Chương 35

Từ Y Đồng và A Văn đều nhìn về phía Dư Qua.

Dư Qua không biết họ đang nói gì, cũng không biết tại sao họ lại nhìn anh. Liếc A Văn một cái, anh chọn nhìn thẳng vào mắt Từ Y Đồng.

Nhìn Từ Y Đồng một lúc, Dư Qua phát hiện ánh mắt cô có chút lảng tránh.

Từ Y Đồng không hề nhìn anh chằm chằm đầy hứng khởi như mọi khi, thậm chí còn có ý né tránh.

Động tác của Dư Qua khựng lại, mày hơi nhíu. Ngập ngừng một lát, anh đặt máy sấy tóc xuống, đi tới, giọng thờ ơ hỏi: "Hai người đang nói gì vậy?"

Từ Y Đồng nhìn đông ngó tây, trả lời mơ hồ: "Không có gì."

Rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này, anh lại nhìn sang A Văn: "Cậu nói gì thế?"

A Văn nhún vai, đáp rất tùy tiện: "À, tôi đang dạy cô ấy câu cá."

Dư Qua: "?"

Anh im lặng, phân tích xem lời A Văn có ẩn ý gì khác không.

"Nhưng mà tôi không có kinh nghiệm mấy, tôi nói cậu thích xem người ta câu cá hơn, có kinh nghiệm về mặt này, lúc nào cậu rảnh thì dạy Tiểu Từ đi."

Nói xong, A Văn chuyển chủ đề: "À đúng rồi, WeChat chuyển tôi 50 tệ."

"Làm gì?"

"Hôm nay là thứ Năm điên rồ, tôi bảo Tiểu Từ đừng đi vội, lát nữa mời cô ấy ăn KFC."

Dư Qua: "..."

Từ Y Đồng thầm nghĩ, tốc độ phản ứng và tố chất tâm lý của tuyển thủ eSports đúng là hơn người. Hoàn toàn không cần suy nghĩ, mở miệng là có thể bịa ra bao nhiêu chuyện nhảm nhí. Còn vẻ mặt thản nhiên, không hề có chút chột dạ nào vì đã tiết lộ bí mật của anh em tốt.

Thấy Dư Qua cứ cầm áo khoác của mình, Từ Y Đồng mới sực nhớ đưa tay ra: "Để em cầm."

Dư Qua đứng yên, không đưa áo cho cô.

Thấy vậy, Từ Y Đồng hơi khó hiểu: "Sao thế?"

Im lặng một lát, Dư Qua hơi cứng nhắc nói: "Chưa khô."

Từ Y Đồng: "."

Nhìn anh từ đầu đến chân, A Văn lấy làm lạ: "Vậy cậu qua đây làm gì?"

"..."

Dư Qua không nói tiếng nào, chậm rãi quay người, lại đi sấy áo.

Anh quanh năm mặt liệt, không nhìn ra vui buồn rõ rệt. Đương nhiên, người khác cũng không nhìn ra được sự lúng túng của anh.

Nhưng A Văn không phải người khác.

Cậu ta nhìn Dư Qua, nín cười đến mức vai cũng run lên.

Từ Y Đồng ngoan ngoãn ngồi yên.

Thật ra cô vẫn muốn nói chuyện với A Văn về chủ đề vừa rồi, nhưng lúc này đành nhịn không mở lời. Bởi vì, cô nhạy cảm nhận ra Dư Qua hơi không vui.

Cô và A Văn nói chuyện, anh không vui.

Mặc dù không biết lý do cụ thể. Từ Y Đồng đoán, có lẽ Dư Qua phát hiện chủ đề họ nói chuyện là anh? Hoặc là anh đang giúp cô làm việc, còn cô lại ở đây nói chuyện với người khác, có vẻ hơi vô tâm?

Ngay lúc Từ Y Đồng đang suy nghĩ lung tung, cửa phòng huấn luyện đột nhiên bị đẩy ra. Anh Huy ôm một thùng hàng, vai kẹp điện thoại, gân cổ hét: "Fish! Sấy cái gì thế? Cậu ra đây một lát, có chút việc tìm cậu."

Dư Qua đi ra vài bước, lại quay lại, đưa chiếc áo khoác trong tay cho Từ Y Đồng: "Khô rồi."

Cô nhận lấy, luôn miệng nói: "Cảm ơn, cảm ơn."

Lúc rời đi, Dư Qua dừng lại trước mặt A Văn, lạnh lùng liếc cậu ta một cái, dặn dò: "Đừng nói linh tinh."

"Biết rồi biết rồi." A Văn hơi mất kiên nhẫn.

Dư Qua cụp mắt xuống.

Cả hai người đều ngồi thẳng lưng như học sinh tiểu học.

Lần lượt nhìn họ một lượt nữa, Dư Qua cuối cùng cũng đi.

Bóng anh vừa khuất sau cánh cửa, Từ Y Đồng liền không thể chờ đợi hỏi A Văn: "Anh Văn, câu anh vừa nói không phải là đùa em đấy chứ?"

A Văn ngạc nhiên: "Câu nào?"

"Anh nói..." Từ Y Đồng hơi ngượng: "Anh ấy thích em."

A Văn không khỏi bật cười: "Chuyện này mà tôi còn đùa được sao?"

Từ Y Đồng toe toét cười: "Là Dư Qua nói với anh à?"

"Fish không nói với tôi mấy chuyện này đâu."

Từ Y Đồng hơi khó hiểu nhìn anh ta.

"Nhưng tôi có mắt mà." A Văn uống một ngụm trà, nói đùa: "Fish nhà chúng ta không phải người tùy tiện đâu nhé, có thể đưa em đến đây, cho em chơi máy tính của cậu ấy, giúp em sấy quần áo, ồ, còn ngày nào cũng nhắn tin cho em... người đó là em đúng không?"

Từ Y Đồng bị anh ta nói đến mức hơi lâng lâng: "Không phải Dư Qua nhắn cho em, là em nhắn cho anh ấy. Em muốn biết mỗi ngày anh ấy làm gì."

"Trước đây lúc huấn luyện cậu ấy không bao giờ mang điện thoại, còn về việc trả lời tin nhắn..." A Văn nghĩ một lát: "Dư Nặc thỉnh thoảng muốn tìm cậu ấy cũng chỉ có thể nhắn tin cho tôi, em hiểu rồi chứ."

Từ Y Đồng khô khốc "Ồ" một tiếng.

"Chuyện cậu ấy thích em, em có thể tìm cậu ấy xác nhận bất cứ lúc nào." A Văn rất nghiêm túc nói với cô: "Còn về lúc nào tìm thì tùy tâm trạng của em thôi."

Từ Y Đồng hỏi ý kiến A Văn: "Nếu em đi hỏi bây giờ, có dọa anh ấy sợ không?"

"Đi ngay bây giờ?" A Văn trầm ngâm: "Em biết đấy, Fish là người rất kiêu ngạo, lại chẳng biết gì về chuyện tình cảm, tôi đoán cậu ấy chắc sẽ giả vờ dè dặt mấy ngày?"

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó thì bó tay chịu trói thôi chứ sao."

Từ Y Đồng mặt mày hớn hở: "Thật ạ?"

"Cược 50 tệ."

"Cược 500!"

"Vậy không phải em thua chắc rồi à?"

Từ Y Đồng quả quyết: "Năm vạn em cũng chịu."

Hai người cười một lúc, A Văn đột nhiên nghiêm mặt: "Đúng rồi, chuyện nhà cậu ấy, em biết không?"

"Biết một chút."

A Văn kinh ngạc: "Chuyện này mà cậu ấy cũng nói với em?"

"Em họ của em đang hẹn hò với Dư Nặc mà." Nhắc đến Trần Du Chinh, Từ Y Đồng hơi khó mở lời: "Nó có nhắc qua với em một chút, nhưng không nói nhiều."

"Ồ, ra vậy."

A Văn biết điểm dừng, càng biết chuyện tình cảm người ngoài không nên xen vào quá nhiều, thật ra anh ta không nên thay Dư Qua nói những điều này. Chỉ là, người chưa từng được yêu thương đúng cách, sẽ không biết tình yêu là gì, cũng không biết yêu người khác thế nào.

Đợi đến ngày Dư Qua chủ động mở lời, e là lòng người ta đã nguội lạnh từ lâu rồi.

"Vậy em chắc cũng đoán được, tính cách của Dư Qua thế này, phần lớn cũng là do hoàn cảnh gia đình." A Văn thở dài: "Xây dựng một mối quan hệ thân mật, đối với cậu ấy mà nói, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng."

Từ Y Đồng im lặng một lát.

"Nhưng cậu ấy không ngốc, ai tốt với cậu ấy, ai thích cậu ấy, cậu ấy đều biết cả. Cho nên, em đừng chê cậu ấy chậm chạp, kiên nhẫn đợi cậu ấy nhé?"

Hồi lâu, Từ Y Đồng đáp lời anh ta: "Em sẽ."

Cuối cùng, vẻ mặt cô trịnh trọng: "Cảm ơn anh đã nói với em những điều này."

A Văn "chậc" một tiếng.

"Không nói mấy lời khách sáo này." A Văn ra vẻ già dặn: "Sau khi thành công, đừng quên 500 tệ của tôi là được."

Từ Y Đồng dở khóc dở cười.

Một ván game vừa kết thúc, Tiểu C tháo tai nghe, vừa hay nghe được câu này, không khỏi trách móc: "Anh Văn, anh càng ngày càng vô liêm sỉ rồi đấy, bình thường lừa tiền bọn em thì thôi đi, bây giờ đến cả..."

Tiểu C nghẹn lời.

Nhất thời không biết có nên gọi Từ Y Đồng là... chị dâu không.

A Văn mất kiên nhẫn xua tay: "Biến biến biến, con nít đừng xía vào chuyện người lớn."

...

Lúc Dư Qua quay lại phòng huấn luyện, A Văn đã về chỗ của mình, Từ Y Đồng lại bắt đầu chơi Plants vs Zombies.

Anh đứng sau lưng cô nhìn một lúc.

Tay thì bận rộn luôn hồi, nhưng chẳng biết đang bận cái gì. Cây cối trồng lung tung lộn xộn, chỗ này một cây, chỗ kia một cây. Nhìn mà Dư Qua hơi phát bệnh ám ảnh cưỡng chế, muốn sắp xếp lại giùm cô.

Chuyển sự chú ý sang Từ Y Đồng, anh lại bắt đầu để ý đến tay áo xắn lên lộn xộn trên cánh tay cô.

Dư Qua đưa tay, cầm lấy điện thoại của mình đặt trên bàn.

Từ Y Đồng cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn anh một cái: "Anh về rồi!"

Dư Qua "Ừ" một tiếng.

Từ Y Đồng tạm dừng game, ngại chiếm máy tính của anh tiếp, chuẩn bị đứng dậy: "Anh ngồi đi, anh ngồi đi."

Anh không động đậy: "Em chơi đi."

Từ Y Đồng xua tay: "Em không chơi nữa, anh chơi đi."

Bên ngoài mưa đã nhỏ đi, ô của cô đã giặt sạch, quần áo cũng đã sấy khô, thật ra không còn lý do gì để ở lại đây nữa.

Đợi đến bây giờ, Từ Y Đồng chỉ muốn chào tạm biệt Dư Qua: "Em chuẩn bị về nhà đây."

Cụp mắt, ngón tay gõ mật khẩu trên bàn phím, Dư Qua nói: "Không phải A Văn muốn mời em ăn KFC sao?"

Từ Y Đồng ngơ ngác: "Em tưởng anh ấy nói đùa."

Điện thoại kêu lên, A Văn cầm lên xem, phát hiện là thông báo chuyển khoản.

A Văn: "..."

Quay đầu, liếc nhìn tình hình bên kia, cậu ta lập tức hiểu ý.

Lại coi anh em là công cụ à?

Dư Qua cất điện thoại: "Ăn xong tôi đưa em về."

Từ Y Đồng chu đáo nói: "Không sao không sao, hôm nay trời mưa anh đừng lái xe thì hơn, lát nữa bạn em đến đón em."

Dư Qua khựng lại.

Cô giải thích: "Bọn em có một người bạn thân từ nhỏ hôm nay sinh nhật."

Dư Qua "Ồ" một tiếng.

"Em ở đây... không làm phiền mọi người chứ ạ?" Từ Y Đồng nhỏ giọng hỏi.

"Không đâu."

Từ Y Đồng yên tâm: "Vậy em chơi thêm lát nữa nhé?"

Dư Qua "Ừ" một tiếng.

A Văn đi tới, ném điện thoại cho Từ Y Đồng: "Xem đi, muốn ăn gì?"

Từ Y Đồng rất nhanh chóng chọn xong.

Nhìn những món cô chọn, A Văn nhướng mày: "Khách sáo thế, chỉ ăn kem với khoai tây chiên thôi à?"

"Gọi nhiều thì vượt quá 50 tệ rồi."

A Văn đầy ẩn ý: "Cứ gọi thoải mái đi, Fish chuyển cho tôi không chỉ 50 tệ đâu."

“Tôi cũng muốn gọi." Roy đi ngang qua giật lấy điện thoại của A Văn.

A Văn chửi thề một tiếng: "Chết tiệt."

Bọn họ ồn ào thành một đám, Will và Tiểu C cũng tới góp vui, kiên quyết không bỏ qua cơ hội vặt lông A Văn. A Văn già cả xương yếu, không giành lại nổi đám trẻ này, thở dài, hỏi Dư Qua: "Anh Huy vừa tìm cậu làm gì thế?"

"Chuyện All-Stars."

"Ồ..."

Từ Y Đồng hỏi: "All-Stars là gì ạ?"

A Văn giải thích cho cô: "Một cuộc thi của LOL bọn tôi."

Từ Y Đồng kinh ngạc: "Mọi người lại có giải đấu ạ?"

A Văn "Haizz" một tiếng: "Không phải giải đấu lớn chính quy gì đâu, chỉ là trận đấu biểu diễn cho vui thôi."

"Ồ ồ, vậy mọi người có tham gia không?"

A Văn: "Phải xem bình chọn của cư dân mạng đã."

A Văn thuận miệng nói vậy, nhưng Từ Y Đồng lại để tâm. Nhân lúc họ đang nói chuyện, cô lén cầm điện thoại lên mạng tìm kiếm về All-Stars.

Nhấn vào link do trang chính thức đăng, tìm thấy cửa sổ bình chọn, lại nhấn tiếp, tìm vị trí AD.

Bình chọn đã mở được ba ngày, đã có hai tuyển thủ dẫn đầu với số phiếu cách biệt. Khoảng cách giữa hai người dẫn đầu không lớn lắm, nhưng so với người thứ ba thì khá xa.

Vị trí thứ nhất là OG Fish, thứ hai là TG Conquer.

Netizen Từ không nghĩ ngợi gì, 20 phiếu, không giữ lại phiếu nào, tất cả đều vote cho người đứng đầu.

Tự mình vote xong vẫn thấy chưa đủ, Từ Y Đồng lại gửi hướng dẫn do fan tổng hợp vào nhóm bạn thân, kêu gọi chị em cùng vote và nhấn mạnh: [Vote hết cho OG Fish nhé! Ai vote cho chồng mình thì chụp màn hình gửi mình, mình chuyển cho 50 tệ!]

CC: [Phiếu của anh ấy nhiều thế rồi, còn bắt bọn này vote làm cái lông gì nữa.]

Mạt Lị: [Người thứ hai là em trai kìa.]

Từ Y Đồng ngồi trên ghế, cầm điện thoại hí hoáy một lúc.

"Em đang làm gì đấy." Có người hỏi.

Từ Y Đồng quay đầu lại, thấy Dư Qua không biết đã ngồi xuống bên cạnh cô từ lúc nào, đang chơi tiếp ván game cô vừa tạm dừng.

Từ Y Đồng phấn khởi đưa điện thoại qua cho anh xem: "Em đang vote cho anh!"

Anh liếc qua, thấy được câu chuyển 50.

Ngay sau đó, Dư Qua lại liếc thêm cái nữa, thấy được câu OG Fish.

Theo sau là hai chữ... Chồng mình.

Từ Y Đồng không thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội kể công nào, lại dí điện thoại tới gần hơn chút nữa, để Dư Qua nhìn rõ hơn.

Hơi dừng lại, Dư Qua bình tĩnh thu hồi ánh mắt.

Tiếp tục nhìn màn hình máy tính. Nhưng di chuột mãi, nhất thời quên mất định bấm vào cái gì.

Từ Y Đồng hơi nghi hoặc, nhắc anh: "Chậu cát cho mèo hình như không trồng trực tiếp xuống nước được đâu nhỉ."

Dư Qua rất ngắn gọn "Ừ" một tiếng.

Sau đó, game kết thúc.

Zombie cũng ăn mất não của anh rồi.

Từ Y Đồng bật cười: "Anh vậy mà cũng không qua được à." Cười anh xong, cô lại tiếp tục cúi đầu xem điện thoại. Sau đó, nhận ra điều gì đó, cô cũng không cười nổi nữa.

Dư Qua hơi rướn người về phía trước, vẻ mặt bình tĩnh đưa tay cầm chai nước khoáng trên bàn.

Từ Y Đồng liếc anh một cái.

Không nhìn ra điều gì đặc biệt, cô cười gượng, thăm dò: "Cái đó... anh thấy rồi à?"

Anh uống từng ngụm nước, "Ừ" một tiếng.

"Anh đừng để ý, em đùa thôi, gọi linh tinh ấy mà." Từ Y Đồng liền đổ thừa, hậm hực nói: "Thái Nhất Thi bọn họ không có tiết tháo, cứ thấy trai đẹp là gọi chồng bừa bãi, em bị bọn họ dạy hư đấy."

Dư Qua không nhìn cô, lạnh lùng nói: "Cách xưng hô này, không thể gọi bừa."

"Biết rồi biết rồi." Từ Y Đồng nịnh nọt giơ ba ngón tay, lập tức thể hiện lòng trung thành: "Sau này em chỉ gọi anh là chồng thôi."

Dư Qua: "..."