Chương 37

Năm sáu giờ chiều, trận đấu giải trí của All-Star kết thúc. Mười tuyển thủ tham gia thay đồ xong trong phòng trang điểm hậu trường, được dẫn đến nơi tổ chức tiệc tối.

Đêm All-Star năm nay náo nhiệt hơn mọi năm.

Mọi năm All-Star thường trùng với kỳ chuyển nhượng, phần lớn các đội LPL đều đang tuyển người thử việc, bận rộn đấu tập để làm quen đội hình, vì vậy nhiều chiến đội chỉ cử đội hai tham gia.

Năm nay ban tổ chức LPL lập ra một Đại sảnh danh vọng, vì là lần đầu tiên nên đã thông báo từ rất sớm. Vì Đại sảnh danh vọng này, gần như tất cả các câu lạc bộ đều cử tuyển thủ át chủ bài đến tham dự để thể hiện sự coi trọng. Ngoài những người đang thi đấu, một số tuyển thủ kỳ cựu đã giải nghệ từ thời "xa xưa" cũng được mời tham gia.

TG là ngựa ô mạnh nhất xông ra trong năm, lại còn có cả đội cùng lọt vào top 10 tuyển thủ All-Star năm nay, nên mấy người Trần Du Chinh được ban tổ chức rất nể mặt, sắp xếp cho một bàn cực kỳ "có trọng lượng".

Bàn này, ngoài các streamer hàng đầu khu vực LOL của Trạm Ngư, người của OG, mấy bình luận viên nổi tiếng, còn có cả những nhân vật lão làng của WR do Riot trực tiếp mời... Thế là, ba AD nổi tiếng nhất khu vực trong lịch sử, lại tình cờ éo le bị xếp chung một bàn.

Bị một đám tai to mặt lớn trong giới vây quanh, Trần Du Chinh vẫn ung dung, vẻ mặt không chút bối rối. Còn Ultraman và Killer thì ngồi nghiêm chỉnh. A Văn và Aaron nói chuyện, nhắc tới CKTG năm nay, đều khen trận Bo5 đó của TG đánh rất đặc sắc, hai người họ cũng không dám nói xen vào, chỉ có thể mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu phụ họa, thỉnh thoảng lại khiêm tốn xua tay.

Ăn mấy miếng trái cây, Trần Du Chinh chẳng có gì làm nên nghịch khuy măng sét, thỉnh thoảng liếc mắt một cái, cả bàn đều là người quen biết, người này nói chuyện xong lại quay sang người khác, cực kỳ náo nhiệt.

Những người khác đều trò chuyện vui vẻ, chỉ có Dư Qua là đặc biệt lạnh lùng, không nói cười với ai, người cứ như tự mang theo kết giới, ngăn cách mọi sự quấy rầy xung quanh.

Chậc.

Trần Du Chinh chẳng hứng thú với người khác, chỉ muốn bắt chuyện với ông anh vợ này, nhưng Dư Qua cứ cúi mắt chẳng thèm nhìn lại anh lấy một lần.

Anh đành thôi, tiếp tục nhắn tin với Dư Nặc.

Conquer: [Ở đây chán quá, nhớ em rồi.]

Thích Ăn Cá: [Haha.]

Conquer: [Nhiều cô nàng chưa chồng đang nhìn anh trai em như hổ rình mồi kìa.]

Thích Ăn Cá: [Còn anh thì sao?]

Conquer: [Anh là người có gia đình rồi mà.]

Lúc cúi xuống nhặt đồ, Trần Du Chinh vô tình liếc thấy một cảnh, động tác trên tay dừng lại.

Dư Qua cũng đang nghịch điện thoại dưới gầm bàn ư?

Giao diện đó, ồ, anh ta đang chat WeChat với ai đó? Dư Qua mà cũng chat WeChat với người khác á? Chỉ hơi bối rối vài giây, Trần Du Chinh liền nhớ ra mình vẫn chưa được Dư Qua thả ra khỏi danh sách đen... Đậu má.

Sau khi gửi tin nhắn đi, Dư Qua vẫn luôn cầm điện thoại.

Đối phương mãi chưa trả lời.

Dư Qua dựa vào lưng ghế, lặng lẽ xoay chiếc cốc, dựa vào việc lặp đi lặp lại hành động đơn giản này để phân tán sự chú ý, giải tỏa cảm xúc. Anh rất ít khi mong chờ người khác trả lời tin nhắn, vẫn chưa hoàn toàn quen với sự chờ đợi này.

Tiểu Lê và Mễ Âm cùng hai ba nhân viên công tác đi đến bàn này, chào hỏi vài câu như thường lệ. Chào hỏi xong, có người vỗ nhẹ vào vai Dư Qua.

Anh hoàn hồn.

"Anh, em đến đối chiếu lại quy trình với anh." Người nọ nói.

Dư Qua "Ừm" một tiếng.

"Lát nữa lễ trao giải sau tiệc tối, khoảng bảy tám giờ là có thể vào hội trường rồi, sau phần khai mạc và phát biểu sẽ là phần trao giải. Với giải thưởng bình chọn hàng năm, anh tốt nhất nên chuẩn bị trước bài phát biểu, kiểm soát trong vòng năm phút là được ạ." Nói đến đây, nhân viên cười cười: "Tuy có ba người được đề cử, nhưng mà anh hiểu mà."

A Văn trêu: "Chậc, tiết lộ bí mật trước thế."

Nhân viên gãi đầu, ngượng ngùng nói: "Ơ, chắc cũng không phải bí mật gì đâu ạ!"

Dư Qua: "Còn gì nữa không?"

"Sau đó là lộ trình nhận giải, đi lên từ bên phải sân khấu, đi xuống từ bên trái. Đợi MC đọc xong tên, nếu anh đoạt giải, lúc chiếu VCR thì lên sân khấu. Nhưng chắc anh cũng có kinh nghiệm rồi, cái này em không nói nhiều nữa."

Trao đổi ngắn gọn xong, Dư Qua gật đầu: "Biết rồi, cảm ơn."

Bên kia, Tiểu Lê thì thầm hỏi Mễ Âm: "Cậu không đến chào Fish một tiếng à?"

Mễ Âm khẽ lắc đầu.

Vừa định cáo từ, một người nào đó trên bàn gọi họ lại: "À phải rồi Mễ Âm, mấy giờ MC các cậu vào chuẩn bị thế?"

Mễ Âm giơ cổ tay, liếc nhìn đồng hồ: "Còn hai mươi phút nữa là phải đi chuẩn bị rồi."

"Không ăn cơm à?"

"Kết thúc rồi ăn."

"Hôm nay ăn mặc xinh đẹp thế này, đúng là không hợp ăn nhiều cơm thật."

Được khen, nụ cười của Mễ Âm cũng rất nhạt.

Đang tán gẫu câu được câu chăng, khóe mắt nhìn thấy người kia đột nhiên đứng dậy, Mễ Âm khựng lại. Vài giây sau, lại tiếp tục nói chuyện với mọi người như bình thường.

Cô cố nén không quay đầu nhìn sang nhưng anh lại đi thẳng về phía cô.

Mễ Âm cứng đờ, tim lỡ mấy nhịp. Khoảnh khắc lướt qua nhau, cô cắn môi.

Nhìn bóng lưng Dư Qua, Tiểu Lê thở dài: "Cậu vừa đến là anh ấy đi, cũng đâu đến nỗi phải tránh né đến mức này chứ."

...

Đi được nửa đường, điện thoại của Từ Y Đồng gọi tới, Dư Qua bắt máy.

"Em vừa chảy máu cam!" Cô báo cáo.

Dư Qua không nhanh không chậm, tránh đám đông, đi về phía yên tĩnh: "Sao thế?"

Bên kia loảng xoảng một trận, còn có tiếng nước chảy ào ào, cô lặp lại: "Em... bị anh trêu đến... đến chảy máu cam rồi!" Giọng nói ngắt quãng, giọng điệu oán trách mang theo chút nũng nịu.

Dư Qua: "..."

Anh suy nghĩ vài giây, nên xin lỗi hay giải thích, hay là tiếp tục chủ đề vừa rồi, xác nhận thời gian gặp mặt với cô.

Cô hỏi: "Bên anh xong rồi à?"

"Chưa."

"Thế anh cố ý trêu em à!"

"Không phải." Dư Qua nói.

Từ Y Đồng hừ hừ hai tiếng: "Lát nữa bên anh có lễ trao giải gì đó đúng không? Anh có cần tham gia không?"

Dư Qua: "Có."

"Thôi được rồi, anh đúng là đang trêu em mà."

"Không phải."

Dư Qua lại trả lời cô như vậy, cũng chỉ có thể trả lời như vậy.

Sáng nay thức dậy, anh phát hiện Thượng Hải đổ mưa, một cơn mưa không báo trước, anh rất tự nhiên nhớ tới lời hẹn ước lần trước Từ Y Đồng nói. Chỉ là, anh không chắc đó có phải là lời nói đùa không, nên vẫn luôn chờ cô mở lời.

Mãi mà không đợi được.

Mãi đến vừa rồi, Từ Y Đồng cuối cùng cũng nhắn tin cho anh. Nhưng cô lại không nhắc đến chuyện đó. Anh đành phải hỏi một chút, để khỏi phải suy nghĩ mãi. Nếu cô chỉ nói đùa, anh cũng không thấy có vấn đề gì lớn lắm.

Dư Qua chỉ muốn xác nhận tính chân thực của việc này, anh làm việc trước nay luôn có kế hoạch. Nhưng vấn đề duy nhất là, lúc đó anh chỉ mải xác nhận với cô có muốn gặp mặt hay không, mà quên mất công việc của mình còn chưa xong.

Dư Qua vẫn đang nghĩ cách giải thích hợp lý, thì Từ Y Đồng lại mở sang chủ đề khác: "Vậy lát nữa có livestream không ạ?"

"Chắc là có."

"Anh sẽ mặc vest chứ?"

"Mặc rồi."

Từ Y Đồng rất phấn khích: "Oa, vậy em nhất định sẽ ở nhà canh xem, lúc nào anh lên sân khấu nhớ nói trước với em một tiếng nhé."

Cô dường như không có ý định ra ngoài.

Dư Qua lơ đãng nghĩ.

Đợi công việc kết thúc, thật ra họ cũng có thể gặp mặt. Nhưng có lẽ hơi muộn, cô không tiện lắm. Anh thì có thể đến gần nhà cô, nhưng làm vậy có vẻ hơi vội vàng và đường đột. Điều này lại khiến Dư Qua không mở miệng được.

Đầu dây bên kia, Từ Y Đồng vẫn đang quan tâm những chuyện không quan trọng: "Hôm nay anh mặc vest màu gì thế?"

Dư Qua trả lời: "Màu đen."

"Màu đen hợp với anh lắm đó!"

Anh hỏi: "Em thì sao?"

"Em cái gì?"

"Mặc gì?"

"Em ở nhà đương nhiên là mặc đồ ngủ rồi!" Từ Y Đồng cười hề hề: "Vậy bên trong anh mặc sơ mi hả?"

"Ừm."

"Màu gì ạ?"

"Màu xanh lam."

Cô cảm thán: "Màu xanh lam cũng hợp với anh lắm! Có thắt nơ không?"

"Không có."

Dư Qua thật ra muốn nói với Từ Y Đồng, nếu cô thật sự tò mò về trang phục của anh, hôm nay họ có thể ra ngoài gặp mặt, anh cho cô xem tận mắt. Ngay lúc Dư Qua định nói như vậy, Từ Y Đồng "ê" một tiếng: "Đợi chút nha, bố em gọi điện thoại cho em."

Lại bị cắt ngang.

...

"Fish." Mễ Âm khẽ gọi.

Thấy Dư Qua nói chuyện điện thoại xong, cô tự nhiên bước tới, như thể tình cờ gặp anh ở đây: "Trùng hợp quá."

Dư Qua nghiêng đầu nhìn cô, cũng chỉ là nhìn cô thôi.

Đáy mắt anh không có bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào, dường như cô đã là người xa lạ. Nhận ra điều này, Mễ Âm cũng không tiếp tục đến gần nữa.

Thật ra họ đã rất lâu không còn liên hệ riêng tư nữa.

Ở bên ngoài, Mễ Âm chưa bao giờ tự nhận là bạn gái tin đồn của Dư Qua, chỉ là đủ loại lời đồn về họ cuối cùng vẫn khiến mối quan hệ của cả hai trở nên khó xử. Biết Dư Qua không có ý gì với mình, Mễ Âm cũng không phải người không có lòng tự trọng, không làm ra chuyện dây dưa không dứt.

Chỉ là đến nước này, cô vẫn rất khó để không để tâm đến thái độ của anh.

Móng tay bấm vào lòng bàn tay, Mễ Âm cố tỏ ra thoải mái mở lời: "Thật ra những chuyện trước kia đều qua rồi, anh cũng không cần cố tình tránh mặt em."

Dư Qua không hiểu cô đang nói gì, im lặng một chút rồi cũng hỏi thật: "Cô đang nói gì vậy?"

"A." Mễ Âm gượng cười: "Lúc nãy em không cố ý đứng ở chỗ các anh đâu, có phải anh lại sợ bị họ trêu nên mới bỏ đi không?"

Gộp hai chuyện này vào nhau, Dư Qua cảm thấy suy nghĩ của cô có vẻ quá nhảy vọt. Anh không phải người kiên nhẫn, nhưng vì phép lịch sự vẫn lạnh nhạt giải thích một câu: "Cô nghĩ nhiều rồi."

Thật ra anh căn bản không để ý cô đã đến.

Lúc nói chuyện với cô, anh lại lơ đãng liếc điện thoại mấy lần, điều này có vẻ hơi thiếu chừng mực, đây là hành vi mà Dư Qua thường ngày không mấy khi có. Chắc là tin nhắn gì đó rất quan trọng, anh mới không kìm được mà nhìn điện thoại.

Mễ Âm không muốn nói nhiều nữa: "Thôi được rồi, em không làm phiền anh nữa."

Câu nói này coi như kết thúc.

...

Lễ trao giải chính thức bắt đầu vào tám giờ tối.

Một giờ sau, giải Tuyển thủ được yêu thích nhất năm, không ngoài dự đoán lại thuộc về OG Fish. Ngoài phiếu bầu online, tỷ lệ phiếu bầu tại hiện trường cũng vượt quá bốn mươi phần trăm.

Nhận giải xong xuống sân khấu, Dư Qua nhận được tin nhắn của Từ Y Đồng.

[Hôm nay anh đúng là đẹp trai thật!]

Dư Qua gõ một dòng chữ, còn chưa gửi đi, bên cạnh bỗng vang lên tiếng vỗ tay như sấm, MC cười nói: "Chúc mừng Conquer đoạt giải Tân binh xuất sắc nhất năm!"

Máy quay lia tới Trần Du Chinh đang ở dưới sân khấu, anh không nhanh không chậm mặc áo khoác vest vào.

A Văn huých cùi chỏ vào anh, cười nói: "Thằng em rể cậu đúng là cũng có mấy phần nhan sắc đấy, cũng không thể hoàn toàn trách Tiểu Nặc được."

Mặt Dư Qua lạnh băng, lười để ý đến cậu ta.

Trên sân khấu, Chu Đãng đưa cúp cho Trần Du Chinh.

Nữ MC nhắc Trần Du Chinh phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải.

Trần Du Chinh kéo micro lại gần, đọc thuộc lòng lời thoại một cách qua loa, uể oải cảm ơn ban tổ chức, cảm ơn đồng đội vân vân mây mây.

Trên màn hình lớn, máy quay chiếu cận cảnh anh từ mọi góc độ, A Văn hỏi: "Cậu có thấy Conquer với Từ Y Đồng hơi giống nhau không? Lúc cười ấy."

Mặt Dư Qua không chút gợn sóng, phun ra hai chữ: "Không thấy."

A Văn tán đồng: "Đúng thật, hai đứa này chẳng nhìn ra là chị em gì cả."

"Thế cậu hỏi tôi làm gì?"

A Văn bất đắc dĩ nói: "Còn cách nào đâu, bây giờ không nhắc đến Từ Y Đồng một chút, cậu chẳng thèm để ý đến người khác gì cả."

Dư Qua: "..."

Phát biểu xong, Trần Du Chinh chuẩn bị xuống sân khấu, MC mỉm cười: "Hình như tôi nghe nói Wan Thần là thần tượng của cậu, hôm nay anh ấy đích thân trao giải cho cậu, có cảm thấy được khích lệ không?"

"Có chứ ạ, em vẫn luôn coi anh ấy là mục tiêu để học hỏi."

MC: "Vậy sao? Học cái gì?"

Trần Du Chinh nhướng mày: "Đợi em 22 tuổi, sẽ cầu hôn bạn gái."

Lời này vừa nói ra, cả hội trường xôn xao. Câu nói được micro truyền đến mọi ngóc ngách của hội trường, một số người đang nghịch điện thoại cũng bị sốc đến mức phải ngẩng đầu lên. Cả đám người TG đều trong bộ dạng bất lực ôm mặt.

Đạo diễn hình ảnh vội vàng chuyển máy quay sang Dư Qua ở khu vực khán giả, rồi lại chuyển sang Chu Đãng, ba người hoàn thành khung hình thế kỷ.

Mọi người: "..."

Thật muốn được sống tùy hứng như Conquer một lần.

Sao lại có thể đắc tội với mọi tiền bối một cách công bằng như vậy chứ.

Đợi máy quay chuyển đi, Dư Qua lại nhìn vào màn hình điện thoại.

Hai phút trước, cô gửi một hình ảnh kèm tin nhắn: [Xin chào! Chuyển phát nhanh độc quyền ngày mưa của anh đã đến, mời ký nhận!]

Mở tấm ảnh đó ra, xem đi xem lại ba lần. Dư Qua yên lặng ngồi một lát, hỏi người bên cạnh: "Còn bao lâu nữa thì kết thúc?"

"Ai biết? Chắc nửa tiếng nữa." A Văn kỳ quái: "Hỏi cái này làm gì?"

"Về trước được không?"

A Văn không hiểu gì cả: "Được thì được, nhưng không hay lắm đâu, cậu chán thì nghịch điện thoại chút đi."

Dư Qua không nói gì thêm.

Vài phút sau, anh lại lên tiếng: "Giải của tôi nhận xong hết chưa?"

Không hiểu sao anh cứ hỏi mấy câu thừa thãi này, A Văn đáp bừa: "Xong rồi."

Đợi được câu trả lời này, Dư Qua đứng dậy, thản nhiên nói: "Vậy tôi đi nhận đồ chuyển phát nhanh."

A Văn: "?"