Chương 32

Đây là điều Từ Y Đồng yêu cầu, cô ấy đưa ra vài gợi ý, ném vấn đề cho anh, bảo anh cứ nghĩ vu vơ. Mà lúc này bên cạnh anh chỉ có Từ Y Đồng, nên Dư Qua mới vô thức nghĩ về cô.

Điều này rất hợp lý.

Nhưng mà, không nên như vậy.

Nghĩ sâu đến mức này, anh có hơi chuyện bé xé ra to rồi.

Từ Y Đồng nói không ngừng, Dư Qua im lặng lắng nghe, trước nay vẫn luôn thế. Biểu cảm của anh từ đầu đến cuối không hề thay đổi, rất lý trí, cũng rất nghiêm túc, đúng chuẩn phong cách trước giờ của Dư Qua. Mỗi khi Từ Y Đồng nói xong một đoạn, anh luôn đúng lúc "Ừ" một tiếng, thế là cô lại tiếp tục nói.

Thế nhưng, khi Từ Y Đồng hỏi bây giờ mấy giờ rồi, Dư Qua vẫn "Ừ" một tiếng.

Lần này, cuối cùng cô cũng nhận ra sự lơ đãng của anh.

Hơi do dự, Từ Y Đồng chọc vào cánh tay anh: "Anh không muốn nghe em nói mấy cái này hả? Vậy em không nói nữa."

Dư Qua rõ ràng vẫn chưa phản ứng lại.

"Hình như anh mất tập trung lâu lắm rồi."

Cổ họng Dư Qua khẽ động, nói rất chậm: "Xin lỗi, vừa nãy đang nghĩ chuyện khác."

Mặc dù anh không nói rõ, nhưng Từ Y Đồng đại khái cũng đoán được Dư Qua đang lo lắng điều gì, thế là cô nghiêm túc gật đầu: "Không sao, em biết mà, hiểu hiểu."

Câu nói này khiến Dư Qua nghiêng mặt, nhìn cô thêm một cái.

Từ Y Đồng đương nhiên nhìn lại.

Phải biết rằng, cô rất ít khi thua trong khoản nhìn đối diện. Nhưng không biết hôm nay làm sao, cứ cảm thấy ánh mắt Dư Qua có thêm chút ý vị khác, anh nhìn cô như vậy, cảm giác tâm sự nặng trĩu. Từ Y Đồng không được tự nhiên gãi gãi mặt.

Cô định nói gì đó, nhưng Dư Qua đã mở lời trước.

"Răng còn đau không?" Anh hỏi.

Từ Y Đồng cười hì hì: "Cũng ổn, không đau lắm nữa."

Dư Qua cụp mắt xuống, lơ đãng đưa tay vào túi áo khoác, vừa chạm vào chiếc hộp kia thì đúng lúc phía sau ồn ào, truyền đến một tràng tiếng bước chân.

Anh giữ nguyên tư thế không động đậy.

Một tốp người nối đuôi nhau đi ra từ sau cánh cửa kính, lần lượt đi qua hai người. Họ đi vội, đuổi nhau chạy được vài bước mới thấy không đúng, lại đồng loạt quay đầu lại.

Từ Y Đồng đứng ngay cạnh Dư Qua, cùng anh chịu sự chú ý của đám người này.

Người đi đầu chủ động chào Dư Qua.

Dư Qua nghiêm túc, trầm ổn gật đầu.

Đám người này đi xa, rất nhanh lại có đám khác tới. Khi họ nghênh ngang đi qua, lần lượt kinh ngạc kêu lên: "Oa, Phí Hỉ!"

Dư Qua phản ứng bình thường, "Ừ" một tiếng.

"Đệt, Ngư Thần!"

Dư Qua lại "Ừ" một tiếng.

"Chậc, anh Hỉ!"

Dư Qua dứt khoát không mở miệng nữa, vẻ mặt càng lúc càng lạnh.

Từ Y Đồng không hiểu tình hình, đợi họ đi rồi mới tò mò hỏi: "Anh nổi tiếng thế à? Sao ai thấy anh cũng phải đặc biệt chào hỏi vậy?"

"Họ cố ý đấy."

Từ Y Đồng: "Tại sao?"

Bởi vì họ tưởng cô là bạn gái anh.

Nhưng những lời lẽ khinh suất này, Dư Qua không thể nói ra được.

Dư Qua nói nhẹ bẫng: "Không có gì."

Từ Y Đồng cong mắt nhìn anh: "Em vừa nghe người khác nói chuyện, có phải các anh sắp đánh giải thế giới gì đó không?"

"Tháng mười."

"Tháng mười?" Từ Y Đồng bẻ ngón tay tính toán: "Nhanh thế nhỉ, vậy chẳng phải tháng sau rồi sao, em còn tưởng các anh được nghỉ dài."

"Ngày kia tập huấn."

"Vất vả quá." Từ Y Đồng chép miệng: "Vậy anh tập trung luyện tập nhé, ở nơi anh không nhìn thấy, em sẽ âm thầm cổ vũ cho anh!"

Dư Qua vẫn kiệm lời như vàng: "Cảm ơn."

Một tay Dư Qua đút trong túi, ngón tay móc vào dải ruy băng mượt mà của hộp quà.

Đột nhiên móc ra một thứ từ người đưa cho Từ Y Đồng, chắc cô sẽ thấy khó hiểu lắm. Dư Qua nghĩ xem nên nói thế nào, hay là không nói gì cả, đưa thẳng cho cô rồi đi.

Ngay lúc anh chuẩn bị đưa ra lựa chọn, một giọng nói quen thuộc phấn khởi truyền đến: "Tụi này đến rồi."

Dư Qua đơ người hai giây, đợi suy nghĩ thoát ra, anh từ từ quay đầu lại, nhìn người vừa tới.

A Văn trong lòng thấy hơi rén.

Sao lại là vẻ mặt này? Mình phá hỏng chuyện tốt gì của cậu ấy rồi à?

Một đám người ồn ào đi tới, Roy hỏi Từ Y Đồng: "Chúng tôi đi ăn liên hoan, em đi không?"

Từ Y Đồng lùi về sau một chút, "Không đi đâu ạ, bạn em còn đang đợi."

Anh Huy và Dư Qua trao đổi ánh mắt, khẽ cười một tiếng, ý tứ không rõ ràng hỏi một câu: "Hai người nói chuyện xong rồi à?"

Từ Y Đồng: "Cũng gần xong rồi."

Sợ làm lỡ thời gian của họ, cô lên tiếng chào tạm biệt: "Vậy mọi người đi ăn đi nhé, em đi trước đây."

Đi về phía trước vài bước, đột nhiên lại bị gọi lại, Từ Y Đồng quay đầu: "Sao thế ạ?"

Giữa họ cách nhau vài mét.

Dư Qua im lặng một chút, ngập ngừng: "Cái tiệm đó của cô, khi nào khai trương?"

Chủ đề đột ngột nhảy quá xa, Từ Y Đồng ngẩn ra, trả lời: "Giáng Sinh ạ."

Dư Qua: "Biết rồi."

Cô toe toét cười: "Nhớ tới nha."

...

Vì nhổ răng, Từ Y Đồng cảm thấy mình hình như bị sốt nhẹ. Đầu óc mơ màng, người không được khỏe, cô nhắn tin báo cho Mạt Lị và Linh Linh một tiếng trên điện thoại rồi một mình bắt taxi về nhà.

Về nhà lục đại ít thuốc uống xong, Từ Y Đồng ngủ một mạch đến chiều hôm sau.

Tỉnh dậy cũng chẳng có khẩu vị gì, cô gọi một phần cháo.

Vừa ăn vừa tán gẫu với bạn học đại học một lúc trên WeChat, Từ Y Đồng chạy vào phòng sách, mở máy tính xem tài liệu triển lãm mỹ thuật mà bạn gửi qua.

Từ Y Đồng chuyển tiếp cho CC.

Trân Trân: [Cậu xem có thích cái nào không, đến lúc đó mình mua mấy bức treo ở tiệm.]

CC: [Lãng phí tiền làm gì, tranh của cậu đâu?]

Trân Trân: [.]

Trân Trân: [Tranh mình còn chưa đủ tầm.]

CC: [Còn hai tháng nữa, ba bức vẽ không xong à?]

Trân Trân: [Thôi được rồi, chị em đã tin tưởng mình thế này, vậy mình đợi trời mát mẻ chút rồi ra ngoài vẽ ký họa, tìm cảm hứng.]

Tối qua ngủ sớm, danh sách tin nhắn chưa đọc trên WeChat một đống. Từ Y Đồng khoanh chân ngồi trên ghế, trả lời lớt phớt, đột nhiên nhìn thấy avatar của Trần Du Chinh trong đó.

Cậu ta nhắn tin từ sáng.

Từ Y Đồng khựng lại, bấm vào xem.

Conquer: [Sao chị biết hôm qua em uống rượu với anh vợ của em? Ảnh còn cho phép em ngủ lại nhà ảnh nữa cơ đấy.]

Từ Y Đồng trả lời lại hai chữ "Đồ ngu" Vài phút sau, Trần Du Chinh gửi một đoạn voice chat dài: "Hôm qua em say quá, là Fish tắm cho em đấy, nghe Dư Nặc nói em còn nôn cả lên người anh ấy."

Trân Trân: [Không hứng thú.]

Trần Du Chinh tự mình tiếp tục gửi: "Qua được cửa ải Fish này, cuối cùng em cũng được bước ra ánh sáng rồi."

Từ Y Đồng nhịn hết nổi.

Trân Trân: [Em thích đi đâu thì đi, đi Siberia cũng được.]

Trân Trân: [Ai thèm quan tâm em chứ?]

Bên kia cuối cùng cũng im lặng một lúc, không tiếp tục gửi voice chat làm phiền tai cô nữa.

Conquer: [Body Fish ngon phết.]

Từ Y Đồng gửi ba hàng dấu chấm hỏi qua.

Trân Trân: [Chị cũng muốn xem, có ảnh không?]

Conquer: [Haha.]

Conquer: [Đến Siberia mà xem.]

Từ Y Đồng nhấn giữ micro, gửi mười cái tin nhắn thoại chửi cậu ta.

...

Từ sau buổi gặp mặt lần đó, Từ Y Đồng không tìm được cơ hội nào gặp Dư Qua nữa. Lúc rảnh rỗi cô vẫn nhắn tin cho Dư Qua.

Nhưng anh có vẻ rất rất bận, lần nào cũng đến bốn năm giờ sáng mới trả lời.

Cô đành quay lại cuộc sống trước kia, thỉnh thoảng lên mạng tìm xem có tin tức mới nào liên quan đến Dư Qua không. Nhưng cơ bản đều là thảo luận về chuyện giải Vô địch Thế giới năm nay.

Tháng Chín trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến tháng Mười.

Mùa thu là mùa Từ Y Đồng thích nhất, lá ngô đồng rơi đầy ven đường, cô tranh thủ lúc trời mát mẻ, vác giá vẽ đi vẽ ký họa khắp các ngõ ngách thành phố. Ông ngoại gần đây sức khỏe yếu, vào viện nằm, chuẩn bị làm một cuộc tiểu phẫu. Từ Y Đồng sợ ông cô đơn, ngoài lúc đi vẽ ký họa thì lại chạy vào bệnh viện, nói chuyện với ông.

Ông ngoại thỉnh thoảng lại hỏi về Trần Du Chinh, anh họ nói: "Nó giờ đang bận đánh giải đấy ạ."

"Giải gì thế?"

Anh họ là game thủ DOTA2 đời đầu, nên không hứng thú lắm với giải đấu LOL. Từ Y Đồng cũng hiểu biết nửa vời, vừa dùng điện thoại tra cứu, vừa kiên nhẫn giải thích cho ông lão.

...

Vòng khởi động tổ chức ở Hàng Châu, vòng bảng tổ chức ở Quảng Châu, Từ Y Đồng đều không có thời gian đi xem. Cô biết được từ tài khoản tin tức thể thao điện tử theo dõi trên Weibo, mấy đội LPL, OG đứng đầu bảng, WR đứng thứ hai bảng. Đội của Trần Du Chinh hình như đυ.ng phải một đội Hàn Quốc rất mạnh, nên vòng bảng đánh vô cùng gian khổ, quá trình trắc trở, may mà cuối cùng cũng thuận lợi đi tiếp, tiến vào vòng Tứ kết.

Địa điểm thi đấu Tứ kết vừa hay là Thượng Hải.

Từ Y Đồng mua vé, đi xem hai trận của TG và OG.

OG thắng đội châu Âu 3:1, trở thành đội LPL đầu tiên giành được vé vào Bán kết.

Ngày xem xong trận đấu về nhà, Từ Y Đồng phấn khích không ngủ được, không nhịn được gửi cho Dư Qua mấy tấm ảnh cô chụp tại hiện trường, tiện thể chúc mừng anh.

Cô cầm điện thoại ngủ thϊếp đi.

Nửa đêm bị sét đánh thức, bên ngoài mưa lớn ào ào. Từ Y Đồng mơ màng tỉnh dậy, phát hiện Dư Qua chụp một tấm ảnh đang luyện tập ở khách sạn gửi cho cô.

Mưa rất lớn, cô xuống giường chạy ra phòng khách đóng cửa sổ. Vừa ngủ dậy, người còn chưa tỉnh táo hẳn, Từ Y Đồng định trả lời Dư Qua một câu, mắt nhất thời không lấy được nét, lúc bấm vào khung chat vô tình gọi voice chat đi.

Không ngờ anh lại bắt máy rất nhanh.

Dư Qua: "Alo."

Từ Y Đồng lập tức tỉnh táo hơn phân nửa, giải thích: "Xin lỗi, em trượt tay."

Anh "Ồ" một tiếng.

"Anh vẫn đang bận à?"

"Ừm."

"Thượng Hải mưa rồi."

"Tôi biết."

Suýt quên mất, họ giờ đang ở cùng một thành phố.

Yên lặng một lúc, Dư Qua khẽ nói: "Ngủ sớm đi."

Có lẽ là ảo giác thôi, trong đêm khuya thế này, hòa cùng tiếng mưa không quá rõ ràng, Từ Y Đồng cảm thấy giọng Dư Qua có chút dịu dàng dỗ dành. Tim cô khẽ rung động, quên sạch mình định nói gì.

...

Thi đấu xong Tứ kết, WR bị đội Hàn Quốc hạ gục, dừng chân ở top 8. Lịch trình nửa sau căng thẳng, TG và OG chỉ có một tuần điều chỉnh, liền phải gấp rút tiến hành Bán kết.

Bán kết chỉ có hai ngày.

Ngày đầu tiên, TG đối đầu với hạt giống số một của LCS.

Thuận lợi hơn nhiều so với dự kiến, bàn bình luận phần lớn thời gian đều tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.

Trong bầu không khí nhẹ nhàng phơi phới, TG tốc chiến tốc thắng 3:0, tiễn các anh bạn Âu Mỹ đi nghỉ mát.

Ngày thứ hai, trận đấu giữa OG và đội Hàn Quốc, Từ Y Đồng xem trên TV ở bệnh viện.

Cuộc đối đầu giữa hai hạt giống số một Trung - Hàn, không nghi ngờ gì là trận đấu có tỷ suất người xem cao nhất giải đấu này.

Khác với trận của TG hôm qua, trình độ của OG và PPE hoàn toàn ngang cơ, hai đội hình mạnh nhất về cơ bản không có điểm yếu rõ ràng nào.

Tranh thủ giờ nghỉ, mấy bác sĩ nam thực tập trẻ tuổi trong bệnh viện đều chạy qua xem cùng.

Từ ván đầu tiên, bình luận viên đã kích động như sắp đứt hơi.

Trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng, kịch tính, khiến mấy bác sĩ nam lúc thì ôm đầu rêи ɾỉ đau khổ, lúc lại vung tay hô hào.

Từ Y Đồng xem rất chăm chú, cũng chỉ hiểu được ai gϊếŧ ai, ai chết, ai lại hồi sinh. Còn những thứ khác, thực sự là một chữ cũng không hiểu.

Hai đội tung hết bài dị, sau bốn ván, tỷ số hòa 2:2.

Trước khi ván quyết định bắt đầu, Từ Y Đồng cũng thấy lòng như lửa đốt. Cô hơi ngốc nghếch hỏi: "Nếu OG thua ván này thì sao ạ? Còn ván sau nữa không?"

Bác sĩ nam: "Thua là hết."

Từ Y Đồng ngồi không yên.

Cô có chút không dám xem nữa, chạy ra khỏi tòa nhà nội trú đi dạo một vòng. Nhưng trong lòng lại thực sự không yên tâm, thầm nghĩ, cùng lắm chỉ là một trận đấu, Dư Qua đánh chuyên nghiệp bao nhiêu năm rồi, sóng gió nào chưa từng thấy.

Thế là cô lại chạy về xem.

Kết quả vừa đến nơi, mấy người vừa nãy còn ôm nhau thành một cục giờ đã ngồi yên vị trí, không nói một lời.

Lòng Từ Y Đồng trầm xuống.

...

Ván đấu thứ năm đã bắt đầu được ba mươi phút, cục diện đã đến giai đoạn giữa cuối game, bắt đầu từ một pha xử lý lỗi của OG, mất Baron, trong thời gian ngắn đã bị lăn cầu tuyết, thua PPE gần một vạn tiền.

Ngoài sân khấu, bình luận viên rơi vào im lặng mười mấy giây.

Tiểu Lê: "Bên kia đã có điểm chờ Linh Hồn Rồng Nước, chỉ cần lấy được con rồng nhỏ cuối cùng, OG cơ bản không còn khả năng lật kèo nữa."

Quân Hạo: "Pha này bắt buộc phải tranh, đánh không lại cũng phải tranh."

Thời điểm căng thẳng nhất, Roy và Will bắt đầu đẩy lính đường giữa, lúc này vị trí đứng của năm người OG là 2-1-2. Khi đẩy lính đường giữa và đường trên đến trụ một đối phương, nửa bản đồ bên trái tối om, vì thiếu tài nguyên, tầm nhìn cũng hoàn toàn không cắm ra được. Tiểu Lê lo lắng lẩm bẩm: "Có phải đẩy lẻ về sâu quá rồi không?"

Vừa dứt lời, bình luận viên nam liền hét lên: "Xong rồi, PPE định ép giao tranh đường giữa và đường trên của OG!"

Roy bị sốc sát thương chết ngay, Will buộc phải dùng Tốc Biến.

Thế trận vừa ổn định lại lao dốc không phanh, Tiểu Lê tiếc nuối: "Hết cách rồi, pha giao tranh rồng này không thể đánh được nữa."

Hiện trường im phăng phắc, kênh thoại của đội OG cũng rất yên tĩnh. Thời gian để họ cân nhắc không nhiều, lựa chọn cũng không nhiều.

Tiểu C nhìn thấy tín hiệu ping của Dư Qua, quay đầu nhìn anh: "Có đánh không?"

Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Dư Qua mở lời: "Tôi muốn thử xem."

Trong tình thế cực kỳ bất lợi, mọi người đều hiểu – đã đến đường cùng, nếu muốn thắng thì không còn lựa chọn nào khác, chỉ có con đường giao tranh tổng. Nếu thắng, vẫn còn một tia hy vọng lật kèo. Nếu thua, họ sẽ là "tội đồ" trực tiếp nhất.

Nhưng mà, bị chửi thì sao, trở thành tội đồ trong miệng họ thì đã sao.

Roy do dự: "Bên họ đông người, không dễ đánh."

Dư Qua quả quyết: "Đánh được."

Câu nói này vừa thốt ra, A Văn nghiến răng: "Vậy thì đánh!"

Ngay lúc mọi người tưởng OG chuẩn bị từ bỏ giao tranh Linh Hồn Rồng để về thủ nhà, bàn bình luận đột nhiên vang lên tiếng hét kinh ngạc: "Ê, không đúng? Fish về nhà bán đồ bổ sung Kiếm Ma Youmuu rồi."

Đây đã là hành động được ăn cả ngã về không cuối cùng.

Tiểu Lê: "Rell và Sejuani quay đầu lại rồi, họ đang lao tới hang rồng!!!!"

"Aphelios của Fish cũng đang chạy về phía đó, họ định chuẩn bị 4 đánh 5 ép giao tranh!"

Khán giả dưới sân khấu cũng bắt đầu xôn xao.

Dư Qua bình tĩnh nói: "Cho cái tầm nhìn."

Tiểu C ném Mắt Kiểm Soát xuống, khoảnh khắc nhìn rõ hang rồng, Sejuani và Rell không chút do dự lao vào chiến trường.

Người của PPE rõ ràng không ngờ họ lại đột ngột quay lại, nên vị trí đứng rất tập trung. Tiểu C nhảy vào giữa họ, chiêu cuối hút thẳng năm người, Sejuani nối tiếp khống chế liên hoàn. Gần như cùng lúc, Aphelios đứng ở bụi cỏ bờ sông đã chuyển sang Súng Hỏa Ngục.

Đồng Hồ Cát của Tiểu C kết thúc, khi ngã xuống giữa đám đông của PPE – Ánh Trăng Dẫn Lối như pháo hoa nổ tung soi sáng hang rồng nhỏ, thời điểm hoàn hảo, vị trí chính xác, sát thương khủng khϊếp từ chiêu cuối của Aphelios trực tiếp quét sạch ba tướng máu giấy của đối phương.

... OG thắng giao tranh!

Cục diện xoay chuyển, tất cả mọi người tại hiện trường đều bị đốt cháy.

Bình luận viên hét khản cổ: "OG tuyệt xứ phùng sinh! Còn cơ hội, còn cơ hội, nếu pha giao tranh tiếp theo vẫn thắng, OG có thể lật kèo trực tiếp."

Mấy người đang tụ tập trước TV, thấy OG thắng một pha giao tranh kỳ tích, cũng reo hò kích động theo.

Từ Y Đồng tim sắp nhảy ra ngoài, ngồi xuống lại đứng lên, che mắt, lẩm bẩm: "Thắng thì nói em một tiếng, em thật sự không dám xem nữa."

Trên sân khấu, A Văn nói rất nhanh: "Rồng nhỏ không lấy được, đợi họ hồi sinh rồi giao tranh tiếp vẫn không đánh lại."

Roy: "Thử xem có một pha kết thúc luôn được không."

Đã đến thời khắc then chốt nhất, Tiểu Lê: "Lính khá tốt, OG chọn ép đẩy thẳng, tốc độ của họ rất nhanh, đã phá xong trụ nhà lính cao địa, đường giữa và đường dưới đối phương còn mười lăm giây nữa hồi sinh."

Phá xong nhà lính, còn năm giây.

Nhưng năm giây cũng đủ rồi, OG phá hai trụ bảo vệ nhà chính cuối cùng của PPE.

Bình luận viên: "Có thể một pha kết thúc không, chỉ còn một chút, một chút!"

Đường giữa của PPE tử thủ kéo dài thời gian, rừng hồi sinh, Dư Qua ping tín hiệu: "Không đẩy được, đi trước đã, Tốc Biến của tôi còn mười giây."

Ngay lúc mọi người OG chuẩn bị rút lui, đường trên vừa hồi sinh của PPE sáng Dịch Chuyển, chặn thẳng đường lui của họ. Rừng PPE xử lý xong tàn cục cũng không còn do dự, trực tiếp một pha lướt Tốc Biến, lao thẳng vào mặt Dư Qua.

...

Từ Y Đồng đang che mắt, nghe thấy câu nói tuyệt vọng của bình luận viên: "Xong rồi, Tốc Biến của Fish chỉ còn thiếu ba giây, bị đối phương ép giao tranh rồi."

Chỉ thiếu ba giây.

Cô đột ngột bỏ tay xuống.

Trận đấu đã kết thúc, kéo dài năm tiếng đồng hồ, OG gục ngã ở Bán kết.

... PPE 3:2 đánh bại OG.

Rõ ràng họ đến cuối cùng vẫn đang nỗ lực, rõ ràng chỉ còn một chút nữa thôi.

Một chút nữa thôi.

So với sự tuyệt vọng khi thua trắng vì chênh lệch thực lực, sự tiếc nuối vì chỉ thiếu một chút là thắng được này càng khiến người ta đau lòng hơn.

Bàn bình luận không một ai lên tiếng.

Máy quay quét qua sân khấu, lia cận cảnh từng tuyển thủ.

Mấy người Từ Y Đồng quen thuộc.

Roy, Will, Tiểu C, Dư Qua, A Văn.... Cô chưa bao giờ thấy vẻ mặt này trên khuôn mặt họ. Như thể chưa nhận ra trận đấu đã kết thúc, họ nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngồi mãi trên ghế không động đậy.

Cho đến khi người của đội Hàn Quốc qua bắt tay, họ mới chậm rãi tháo tai nghe, đứng dậy khỏi ghế.

...

Người của TG ở khách sạn cũng theo dõi trận đấu này.

OG rõ ràng là đối thủ của họ, nhưng khi nhà chính bị PPE phá hủy, mọi người đều thất vọng kêu lên.

Van lắc đầu liên tục: "Pha cuối cùng, Fish chỉ thiếu cái Tốc Biến chưa hồi kịp, nếu không OG đã lật kèo được rồi."

Ngay cả huấn luyện viên cũng thấy tiếc nuối: "OG đúng là thiếu chút may mắn."

Vô số người hâm mộ chờ đợi OG ở hậu trường.

Dư Qua đi đầu.

Người hâm mộ không còn đổ xô đến như thường lệ, phần lớn đều đứng tại chỗ, giữ khoảng cách thích hợp nhất, lặng lẽ dõi theo họ.

Khi Dư Qua đi qua con đường được người hâm mộ rẽ ra cho tuyển thủ OG, lưng anh thẳng tắp. Anh không hề mất hồn mất vía, không trốn tránh đám đông và ống kính, ngay cả vẻ mặt cũng không có nét cô đơn, buồn bã.

Giống như bao nhiêu năm qua.

Anh một lần nữa, bình tĩnh chấp nhận thất bại của mình.

...

Ngày cuối cùng của Bán kết, cả WR và OG đều gục ngã dưới vó ngựa sắt của PPE. Weibo, Tieba, các diễn đàn lớn đều bao trùm bởi không khí chán nản.

Từ Y Đồng đến bữa tối cũng nuốt không trôi. Về nhà, cô có một lúc không dám vào Weibo, sợ nhìn thấy người khác chế giễu họ, trong lòng càng thêm khó chịu.

Nhưng vẫn muốn biết chút tin tức về họ sau đó, cô không nhịn được bấm vào.

Trên top tìm kiếm có một cái tên là: [Số mệnh Fish không có Cúp Thế Giới].

Từ Y Đồng mang tâm trạng tự ngược đãi bản thân, bấm vào xem.

Trong quảng trường đa số mọi người đều đang bàn luận, OG năm nay giành cả hai chức vô địch Xuân Hè, thâu tóm cả MSI và thậm chí là Khu Vực Đại Chiến, chỉ còn bước cuối cùng là có thể đạt được Grand Slam. Kết quả đến bước này, lại thiếu đúng hơi sức đó.

Một bài đăng có độ hot cao nhất, tổng kết lại thành tích các năm Dư Qua lọt vào giải Vô địch Thế Giới. Đối với thất bại lần này của anh, bình luận bên dưới có người chế giễu, có người tiếc nuối, có người vui mừng. Còn có người đoán, anh đánh xong năm nay liệu có giải nghệ không.

Từ Y Đồng lướt xuống từng bình luận một, một bình luận có lượt thích cao đập vào mắt.

[Rất nhiều người thích lấy người khác ra so sánh với Fish, có lẽ danh xưng thiếu niên thiên tài trong mắt đa số người hấp dẫn hơn. Nhưng Fish, nếu bạn biết anh ấy bị chấn thương tay nhiều năm, nghiêm trọng đến mức thậm chí đã ảnh hưởng đến cuộc sống đời thường, nếu bạn biết anh ấy để có thể ra sân, đã từng tiêm liên tục ba mũi thuốc giảm đau liều cao trước thềm giải Thế Giới, nếu bạn biết những tuyển thủ cùng lứa với anh ấy gần như đã giải nghệ hết, mà anh ấy với thân thể đầy thương tích vẫn kiên trì trên sàn đấu này. Nếu bạn thật sự xem qua từng trận đấu của Fish, thậm chí từng trận rank, sẽ biết rằng, anh ấy đội cái ID này, chưa từng có bất kỳ một ván game nào là chơi cho có, không cố gắng. Fish xứng đáng với tất cả mọi người, tất cả tiếng vỗ tay, cũng xứng đáng với chính bản thân anh ấy. Thiên phú chơi game của anh ấy có lẽ không phải cao nhất, vận may cũng dường như luôn thiếu một chút. Nhưng không sao, mỗi người có số mệnh riêng mà phải không. Anh ấy đã đủ nỗ lực rồi, có lẽ anh ấy sẽ luôn thiếu chút vận may đó, có lẽ đến cuối cùng anh ấy cũng không thể giành được Cúp Thế Giới, thế nhưng biết đâu may mắn một ngày nào đó cũng sẽ đến với anh ấy thì sao? Cho nên, chỉ cần anh ấy chưa thông báo giải nghệ, chỉ cần anh ấy vẫn còn thi đấu, chúng tôi sẽ không thừa nhận cái gọi là "Số mệnh Fish không có Cúp Thế Giới" trong miệng các người. Thể thao điện tử là tàn khốc, nhưng anh ấy đã nói, anh ấy không tin vào số mệnh. Chưa đến thời khắc cuối cùng, Fish chưa bao giờ chịu thua, trận đấu là thế, trước kia là thế, tương lai cũng vậy.]