Chương 30

Đứng tại chỗ chờ một lúc, mãi không thấy Từ Y Đồng quay lại.

Mạt Lị tưởng có chuyện gì xảy ra, vừa gọi điện thoại cho cô, vừa lo lắng đi tìm. Từ xa đã thấy Từ Y Đồng đang ung dung ngồi nghỉ trên một chiếc ghế mây, cúi đầu nghịch điện thoại.

Mạt Lị tối sầm mặt.

Cô bước về phía Từ Y Đồng, trách móc: "Sao cậu không nghe điện thoại của mình?"

Người chưa tới, tiếng đã tới.

Từ Y Đồng tỏ vẻ vô tội, giải thích: "Mình không nhận được, chắc ở đây tín hiệu kém. Không phải mình đã nhắn tin bảo các cậu đi trước, không cần đợi mình rồi sao."

Mạt Lị đang định kéo tay cô thì dừng lại: "Tại sao?"

Từ Y Đồng không đáp, ngược lại hỏi cô một cách nghiêm túc: "Cậu thấy chậu cây cảnh bên cạnh mình không?"

Mạt Lị liếc nhìn thứ cô nói: "Thấy rồi, rồi sao?"

Từ Y Đồng tỏ vẻ hơi phiền não: "Chồng mình không cho mình đi, bảo mình ở đây đợi anh ấy."

Cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí, lại còn phối hợp với giọng điệu bất đắc dĩ, đúng là ngứa đòn muốn tát cho mấy phát vào mặt. Mạt Lị cuối cùng cũng hiểu tại sao Thái Nhất Thi bình thường lại thích mắng cô như vậy.

"Dư Qua?"

Từ Y Đồng đáp như lẽ đương nhiên: "Chứ còn ai nữa?"

"Anh ấy không cho cậu đi?" Mạt Lị đưa tay sờ trán cô: "Cậu sốt rồi sinh ảo giác à?"

Từ Y Đồng gạt tay cô ra, tỏ vẻ rất miễn cưỡng: "Cho cậu xem là được chứ gì."

Lần này cuối cùng cũng đến lượt Từ Y Đồng khoe lịch sử trò chuyện.

Mạt Lị nghi ngờ cầm lấy điện thoại của cô, mất mười giây để xác nhận không phải Từ Y Đồng tự biên tự diễn, lại mất thêm hai mươi giây để xem xong, cô hoài nghi nhân sinh mà rời đi.

...

Nơi Dư Qua chỉ định, tuy rất gần anh, nhưng dòng fan xếp hàng cứ đi một đợt rồi lại đột ngột kéo đến một đợt khác, lúc tụ lúc tán, thỉnh thoảng lại che khuất Dư Qua, cực kỳ ảnh hưởng đến trải nghiệm ngắm trai của cô.

Bên cạnh có một dãy ghế bậc thang hình vòng cung cao ba tầng, Từ Y Đồng quan sát một hồi, lách qua mấy người cũng đang nghỉ ngơi ở đó, leo lên tầng cao nhất ngồi xuống.

May mà hôm nay mặc quần jean.

Vị trí này tầm nhìn thoáng đãng hơn, có thể bao quát nửa khu triển lãm, không bị bất cứ thứ gì cản trở. Cô sung sướиɠ nghĩ thầm, mình đúng là thiên tài. Dù sao ở đây tín hiệu cũng kém, Từ Y Đồng dứt khoát không nghịch điện thoại nữa, ngồi nghe hai người bên cạnh nói chuyện phiếm.

Họ rõ ràng cũng là dân cùng ngành với cô, ngồi đây chỉ để ngắm thần tượng.

"Cậu đừng nói nữa, OG đúng là nơi sản sinh trai đẹp mà, mấy anh bên Pcl của chúng ta thì khỏi nói rồi, ở đây liếc đại một người cũng mày thanh mắt tú thế này."

"Cậu nói ai cơ?"

"Cái quầy ở khu C ấy, người ngồi ngoài cùng bên phải."

"Chị ơi, đó là Fish của LPL đấy..."

"Ồ, vãi chưởng, lại là anh ấy à, khu C là của LPL sao? Sao bọn họ ngay cả chỗ ngồi cũng nhiều hơn người khác hai cái thế, mỗi người còn có hai trợ lý đứng sau lưng, được hưởng đãi ngộ đặc biệt à?"

Người trả lời thở dài cảm thán: "Cậu có biết hàm lượng vàng của đội "thái tử OG" không? Số tiền họ đổ vào Pcl của các cậu trong hai năm qua, hơn một nửa là do bọn họ kiếm về đấy."

".... Có khoa trương đến thế không?"

"Mấy hợp đồng tài trợ thương mại khác thì không nói, cậu có biết chỉ riêng các giải đấu LOL trong năm nay, còn cả Msi các kiểu, OG dựa vào họ mà kiếm được bao nhiêu tiền thưởng không? Mà đây còn chưa phải là phần lớn đâu, nói ra cậu có thể không tin, chỉ riêng hợp đồng kinh tế và hợp đồng livestream của Fish thôi cũng đủ nuôi một đội tuyển nhỏ rồi. Cậu biết độ nổi tiếng của anh ấy cao đến mức nào không? Tớ có người bạn trước đây làm bên bộ phận thương mại của OG, bạn ấy nói hai năm trước OG chỉ dựa vào hợp đồng ba năm mà Fish gia hạn, đã trực tiếp nhận được vốn đầu tư từ Lg.Game, công ty phất lên như diều gặp gió."

"Xin lỗi đã làm phiền."

Quả nhiên mấy chuyện phiếm của con gái vẫn thú vị hơn, Từ Y Đồng nghe mà hứng thú vô cùng.

Được fan cứng của giới esport phổ cập kiến thức như vậy, Từ Y Đồng mới biết Dư Qua lại đỉnh đến thế.

Người lợi hại như vậy, việc không ưa nổi Trần Du Chinh làm em rể mình cũng là chuyện thường tình.

Cô thầm cảm thán trong lòng. Dư Qua bình thường vẫn quá kín tiếng, ngoài sân đấu trông chẳng khác gì người bình thường. Mặc dù cô vẫn luôn gọi anh là minh tinh mạng có tiếng, nhưng vì không hiểu rõ về giới này lắm, nên thực ra cô chẳng có khái niệm cụ thể gì về thân phận tuyển thủ chuyên nghiệp của anh, đến nỗi cô từng nghiêm túc suy nghĩ về ý tưởng nực cười là liệu có thể dùng tiền mua đứt Dư Qua không.

Từ Y Đồng càng nghĩ càng xa, dần dần xuất thần, cứ thế chống cằm nhìn Dư Qua.

Dư Qua ngồi ở vị trí ngoài cùng, thỉnh thoảng có những cô gái trẻ đi ngang qua dừng lại, nhìn anh thêm vài lần, hoặc khoác tay nhau thì thầm to nhỏ. Còn Dư Qua như một robot lạnh lùng chỉ biết làm việc, tư thế ngồi gần như không thay đổi, nhấc cánh tay lên nhận đồ, ký xong, đưa ra rồi lặp lại. Lúc ký tên, Dư Qua luôn cúi đầu, anh luôn rất tập trung khi làm những việc đơn điệu nhàm chán này, dường như mọi thứ xung quanh đều không thể làm anh phân tâm chút nào.

Có lúc, fan sẽ dừng lại một lát nói chuyện với anh, Dư Qua liền ngừng tay, lặng lẽ lắng nghe, cho dù người đó nói bao lâu, anh cũng không ngắt lời. Có lúc, có người đề nghị chụp ảnh chung, anh sẽ hơi nghiêng mặt, khẽ ngẩng cổ. Đôi môi mỏng mím lại, vẻ mặt trầm tĩnh nhìn vào ống kính, vẫn không thích cười. Nhưng dù là nam hay nữ, Dư Qua khi chụp ảnh cùng họ đều giữ khoảng cách rất rõ ràng, không có tiếp xúc cơ thể với người khác. Sự đúng mực hé lộ một vẻ thờ ơ mơ hồ.

Từ Y Đồng chống cằm, nhìn đến mê mẩn, mắt cũng không nỡ chớp lấy một cái.

Sao càng nhìn càng đẹp trai thế nhỉ? Người đàn ông này không phải đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho cô rồi chứ?

Cứ thế nhìn chằm chằm khoảng mười mấy phút, nhìn đến mức mắt cô cũng mỏi nhừ.

Vậy nên khi Dư Qua quay đầu lại, Từ Y Đồng vừa đúng lúc bỏ lỡ.

Ngồi ở một nơi dễ thấy như vậy, Dư Qua gần như chỉ mất một giây đã nhìn thấy Từ Y Đồng.

... Cô đang tập thể dục cho mắt.

Thái dương Dư Qua giật giật.

Người đang chờ trước bàn nhận ra Dư Qua đột ngột dừng lại, tò mò nhìn theo ánh mắt anh, biển người mênh mông, cũng không phát hiện có gì đặc biệt.

Fan ngơ ngác: "Có chuyện gì sao ạ?"

"Không có gì."

Dư Qua khẽ nhíu mày, năm ba cái đã ký xong đồ.

Nhanh chóng đến lượt người tiếp theo.

Đè tờ giấy trong tay xuống, Dư Qua ngẩng lên, lại liếc nhìn về phía đó, Từ Y Đồng vẫn đang dụi mắt. Dừng một chút, anh lại cầm điện thoại lên, gửi cho cô một tin nhắn.

Fs: [Xuống đây.]

...

Tập thể dục mắt xong, tầm nhìn rõ ràng và sáng sủa, mắt Từ Y Đồng lấp lánh sao, tiếp tục nghiêm túc giám sát nhất cử nhất động của Dư Qua.

Chẳng đợi cô nhìn được bao lâu, một người thở hồng hộc chạy tới.

"Ê, chị gái ơi!" Anh chàng đeo thẻ nhân viên gọi cô: "Mau xuống đây!"

Từ Y Đồng không quen anh ta, ngơ ngác chỉ vào mình: "Anh gọi tôi à?"

"Đúng, là chị đó." Thấy cô do dự, anh chàng nhất thời không nhớ ra tên cô, Từ gì ấy nhỉ... Anh ta chỉ có thể xác nhận: "Chị là bạn của Fish phải không?"

Lời này vừa thốt ra, tiếng xì xào của hai người bên cạnh im bặt, ngay cả những người ngồi tầng dưới cùng cũng đồng loạt ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía Từ Y Đồng, với vẻ mặt như vừa hóng được drama.

Dưới ánh mắt của mọi người, Từ Y Đồng vội vàng cầm đồ đi xuống, hỏi: "Sao thế?"

Anh chàng gãi đầu, thấp giọng giải thích: "Fish bảo tôi đưa chị đến chỗ khác đợi."

"Đi đâu?"

"Chị đi theo tôi."

Anh chàng dẫn đường phía trước, Từ Y Đồng đi theo sau. Sau khi chào hỏi nhân viên công tác, anh ta dẫn cô đi qua đường cảnh giới tạm thời được kéo lên. Lại đi vòng một lúc, anh chàng đẩy cửa một sảnh phụ, trên cửa dán tờ giấy trắng mực đen "Người không phận sự miễn vào".

"Chị đợi ở đây nhé."

"À... ồ."

"Chị cứ tùy tiện tìm chỗ ngồi, quầy ăn đằng kia có đồ ăn thức uống, chị đói thì tự lấy nhé. Chắc khoảng một hai tiếng nữa họ sẽ xong."

Vội vàng dặn dò xong, anh chàng liền chạy đi tiếp tục công việc.

Từ Y Đồng ngơ ngác, đánh giá không gian này. Hình như đây là nơi nghỉ ngơi của nhân viên nội bộ bọn họ? Rất nhiều người mặc đồng phục giống nhau đang đi lại bận rộn.

Cô tìm một chiếc ghế trống ngồi xuống, lấy điện thoại ra, tín hiệu vẫn chỉ có một hai vạch.

Thấy cậu bạn ngồi cạnh đang chơi Vương Giả, Từ Y Đồng nhìn mấy lần, đợi màn hình cậu ta tối đen, cô mới bắt chuyện hỏi: "Cậu chơi game không lag à?"

Cậu bạn quay đầu nhìn cô: "Không lag đâu, ở đây có Wifi mà."

"Ồ ồ, Wifi là gì thế? Tôi cũng muốn kết nối."

Cậu bạn nói cho cô biết.

Sau khi Từ Y Đồng kết nối Wifi, mới thấy tin nhắn Dư Qua gửi cho cô.

Cô trả lời muộn: [Vừa nãy điện thoại không có mạng! Em xuống rồi.]

Anh không trả lời, chắc lại bận rồi.

Ngồi một lúc, Từ Y Đồng cảm thấy hơi đói. Hai ngày nay vì nhổ răng, cô gần như chẳng ăn được gì. Đi dạo một vòng quanh quầy ăn, cũng không có đồ ăn dạng lỏng nào cô có thể ăn, cuối cùng chọn vài miếng trái cây.

Tháo khẩu trang ra, Từ Y Đồng vừa ăn, vừa nghe cậu bạn bên cạnh luôn miệng chửi đổng, hình như chơi game không thuận lợi lắm.

Từ Y Đồng tò mò nhìn mấy lần, chủ động nói: "Người đi rừng bên đối diện là tướng mới phải không?"

"Đúng rồi, tôi sắp bị con Kính làm phiền chết rồi, cứ bay lượn trước mặt tôi."

"Ừm ừm, tướng mới bá đạo quá, không biết người lên kế hoạch nghĩ gì nữa."

Cậu bạn nói: "Đúng là tướng T0 của phiên bản, nhưng cũng cần kỹ năng lắm."

Từ Y Đồng cùng cậu ta than thở: "Hôm qua tôi chơi Tiểu Kiều trốn dưới trụ, con Kính bên kia lên cây Thương Khung, lao vào gϊếŧ tôi luôn."

Cuộc trò chuyện cứ thế bắt đầu, cậu bạn hăng hái nói: "Vậy cô thấy Kính lên Phá Quân chưa? Thằng cha này đầu game gϊếŧ được tướng máu giấy đã đành, cuối game lên xong Phá Quân, trực tiếp bay từ ngàn dặm tới trước mặt một phát kết liễu trăm phần trăm, quá bá đạo."

Từ Y Đồng: "À, nhưng Kính đánh dấu mục tiêu siêu ảo, rất hợp để kéo gái."

"Ừm, cái này thì đúng."

Hai người trò chuyện một hồi, cậu bạn cũng kết thúc một ván game. Cậu ta liếc nhìn Từ Y Đồng, mở lời: "Hay là tôi chơi Kính kéo cô đánh một ván nhé?"

Từ Y Đồng: "Được thôi."

Trong lúc chờ vào game, cậu bạn giới thiệu: "Tôi tên Tiểu Kiệt."

Từ Y Đồng: "Tôi tên Từ Y Đồng."

Tiểu Kiệt tò mò: "Cô làm việc ở OG à?"

"Không phải, tôi đợi bạn ở đây, còn cậu?"

"Ồ ồ, tôi đi cùng bố. Bạn cô là ai? Người của OG tôi đều quen hết." Tiểu Kiệt khoe khoang: "Hào ca bên KPL cô biết không? Anh ấy hay kéo tôi chơi game lắm."

"Tôi không hay xem giải KPL, mấy tuyển thủ đó đều không quen, tôi theo dõi LPL."

Tiểu Kiệt: "Người bên LPL thì tôi lại không quen lắm."

Từ Y Đồng "ồ" một tiếng, không để tâm. Vị trí đường giữa bị người khác giành mất, cô nói:"Tôi đi hỗ trợ vậy."

"Vừa hay chọn Dao, đu lên người tôi là được."

Ván game này kết thúc sau mười mấy phút. Tiểu Kiệt nhìn thành tích 3-13 của mình, vẻ mặt khó xử: "Hay là làm ván nữa? Tướng này tôi chưa quen lắm."

"Hiểu rồi."

Ván thứ hai còn nhanh hơn, tám phút cả đội đã bỏ phiếu đầu hàng.

Tiểu Kiệt bực bội: "Hay là làm ván nữa?"

Từ Y Đồng trầm ngâm, còn chưa nghĩ ra cách từ chối, thì một người đàn ông trung niên khoảng ba bốn mươi tuổi đi tới.

Tiểu Kiệt đứng dậy, gọi một tiếng: "Bố."

Thấy họ cùng chơi game, người đàn ông trung niên nhíu mày, liếc nhìn Từ Y Đồng, phát hiện trên cổ cô không có thẻ nhân viên, liền hỏi: "Đây là bạn con à?"

Chưa đợi Tiểu Kiệt phủ nhận, người đàn ông trung niên đã quát cậu ta: "Đã bảo con rồi, đừng tùy tiện dẫn người vào đây, đây là chỗ cho con quậy phá hả?"

Từ Y Đồng vội vàng giải thích: "Không phải không phải, chúng cháu không quen ạ."

Người đàn ông trung niên: "Vậy cháu đi cùng ai vào đây?"

Từ Y Đồng hơi sợ, không trả lời ngay. Một là cô cũng không biết tên anh chàng nhân viên kia, hai là người đàn ông trước mặt ăn mặc, trông có vẻ như là quản lý cấp cao của công ty... Ông ấy nói ở đây không được tùy tiện vào, vậy Dư Qua không phải đã vi phạm quy định gì rồi chứ?

Trong lòng không quyết định được, Từ Y Đồng nhanh chóng cân nhắc.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ, hay là chuồn thẳng luôn cho rồi... Từ Y Đồng đang phân vân, thì xa xa có người gọi cô: "Từ Y Đồng."

Nghe thấy giọng nói này, ba người đồng thời nhìn qua.

Người đàn ông trung niên "ê" một tiếng: "Fish? Bên cậu xong việc rồi à?"

Dư Qua nhìn ông ta, gật đầu, ánh mắt lại rơi xuống người Từ Y Đồng.

Tim cô đập thịch một cái, giả bộ cực kỳ kinh ngạc, buột miệng nói: "Dư Qua? Sao anh cũng ở đây? Trùng hợp quá!"

Dư Qua: "..."

Không biết Từ Y Đồng đột nhiên đang diễn trò gì, Dư Qua im lặng một lúc.

Thấy cô đứng yên tại chỗ, anh nhàn nhạt thốt ra hai chữ: "Qua đây."

Người đàn ông trung niên chợt hiểu ra: "Cô bé này là bạn cậu à?"

Dư Qua khẽ gật đầu.

"Ồ, hiểu lầm hiểu lầm rồi, tôi lại tưởng là fan lẻn vào."

...

Đợi hai người đi xa một chút. Từ Y Đồng mới vỗ vỗ ngực, lẩm bẩm nhỏ giọng: "Sợ chết khϊếp, vừa nãy là quản lý cấp cao công ty các anh à? Ông ấy hung dữ quá, không trừ lương anh chứ?"

Dư Qua: "..."

Không biết trong đầu cô chứa toàn những gì. Cũng không biết có nên giải thích với Từ Y Đồng rằng, người này có phải quản lý cấp cao hay không cũng chẳng quản được anh. Hơn nữa lương năm của anh đã ký hợp đồng, không phải ai cũng tùy tiện trừ được.

Dư Qua: "Lương của tôi không phải ông ta trả."

"Vậy thì tốt rồi."

"Ông ta gây khó dễ cho cô à?"

"Không phải không phải, vừa nãy em chơi game cùng con trai ông ấy, ông ấy tưởng em là bạn của con trai ông ấy."

Dư Qua không nói gì. Một lúc sau, anh hỏi: "Cô tháo khẩu trang làm gì?"

Từ Y Đồng sờ sờ mặt mình, hơi xấu hổ: "Không phải anh bảo em tháo sao?"

"Có phải lại sưng lên rồi không?" Cô nhăn mặt buồn bực: "Vậy em đeo lại nhé."

"Không sao." Dư Qua liếc cô mấy cái: "Không cần đeo đâu."

"Các anh xong việc rồi à?"

"Ừm."

"Chúng ta đang đi đâu vậy?"

"Có người tặng trà sữa." Dư Qua dừng một chút: "Cô uống không?"

Từ Y Đồng: "Không phải đồ lạnh là được."

Anh trả lời: "Có loại nhiệt độ thường."

Từ Y Đồng vui vẻ đi bên cạnh anh: "Vừa nãy anh bảo em đợi anh làm gì thế? Có việc tìm em à?"

Dư Qua nhìn thẳng về phía trước, hồi lâu không lên tiếng, dường như đang suy nghĩ nên mở lời thế nào.

Từ Y Đồng nhìn trái nhìn phải, ngẫm nghĩ, đột nhiên linh quang chợt lóe: "Có phải muốn hỏi em chuyện của Trần Du Chinh không?"

Dư Qua hơi mất tập trung, suy nghĩ một chút: "Trước đây cậu ta từng yêu đương chưa?"

Từ Y Đồng: "Hả?"

Cô không khỏi cảm thán, người anh trai ấm áp chu đáo quá, em gái yêu đương, còn phải tìm cô để điều tra lý lịch.

Từ Y Đồng thành thật nói: "Chuyện hồi đi học của nó em không rõ lắm, nhưng em quen bạn thân từ nhỏ của nó, lát nữa em hỏi giúp anh."

"Cảm ơn."

...

Họ đi đến hội trường phía trước, A Văn đang ở trước bàn chia đồ, cười tủm tỉm vẫy tay với Từ Y Đồng: "Mau lại đây mau lại đây, xem muốn uống gì nào."

"Đến đây đến đây!" Từ Y Đồng ba bước thành hai chạy tới.

Buổi gặp mặt fan đã kết thúc, nhân viên bắt đầu dọn dẹp hiện trường. Hội trường vừa nãy còn đông nghẹt người, giờ đã trở nên trống trải.

Trên quầy trưng bày có mấy túi đồ lớn, ngoài nước trái cây và trà sữa, còn có rất nhiều bánh ngọt mềm. Ngoài A Văn và nhóm của anh, người của các đội khác cũng chạy qua ăn ké uống ké. Từ Y Đồng lựa chọn: "Phúc lợi của các anh tốt thế à?"

Roy vừa nhai đồ ăn vừa ghé sát lại, nói ú ớ: "Fanclub tặng đấy."

Nhìn thấy anh ta, Từ Y Đồng buột miệng: "Flash!"

Nghe thấy biệt danh này, mọi người im lặng một chút, rồi bật cười.

Roy mặt mày đen kịt: "Fish nói cho cô biết hả? Lấy anh em ra làm trò cười dỗ người ta vui vẻ đúng không?"

"Không phải, tôi tự thấy trên mạng."

Roy hoàn toàn không tin lời giải thích của cô.

Họ đang cười đùa tán gẫu ở đây, thì bên kia anh Huy nghe điện thoại xong quay lại, đưa chiếc túi giấy màu nâu được gói tinh xảo cho Dư Qua: "Nè, đồ cậu nhờ vợ anh mua giúp ở Hồng Kông."

Dư Qua nói cảm ơn, nhận lấy.

Anh Huy nháy mắt đầy ẩn ý, hất cằm về phía Từ Y Đồng: "Chuẩn bị tặng cho cô bé xinh đẹp kia à?"

Dư Qua không trả lời, lấy hộp quà dài bên trong ra, nhét vào túi áo khoác ngoài.

...

Roy xắn tay áo, la lối om sòm đòi tìm người tính sổ.

Dư Qua vừa đi tới, thấy ánh mắt mọi người đều tập trung vào mình. Anh lạnh lùng nhìn lại: "Nhìn gì?"

A Văn đẩy đẩy Roy: "Kẻ đâm sau lưng anh em đến rồi kìa, cậu đi đi."

Dư Qua nhìn Roy: "Tìm tôi có việc gì?"

Gần đây anh tỏa ra sát khí, Roy nào dám gây sự, rụt rè nói: "Thôi bỏ đi."

Từ Y Đồng nén cười, nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm thấy bọn họ thật vui. Cô hút nước trái cây, đột nhiên nghe có người gọi mình.

Nghe tiếng quay đầu lại, là cậu bé ở phòng nghỉ vừa nãy.

Dưới sự chú ý của đám đông, Tiểu Kiệt thở hồng hộc chạy tới: "Cô chưa đi à?"

Dư Qua lướt qua họ, lấy một chai nước khoáng từ trong thùng, không nhìn về phía đó.

Hoàn toàn không để ý đến sự im lặng đột ngột xung quanh, Tiểu Kiệt phấn khích trò chuyện với cô: "Vừa nãy tôi còn chưa nói hết, thực ra tôi đi rừng là để luyện tướng thôi, tôi chủ yếu chơi xạ thủ, biết thế lúc nãy tôi chơi Công Tôn Ly kéo cô rồi."

Từ Y Đồng xua tay: "Thôi không sao đâu."

Dư Qua uống một ngụm nước.

"Hay là chúng ta add WeChat đi, tối tôi lại kéo cô chơi?"

Từ Y Đồng không có động tác lấy điện thoại: "Không cần đâu, tôi bình thường không hay chơi Vương Giả."

Tiểu Kiệt thất vọng: "Có phải cô thấy tôi chơi gà không? Đến lúc đó tôi gọi Hào ca bọn họ kéo cô! Bao lên rank!"

"Đương nhiên không phải."

Dư Qua vặn chặt nắp chai.

Roy và A Văn liếc nhìn nhau, suýt nữa không nhịn được cười.

Đúng là gặp quỷ mà, Tiểu Hỉ của chúng ta nỗi đau mất em gái còn chưa nguôi ngoai đâu, sao giờ lại xuất hiện thêm một người nữa thế này?

A Văn đi tới trước, vỗ vai Tiểu Kiệt, cười một tiếng, trêu chọc: "Nhóc con này, sao lại đào góc tường nhà người ta ngay trước mặt thế?"

Tiểu Kiệt ngẩn ra: "Gì cơ?"

Roy hắng giọng, nói cực kỳ dịu dàng: "Muốn kéo chị dâu của bọn anh chơi game, phải hỏi xem Fish có đồng ý không đã, biết chưa hả?"