Từ Y Đồng thấy anh có vẻ hơi lơ đãng: "Tiểu Ngư, anh đang nghĩ gì thế, sao lại không nói gì nữa rồi?"
Dư Qua vô thức lên tiếng: "Gì cơ?"
Như thể đã khát rất lâu, giọng nói phát ra từ cổ họng còn khô khàn hơn trước.
Anh bây giờ thật sự cần uống chút nước, nhưng vừa nãy lại ngăn Từ Y Đồng đi rót nước. May mà là do đang bị bệnh, sẽ không để cô phát hiện điều bất thường, anh cũng không đến nỗi ngại ngùng.
"Đang nghĩ..." Nói được nửa lời, Dư Qua lại ho khan hai tiếng dồn dập, hơi khó thở: "Chuyện trận đấu tập."
Từ Y Đồng hừ một tiếng nặng nề.
Cảm nhận được sự bất mãn của cô, Dư Qua bất giác nghĩ, lúc hai người ở bên nhau anh nên bớt nhắc đến những chuyện nhàm chán đối với cô. Mặc dù Từ Y Đồng chưa bao giờ phàn nàn, nhưng Dư Qua lại có cảm giác áy náy khó hiểu.
Ai cũng muốn nghe chuyện gì đó thú vị, ngay cả bản thân anh cũng muốn nghe Từ Y Đồng kể về cuộc sống của cô ấy nhiều hơn.
Từ Y Đồng nghiêng đầu đi: "Em thật sự sắp tức giận rồi đấy."
Dư Qua nghĩ xem nên thể hiện sự xin lỗi của mình thế nào nhưng anh không biết dỗ người khác.
Từ Y Đồng trách móc: "Anh bệnh rồi, sao không thể yên tâm nghỉ ngơi một lát hả, cảm giác như anh chẳng coi trọng sức khỏe của mình chút nào."
Không ngờ điều cô để tâm lại là chuyện này, Dư Qua sững sờ.
Nhận ra giọng điệu của mình hơi tệ, Từ Y Đồng dịu giọng xuống một chút: "Gần đây không phải là không có trận đấu sao? Sao vẫn phải huấn luyện vậy?"
Dư Qua: "Trong đội sắp tuyển người mới, đang trong giai đoạn phối hợp."
"Thôi được rồi."
Im lặng một lúc, Dư Qua nói với cô: "Anh có lẽ sẽ thi đấu thêm một hai năm nữa."
Từ Y Đồng hỏi: "Đã quyết định rồi sao?"
"Ừm."
Mặc dù chưa công bố trên mạng nhưng hợp đồng của anh đã gia hạn rồi.
Từ Y Đồng: "Thế thì tốt quá rồi."
Dư Qua: "Tốt sao?" Ngay cả bác sĩ cũng khuyên anh giải nghệ rồi.
"Rất tốt mà."
Biết cô không hiểu ý, anh nói: "Sau kỳ nghỉ giữa mùa giải, anh có lẽ sẽ không có nhiều thời gian như vậy nữa."
Dư Qua ngừng lại một chút: "Anh không thể gặp em thường xuyên được."
Nói xong điều này, anh chờ đợi phản ứng của Từ Y Đồng.
Hôm qua lẽ ra Dư Qua nên nói cho Từ Y Đồng biết chuyện này, nhưng anh vẫn có chút ích kỷ. Vì vậy Dư Qua không chắc chắn, bây giờ nói ra, nếu trên mặt cô lộ vẻ thất vọng, anh có thể làm gì đây.
Từ Y Đồng "Ồ" một tiếng kéo dài, kiên định nói: "Vậy cũng rất tốt. Tuy rằng ngày nào em cũng muốn gặp anh, nhưng chắc chắn là thực hiện ước mơ của anh quan trọng hơn mà!"
Cô lẩm bẩm: "Trận đấu đó của các anh, lúc bình luận viên nói cuối cùng, rằng không biết năm sau còn có thể thấy anh thi đấu nữa không, em đã buồn lắm đấy."
Người mà cô thích như vậy, sao có thể có tiếc nuối được chứ.
Dư Qua nhất định phải, cũng nhất định có thể, có được kết cục mà anh ấy mong muốn.
"Gặp khó khăn nào cũng không bỏ cuộc, đúng là Tiểu Ngư tốt nhất trong vạn người." Nói rồi nói, Từ Y Đồng lại không nhịn được mà tỏ tình: "Siêu siêu thích anh kiên cường!"
Dư Qua nhìn cô chăm chú: "Trong mắt em, anh là người như vậy sao?"
Nắm chặt tay anh, Từ Y Đồng gật đầu: "Đương nhiên rồi."
Vì cơ thể không được khỏe, nên suy nghĩ trở nên chậm chạp, trong đầu có khoảng trống.
Dư Qua luôn cho rằng bản thân không được lòng người khác cho lắm, sự thật cũng đúng là như vậy. Giống như đánh giá của đa số mọi người về anh: lầm lì ít nói. Những người hiểu anh, bao gồm bạn bè, thầy cô, bạn học trước đây, cả người thân, thực ra cũng không quá thân thiết với anh. Trung học cơ sở, trung học phổ thông, cho đến trước khi thi đấu chuyên nghiệp, anh thậm chí còn không có vòng giao tiếp nào.
Những người này đều không có gì nhiều để nói với anh, Dư Qua đối với họ cũng như vậy.
Cho dù có người chủ động tiếp cận anh, đến cuối cùng cũng sẽ rời xa. Dù sao thì ngay cả cha mẹ ruột cũng chọn lựa vứt bỏ anh, mặc dù họ đều là người tồi tệ nhưng anh cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Nhưng những điều này Dư Qua đều không quan tâm, dù sao thì anh cũng đã sớm tê liệt rồi.
Mãi cho đến khi Từ Y Đồng xuất hiện.
Cô xông vào cuộc sống của anh mà không báo trước. Luôn có những lời nói không dứt, rất ồn ào, thường xuyên khiến anh đau đầu.
Nhưng mà chỉ có Từ Y Đồng, Dư Qua đuổi không đi, cũng đẩy không ra.
...
Từ Y Đồng véo nhẹ tay Dư Qua hai cái, không cho anh lơ đãng: "Vậy chúng ta cứ yêu đương bí mật một thời gian trước đi!"
Dư Qua: "Tại sao?"
Hôm qua anh đã nói cho A Văn biết rồi.
"Trước đây Y Y từng nói với em, các anh hễ thua trận, nếu Roy thi đấu không tốt, cư dân mạng sẽ đổ lỗi cho cô ấy, còn thích nói mấy lời rất... kiểu đó nữa." Gương mặt nhỏ nhắn của Từ Y Đồng trở nên nghiêm túc: "Em không muốn anh bị người ta tung tin đồn nhảm đâu."
"Dù sao thì anh cứ yên tâm thi đấu đi." Từ Y Đồng trêu anh: "Em sẽ lén lút làm bạn gái bí mật của anh nhé, em thích cái cảm giác vụиɠ ŧяộʍ này!"
Không biết đối phó thế nào với những lời nói bừa bãi này. Dư Qua có chút bất đắc dĩ, nếu cô muốn chơi cái "trò chơi" này, anh cũng đành phải phối hợp.
Nhưng Từ Y Đồng đã nhắc nhở anh. Vì lý do nghề nghiệp, Dư Qua không quan tâm bản thân bị mắng chửi thế nào, nhưng liên lụy đến người bên cạnh anh thì không được. Dư Nặc là một, Từ Y Đồng cũng vậy.
Dư Qua: "Nếu có người mắng em hoặc tung tin đồn, anh sẽ tìm luật sư."
"Cảnh cáo bằng thư luật sư xuất hiện rồi!" Từ Y Đồng nói từng chữ đanh thép: "Mạng Internet không phải là nơi ngoài vòng pháp luật, kiên quyết tẩy chay, truy cứu trách nhiệm đến cùng!"
"Em học mấy cái này ở đâu vậy?" Khóe miệng Dư Qua hơi giật giật.
Từ Y Đồng cười hề hề: "Mấy ngôi sao các anh không phải đều thế sao?"
Dư Qua bị cô làm cho nghẹn lời.
Từ Y Đồng nghiêm mặt lại: "Được rồi, anh đừng lo lắng, trái tim em mạnh mẽ lắm. Em chỉ quan tâm đến anh thôi, mới không thèm để ý người khác nói gì đâu."
Mười ngón tay đan vào nhau rất lâu, Từ Y Đồng chuẩn bị rút tay mình ra.
Cảm nhận được động tác muốn giãy ra của cô, Dư Qua không biểu lộ gì, siết chặt các ngón tay lại: "Định làm gì?"
"Không làm gì cả!" Từ Y Đồng giải thích: "Lòng bàn tay em toàn mồ hôi, muốn lau một chút."
Anh "Ồ" một tiếng.
Không nỡ buông tay Dư Qua quá lâu, Từ Y Đồng nhanh chóng lau tay vào quần áo, rồi lại tiếp tục nắm lấy tay anh. Cô quan tâm đến chuyện chính: "Một năm các anh rốt cuộc có bao nhiêu trận đấu thế?"
Dư Qua suy nghĩ một lát, bỏ qua một số giải đấu cúp không quá quan trọng, đại khái kể cho Từ Y Đồng nghe về mấy giải đấu quan trọng của LOL: Giải chuyên nghiệp (LPL), Giải Giữa Mùa (MSI), Chung Kết Thế Giới (CKTG), Khu Vực Đại Chiến (Rift Rivals)... Biết cô không hiểu, nên anh nói rất chậm, kèm theo giải thích chi tiết, ví dụ như thời gian bắt đầu và kết thúc, giai đoạn thi đấu, thể thức thi đấu, lịch trình thi đấu, vừa nói vừa quan sát biểu cảm của cô.
"Em có muốn nghe anh nói về cái này không?" Anh xác nhận lại.
"Xem các anh thi đấu cũng vui mà." Dù sao thì Từ Y Đồng cũng tò mò về mọi thứ của anh.
Im lặng một chút, Dư Qua hỏi: "Em xem có hiểu không?"
"Anh coi thường ai đấy!" Sự nghi ngờ trên mặt anh quá rõ ràng, khiến Từ Y Đồng tức khắc thẹn quá hóa giận: "Em chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy mà? Vương Giả Vinh Diệu em cũng biết chơi một chút đó, Liên Minh Huyền Thoại chẳng phải cũng tương tự sao. Với lại, trận đấu của các anh không phải có bình luận viên sao? Mấy thứ họ nói, em đều nghe hiểu cả mà."
Cô cố ý nhấn mạnh: "Lần nào em cũng thấy máu lửa sôi trào hết đó."
"Họ nói gì..." Dư Qua hơi buồn cười: "... mà làm em sôi trào thế."
"..."
Thấy anh còn làm khó mình, Từ Y Đồng cứng miệng nói: "Chẳng phải là gào gào gào cái gì mà ai lao vào rồi, ai đang quét sạch, ai ngã xuống, ai lại đứng lên, ai ai đó vẫn đang xử lý, ai bị tiễn lên bảng, gϊếŧ gϊếŧ gϊếŧ, gϊếŧ sạch bọn họ..."
Thuật lại một tràng lung tung, cô càng nói càng thiếu tự tin, nhưng độ cong khóe môi Dư Qua lại càng lúc càng rõ ràng.
Từ Y Đồng không vui nữa, nhìn anh chằm chằm: "Có phải anh đang cười nhạo em không?"
Dư Qua mím môi, "Không có."
"Vậy anh cười cái gì?" Cô chất vấn.
"Nghe em nói những cái này..." Dư Qua ho một tiếng, giọng nói khàn khàn: "Khá là thú vị."
Qua lời của cô, những điều rất tàn khốc đối với anh, đều trở nên đáng yêu.
Đúng là hết cách với người đàn ông này.
Chỉ cần dỗ cô vài câu, Từ Y Đồng lại hết giận: "Thôi được, không chấp nhặt với anh nữa."
Nhân lúc bây giờ anh đang bệnh, bộ dạng yếu ớt trông rất dễ sai khiến, cô cào nhẹ lòng bàn tay anh, đưa ra một yêu cầu: "Nhưng mà, anh có thể đáp ứng một yêu cầu nhỏ của em không?"
"Gì cơ?"
Cô hỏi giọng rầu rĩ: "Avatar của anh dùng bao lâu rồi?"
"Quên rồi." Dư Qua nhìn cô: "Sao thế?"
"Không phải Giáng Sinh sắp đến rồi sao, em thay skin mới cho avatar của anh rồi nè."
"..."
Avatar WeChat của Dư Qua là một cái cốc nước.
Nửa phút sau, anh nhìn cái mũ Giáng Sinh được thêm vào trên đỉnh cốc nước, chìm vào trầm tư.
Thấy anh đổi avatar xong, Từ Y Đồng lại không ngừng nghỉ bắt đầu chỉnh sửa cho mình, chấm chấm điểm điểm trên màn hình điện thoại.
Một phút sau, cô cũng P thêm cái mũ Giáng Sinh y hệt lên ảnh Bé Bọt Biển của mình. Sau đó vui vẻ nhìn khung chat của hai người, ngắm nghía hồi lâu.
Ừm... ở một mức độ nào đó, đây cũng được coi là avatar đôi rồi.
Từ Y Đồng vô cùng hài lòng.
Sợ bị Dư Qua cười nhạo mấy suy nghĩ nhỏ nhặt thầm kín của mình, cô dứt khoát giả vờ buồn ngủ, ngáp một cái: "Em chợp mắt một lát nhé."
Dư Qua ừ một tiếng.
Từ Y Đồng rất lịch sự hỏi: "Vai của anh cho em dựa một lát được không?"
Dư Qua đáp một tiếng.
Trái tim nhỏ đập thình thịch loạn xạ, Từ Y Đồng nhẹ nhàng dựa đầu vào. Ban đầu còn rất cẩn thận, chỉ dám khẽ dựa vào, sợ đè nặng làm anh mệt. Sau đó thật sự buồn ngủ rồi, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt ngày càng nặng trĩu.
...
Sau khi cô ngủ thϊếp đi, Dư Qua vẫn luôn giữ nguyên tư thế đó không động đậy.
Giữa chừng, y tá đến thay bình truyền dịch một lần, lúc kiểm tra giá treo bình dịch, phát hiện tốc độ truyền dịch đã bị ai đó chỉnh chậm lại, liền cau mày, nhắc nhở: "Đừng tự ý điều chỉnh cái này."
Nghe thấy tiếng động, Từ Y Đồng gắng gượng hỏi một câu: "Sao thế ạ?"
"Không sao, ngủ đi." Giọng anh trầm thấp, giọng điệu như đang dỗ trẻ con.
"Truyền xong nhớ gọi em nhé..."
"Ừm."
Từ Y Đồng lại yên tâm ngủ tiếp.
Lúc ngủ cô luôn không yên phận, giống như không có xương, vẹo vẹo vọ vọ dựa vào người anh. Theo bản năng cảm thấy tư thế nắm tay ngủ rất khó chịu, Từ Y Đồng vô thức giãy ra mấy lần.
Dư Qua hỏi: "Khó chịu à?"
"Ừm..." Cô buồn ngủ đến mơ màng, mắt vẫn nhắm nghiền: "Em muốn ôm anh ngủ."
Dư Qua buông tay cô ra.
Từ Y Đồng mò mẫm, muốn vòng tay qua người anh, lại cảm thấy để tay bên ngoài thì lạnh, vô thức tìm kiếm nơi ấm áp.
Sắp chạm đến vạt áo khoác của anh, thấy cô còn muốn lần xuống dưới nữa, Dư Qua kịp thời giữ tay cô lại.
Suy nghĩ một lát Dư Qua kéo khóa áo khoác ra, nhét tay cô vào trong.
Cảm nhận được nguồn nhiệt, Từ Y Đồng cuối cùng cũng hài lòng, không động đậy lung tung nữa. Chỉ vài giây sau, cô lại ngủ say.
Dung dịch truyền đã trở lại tốc độ bình thường, cô cũng ngủ rất yên ổn. Có một chiếc đồng hồ tròn treo trên tường, kim giây chạy từng vòng từng vòng. Dư Qua ngồi đó, bỗng cảm thấy hơi trống rỗng.
Đã sớm quen với việc ở một mình, nên anh không có cảm nhận gì sâu sắc về sự cô đơn.
Anh lặng lẽ suy nghĩ.
Từ Y Đồng đang ở ngay bên cạnh anh, chỉ là không nghe thấy cô nói chuyện, tại sao bản thân lại cảm thấy cô đơn nhỉ?
Ngón tay khẽ động, khống chế biên độ động tác, Dư Qua hơi nhấc tay lên, đặt ngón trỏ dưới mũi Từ Y Đồng, thăm dò hơi thở của cô.
Cẩn thận không chạm vào cô.
Cũng không biết tại sao mình lại có hành động kỳ quặc như vậy, Dư Qua chỉ cảm thấy hơi trống rỗng. Sau khi Từ Y Đồng ngủ thϊếp đi, thời gian trôi qua đặc biệt chậm. Mà anh dường như chỉ có thể dựa vào việc cảm nhận sự tồn tại của cô, giác quan mới được kích hoạt.
...
Sắp vào giữa đông, thời tiết ngày càng lạnh. Để Dư Qua yên tâm dưỡng bệnh, Từ Y Đồng một thời gian khá dài không đến tìm anh.
Cổ họng Dư Qua không khỏe, Từ Y Đồng chỉ nhắn tin cho anh qua WeChat. Qua hai ngày, đợi Dư Qua đỡ hơn một chút, cô bắt đầu gọi điện thoại cho anh. Sau đó nữa trong lúc gọi điện thoại, Từ Y Đồng thử gọi video một lần, về sau đều chuyển thành gọi video.
Thỉnh thoảng anh bận, thì cứ để điện thoại bên cạnh cho cô nhìn.
Nói chuyện đến khuya, Từ Y Đồng buồn ngủ, thì gửi cho anh một biểu cảm chúc ngủ ngon, báo hiệu rằng mình chuẩn bị đi ngủ.
Biểu cảm chúc ngủ ngon cũng có lịch sử tiến hóa.
Ngày đầu tiên cô còn rất dè dặt, gửi hình mặt trăng, ngày thứ hai là ôm ôm. Dù sao thì Dư Qua cũng không để tâm đến chuyện này, cô dần dần vượt giới hạn, biến thành hình nhân vật hoạt hình chu môi, cuối cùng biến thành chúc ngủ ngon hun hun.
...
Vào ngày kỳ chuyển nhượng mùa đông kết thúc, mọi chuyện đã ngã ngũ, các đội tuyển lớn của LPL cuối cùng cũng lần lượt công bố thành viên.
Khi OG Fish xuất hiện trong danh sách xuất phát, dưới bài đăng Weibo chính thức của OG vốn đã bị chửi rủa liên tục nửa tháng trời cuối cùng cũng khôi phục lại sự yên bình. Thậm chí đối với việc thay đổi người đi rừng, fan hâm mộ cũng không có ý kiến phản đối gì lớn. Tuyển thủ tên Jz này là FMVP được đào về từ LSPL (Giải đấu hạng hai của LoL Trung Quốc), thay thế A Văn làm người đi rừng xuất phát.
Lúc Dư Nặc nhìn thấy hot search, cô mở WeChat tìm Dư Qua, gửi cho anh một tin nhắn.
Thích Ăn Cá: [Anh Văn nói gần đây anh bị bệnh, mấy hôm nay đỡ hơn chưa ạ? Em ở nhà hầm chút canh cho anh, lát nữa mang qua cho anh nhé?]
Anh nhất thời chưa trả lời tin nhắn.
Trong lúc chờ đợi, Dư Nặc bỗng phát hiện sự bất thường trên avatar của Dư Qua.
Cô tò mò nhấn vào, phóng to lên xem.
Ngoại trừ cái mũ Giáng Sinh đó, trên thân cốc còn được thêm một biểu cảm kaomoji màu đen, cau mày, vẻ mặt không vui, thật đúng là có chút giống Dư Qua. Vừa kinh ngạc, Dư Nặc dở khóc dở cười.
Chưa từng thấy anh "đời thường" thế này bao giờ, cô không nhịn được mà nhắn tin.
Thích Ăn Cá: [Anh, avatar này của anh cũng đáng yêu phết.]
Fs: [Ừm.]
Thích Ăn Cá: [Ai P cho anh thế?]
Không giải thích, cũng không muốn che giấu, Dư Qua gửi qua một cái tên.
Fs: [Từ Y Đồng.]
Dư Nặc: "..."
Cô có chút hoang mang.
Khoảng cách tuổi tác giữa hai người thực ra không nhiều lắm, chỉ là Dư Qua từ nhỏ đã mang danh "anh cả", trong lòng Dư Nặc, so với "anh trai", Dư Qua càng giống kiểu "bề trên" hơn, cần phải kính trọng. Tính cách hai người đều hướng nội, không phải kiểu anh em có thể tùy tiện tâm sự. Vì vậy đối với chuyện riêng của anh, cô thậm chí còn ngại hỏi han quá nhiều.
Kìm nén sự thôi thúc muốn hỏi sâu hơn, Dư Nặc quyết định nhắn tin cho Trần Du Chinh.
Thích Ăn Cá: [Em nghĩ anh trai em thích một người rồi.]
Conquer: [Ai thế.]
Thích Ăn Cá: [Chị Đồng Đồng.]
Conquer: [.]
Conquer: [Chị ấy tẩy não đến chỗ em rồi à?]
Dư Nặc không muốn nói chuyện với anh ta nữa.
Một mình suy ngẫm một lúc, nhớ ra mấy hôm trước Trần Du Chinh có nhắc với cô về chuyện cửa hàng mới của Từ Y Đồng khai trương... Nghĩ tới nghĩ lui, Dư Nặc nhắn tin cho Dư Qua.
Thích Ăn Cá: [Giáng Sinh mình cùng đón nhé?]
[Cửa hàng của chị Đồng Đồng], vừa gõ xong mấy chữ này, còn chưa kịp gửi đi, bên kia đã trả lời tin nhắn.
Fs: [Không được rồi, anh có hẹn khác.]
...
Vào đêm Giáng Sinh.
Từ Y Đồng ăn cơm xong với người nhà, lại bị CC gọi đến một bữa rượu ngồi một lát, về đến nhà đã hơn mười một giờ. Nhanh chóng tắm rửa xong, cô quay lại giường, gọi video cho Dư Qua.
Hôm qua bị lôi về nhà, uống một trận tưng bừng với Từ Minh Nghĩa, Từ Y Đồng say đến bất tỉnh nhân sự, quên báo cáo với Dư Qua. May mà Dư Qua không để bụng, ban ngày lúc cô tìm anh, anh vẫn trả lời tin nhắn của cô bình thường, chỉ là tốc độ hơi chậm một chút.
Hôm qua vừa mới uống, sợ hình tượng của mình trong lòng anh biến thành một bợm nhậu, Từ Y Đồng không dám nói cho Dư Qua biết tối nay mình lại uống rượu nữa. May mà tửu lượng cô tốt, ngoại trừ hơi buồn ngủ, mọi thứ khác đều bình thường: "Mai là được gặp anh rồi."
Dư Qua ừ một tiếng.
Cô bất mãn: "Sao anh không bật video!"
Dư Qua: "Vừa tắm xong."
Bên kia truyền đến tiếng quần áo sột soạt, anh nói: "Anh mặc quần áo đã."
Từ Y Đồng lật người: "Có gì mà em không được xem chứ..."
Tiếng "ting" một cái, bên kia đã bật video. Cảnh tượng mong đợi không xuất hiện, Dư Qua ngồi xuống bên giường, trên người đã mặc một chiếc áo thun ngắn tay.
Còn giữ kẽ cái gì chứ!
Nhờ men rượu, Từ Y Đồng cả gan nghĩ bậy, Dư Qua cứ chờ đấy, cô thể nào cũng có cách xem được thôi.
Như thường lệ là cô nói, anh nghe.
Lịch trình sinh hoạt của tuyển thủ eSports như bọn họ khác với người thường, thường xuyên phải stream bù vào đêm khuya. Nên Dư Qua luôn ngủ muộn hơn cô rất nhiều. Nhưng như vậy cũng rất tốt, Từ Y Đồng thích nhất là mỗi tối trước khi ngủ có thể nghe thấy giọng nói của anh.
Bình thường Từ Y Đồng đều có thể nói chuyện với Dư Qua đến một hai giờ sáng, chỉ là tối nay đã uống rượu nên cô buồn ngủ sớm hơn hẳn còn chưa nói được mấy câu, mí mắt đã bắt đầu díu lại rồi.
Nói năng lộn xộn vài câu, cô cũng không biết mình đang nói gì, nghe thấy Dư Qua gọi cô: "Từ Y Đồng."
"Có..."
"Buồn ngủ rồi à?"
Giọng điệu này của anh, Từ Y Đồng còn tưởng có chuyện gì quan trọng, tỉnh táo hơn một chút, hỏi: "Sao thế?"
Đợi mấy giây, không biết có phải Dư Qua cố ý không. Anh dùng chất giọng mà cô không thể chống cự nhất, nói với cô: "Nói chúc ngủ ngon với anh đi."