đồng trả lời: "Sao cũng được ạ, vậy xóa đi."

Dư Qua ừ một tiếng.

Đang chuẩn bị tìm trận, có người gửi lời mời. Thấy cái ID quen thuộc kia, Dư Qua bấm chấp nhận, vào đội.

Lúc vào bọn họ đang tán gẫu.

Một giọng vịt đực hỏi: "Đúng rồi, đội các cậu nghỉ lễ đến bao giờ thế?"

Roy trả lời: "Chắc còn nửa tháng nữa."

"Ủa, Trân Trân Đang Nhổ Củ Cải To, ai đây?" Giọng vịt đực lại hỏi.

"Ồ, bạn của bọn mình." Y Y chào một tiếng: "Đồng Đồng? Là cậu à?"

Từ Y Đồng dò hỏi nhìn Dư Qua, chơi cùng bọn họ, chẳng phải lộ hết rồi sao.

Anh không lên tiếng, cô đành mở miệng: "Ừm, là mình."

Giọng vịt đực kinh ngạc: "Là chị gái kìa."

Roy kỳ quái: "Sao lại chơi game một mình thế?"

Từ Y Đồng cười ha ha: "Còn các cậu thì sao? Giáng sinh mà các cậu còn chơi game à?"

"Cũng chẳng có việc gì khác để làm, chơi với Y Y một lát."

Y Y hỏi: "Đồng Đồng cậu chơi không, bọn mình đi đường dưới chung nhé?"

Nhớ lại lần đi đường dưới thảm hại cùng cô ấy lần trước, game bắt đầu được năm phút, cả hai đều tự kỷ. Từ Y Đồng vừa định mở miệng từ chối, ngay sau đó lại phản ứng lại, không đúng, bây giờ có Dư Qua ở đây, bọn họ không cần chơi kiểu hai hỗ trợ nữa rồi.

Từ Y Đồng vui vẻ đồng ý: "Được chứ, mình chơi AD nhé."

Roy "yo" một tiếng, trêu chọc: “Cô còn biết chơi AD nữa cơ à?"

Từ Y Đồng khoác lác: "Tôi bây giờ lợi hại lắm đấy, lát nữa dọa chết anh."

Roy kéo dài tiếng: "Fish dạy cô à?"

"Đúng vậy."

Lát nữa vào game, bọn họ thấy thao tác của Dư Qua, tưởng là cô chơi, chắc phải sốc chết mất. Chỉ nghĩ vậy thôi cô đã thấy sướиɠ rồi...

Cô chọc chọc anh, dùng tay ra hiệu. Dư Qua tắt mic của đội.

"Tiểu Ngư, anh chiều em lần này đi mà, anh giúp em chơi một ván, giả vờ là em chơi được không?" Từ Y Đồng chắp hai tay lại, dụi đầu vào cánh tay anh: "Chỉ lần này thôi, sau này em không hư vinh nữa."

Dư Qua chậm rãi "ồ" một tiếng.

Giọng vịt đực xen vào: "Ủa, chị gái quen Fish à?"

Roy chậc chậc: "Không chỉ quen, cô ấy thân lắm."

"Haha, thật hay giả vậy?"

Thêm Từ Y Đồng vào là vừa đủ năm người đánh xếp hạng linh hoạt, Y Y mở miệng: "Các cậu đợi chút, mình đổi tài khoản."

Từ Y Đồng: "Đổi tài khoản làm gì?"

Y Y giải thích: "Tài khoản này của mình đang cày tỷ lệ thắng xếp hạng linh hoạt, ngày lễ chắc sẽ gặp nhiều đội mạnh lắm, cậu muốn chơi vị trí chủ lực, chắc hơi khó đánh."

Thêm nữa tài khoản này của cô ấy đã lên đến Thách Đấu rồi, cày tỷ lệ thắng cực kỳ gian nan. Đã 90% rồi, nếu tụt xuống, lại phải tốn bộn tiền tìm bốn người chơi cùng...

Từ Y Đồng ngăn cô ấy lại: "Mình đã được huấn luyện ma quỷ mấy tháng rồi, mình bây giờ mạnh kinh khủng."

Roy bị chọc cười: "Được, đệ tử chân truyền của Fish phải không? Hôm nay để sư bá này kiểm tra xem sao, vị trí AD nhường cho cô đấy."

Y Y do dự: "Thật sự không đổi tài khoản?"

"Tin chồng em đi mà, bốn đánh năm cũng thắng dễ dàng thôi." Roy chẳng thèm để tâm.

Từ Y Đồng hùa theo khoác lác: "Thật sự không cần đâu Y Y, cậu cứ tin mình là xong!"

Cô sắp cười phá lên rồi.

Tìm trận năm người rất nhanh, mấy chục giây là vào game. Giai đoạn chọn tướng, thấy Từ Y Đồng khóa thẳng Kai"Sa, Roy: "Đồng Đồng, cô chơi thật đấy à?"

Từ Y Đồng: "Thật mà thật mà."

Y Y thở dài, hết cách, đành chọn một tướng hỗ trợ cứng cáp mạnh mẽ đi cùng cô đường dưới.

Giọng vịt đực đi rừng, chọn Kayn.

Người đi rừng bắt đầu từ đường dưới, Y Y vừa định nhắc Từ Y Đồng ra chỗ bùa xanh giúp người đi rừng, thì thấy cô đã đứng đúng vị trí rồi.

Còn là vị trí ở sông để đề phòng đối phương xâm lăng đánh nhau cấp một.

Y Y ngạc nhiên một chút: "Đồng Đồng, vị trí chuyên nghiệp thế?"

"Hehe." Từ Y Đồng vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt Dư Qua, vừa tiếp tục khoác lác: "Xa cách ba ngày, phải nhìn bằng con mắt khác xưa chứ!"

Giọng vịt đực: "Củ Cải, có ai nói giọng cô giống Vương Tâm Lăng không? Chính là người hát bài 《Yêu Anh》 ấy, nữ thần tuổi thơ của tôi."

Từ Y Đồng: "Vương Tâm Lăng thì chưa ai nói, Bé Bọt Biển thì có rồi."

"Hahaha, cô hài hước thật đấy."

"Cũng thường thôi."

Bọn họ tán gẫu linh tinh, Dư Qua dường như thấy cậu ta ồn ào, bấm vào voice chat đội, tắt mic của giọng vịt đực.

Từ Y Đồng hơi ngẩn ra.

Không biết người kia nói gì, Roy mất kiên nhẫn: "Được rồi, đừng có tán gái lung tung nữa được không, người ta có người thích rồi."

Dư Qua lại bật mic của giọng vịt đực lên.

...

Giai đoạn đi đường bắt đầu, Y Y đi theo sát Từ Y Đồng, nhìn kỹ năng farm lính thành thạo của cô, dần dần rơi vào trầm tư.

Mấy đợt lính, không sót một con... Kỹ năng của đối phương, cũng dùng di chuyển né tránh hoàn hảo, không trúng phát nào. Cô thuê người chơi cùng hạng nhất máy chủ Hàn Quốc mùa trước cũng không chi tiết đến thế.

Lặng lẽ chuyển ra ngoài, dùng wegame kiểm tra lịch sử đấu của Từ Y Đồng. Nghi ngờ ngày càng lớn, thấy Từ Y Đồng ping tín hiệu cho mình. Y Y hoàn hồn: "Lên luôn à?"

Từ Y Đồng nhìn sắc mặt Dư Qua. Anh gật đầu, cô liền nghiêm túc ho khan một tiếng, "Đúng, lên luôn."

"Ê, cậu đừng vội vàng thế, hình như rừng đối phương đang ở... Không..." Không ổn rồi, lời chưa nói hết nửa đường đã đổi giọng, Y Y nói lắp: "Không... thể... nào."

Màn hình công cộng hiện lên thông báo hạ gục ở đường dưới, giọng vịt đực chạy đến xem, kinh ngạc: "Mạnh thế? Kai"Sa giai đoạn đầu yếu lắm mà, thế mà cũng gϊếŧ được."

Coi đối phương như đồ chơi ấy nhỉ.

Người đi đường trên im lặng cũng lên tiếng: "Đừng lầm đường lạc lối."

"Ý gì vậy?" Từ Y Đồng không hiểu.

Người đi đường trên: "Tắt hack đi, chán lắm."

"Mấy người kỳ thị phụ nữ à?" Từ Y Đồng cười muốn điên: "Nói xem tôi có đỉnh không nào."

Roy lẩm bẩm một mình: "Trước đây không nhìn ra, cô cũng có thiên phú đấy chứ."

Y Y nhắn tin cho cô qua WeChat: [Bên cạnh cậu có người à?]

Từ Y Đồng biết không giấu được nữa, vẫn chưa chơi đủ, muốn dọa Roy một phen, thế là trả lời: [Suỵt, đừng nói cho bọn họ biết vội, là bạn mình chơi hộ đấy.]

Y Y: [Haha, cậu ấy mạnh thật, là Thách Đấu à?]

Trân Trân: [Ừm.]

Y Y: [Người chơi thuê?]

Trân Trân: [Không phải, bạn ngoài đời.]

Y Y: [Hiểu rồi.]

Sau cấp sáu, rừng đối phương ra đường giữa gank ép, Roy ở dưới trụ phản sát được một người, lại đánh người kia còn chút máu, ung dung về thành mua đồ.

Đang định chuyển góc nhìn về trụ của mình xem tình hình lính, phát hiện AD nhà mình ẩn trong bụi cỏ, một phát W trúng đường giữa đối phương, lại dùng chiêu cuối bay tới, chịu hai phát bắn của trụ, lấy mạng đối phương, rồi dùng Tốc biến thoát khỏi tầm trụ khi còn rất ít máu.

Một pha xử lý hoa mỹ, lúc đi còn tiện tay ăn ké một đợt lính lớn của anh ta, ngay cả mắt trong bụi cỏ cũng không tha. Càn quét sạch sẽ xong, mới ung dung rời đi.

Một loạt combo nhỏ mượt mà khiến Roy chết lặng.

Mẹ nó đây là cường đạo à... Thật sự tìm Fish bái sư, học được cả tinh túy rồi?

Cái phong cách chó má ăn ké cả ba đường quen thuộc này... Roy nghẹn lời rồi lại nghẹn lời, chất vấn Từ Y Đồng: "Fish dạy cả cái trò ăn ké lính bẩn thỉu này cho cô luôn à?! Phẩm chất ở đâu, lương tâm ở đâu?"

Từ Y Đồng cầu cứu nhìn Dư Qua.

Sao thế này cô nghe không hiểu.

Thấy Từ Y Đồng không trả lời, Roy tự biết lời nói của mình hơi quá khích, thuận miệng nói đùa một câu để chữa ngượng: "Được rồi Fish, đừng giả vờ nữa, tôi biết thừa là cậu đang chơi rồi."

Từ Y Đồng lúng túng gãi đầu: "À, hóa ra anh phát hiện ra rồi à?"

Roy: "..."

Anh khó khăn hỏi: "Tôi phát hiện ra cái gì?"

Người đàn ông im lặng nửa ván đấu "ồ" một tiếng, nhàn nhạt nói: "Là tôi đang chơi, sao nào?"

"..."

Trong phút chốc, cả đội đều im lặng.